- Miếu Nhất Chỉ, quả đúng là nhỏ như ngón tay… Nhỏ hơn bất cứ giáo đường nào mà tôi từng đi.
- Được rồi, biết cậu tin Chúa rồi, đến địa bàn của người ta, bớt tranh cãi đi.
Nữ sinh điềm đạm khiển trách.
Nam sinh mặt dài xem thường hừ một tiếng rồi đi theo.
- Vân Tĩnh, thực sự kỳ quái, từ sau khi bước vào cổng miếu, tôi cảm thấy phiền muộn trong lòng lập tức biến mất. Cảm giác thật kỳ quái, thật yên tĩnh, thật an tâm. Tựa như ở đây có thể buông bỏ hết thảy buồn phiền.
Nữ sinh hơi mập kéo tay nữ sinh điềm đạm, thấp giọng nói.
- Tiểu Quyên, tôi cũng cảm thấy kỳ quái, sau khi vào liền thấy người nhẹ nhõm đi nhiều, tựa như hết thảy ồn ào náo động ở bên ngoài đều không thể vào tới. Điểm này, mấy khu vườn sinh thái tự nhiên cũng không có.
Phương Vân Tĩnh thấp giọng nói.
- Đoán chừng nơi này là tiên cảnh trong truyền thuyết, không chừng sẽ gặp được Đại Sư.
Nam sinh mặt mụn tên Hồ Hàn nói.
- Hồ Hàn, cậu cũng đừng hùa theo Mã Quyên cùng Phương Vân Tĩnh, nếu nơi này có Đại Sư, tôi mời cậu ăn cơm một tháng! Nếu phải nói, hẳn là do tâm lý tác động. Người ta tiến vào chùa miếu, giáo đường… sẽ sinh lòng kính sợ, hoặc cảm thấy thần linh che chở, tâm linh có chỗ dựa nên không thấy phiền não.
Nam sinh mặt dài nói.
- Hả? Triệu Đại Đồng, lời cậu nói đúng là có lý, không nghĩ tới, leo núi một lần mà cậu lại trở thành triết gia.
Mã Quyên cười hì hì trêu.
Triệu Đại Đồng hơi ngẩng đầu nói:
- Tôi vốn là triết gia mà!
- A Di Đà Phật, chào các vị thí chủ, bần tăng là trụ trì miếu Nhất Chỉ, Phương Chính. Xin hỏi mấy vị cần gì hỗ trợ?
Phương Chính chưa được học qua cách ứng xử thực tế của Phật môn, chỉ có thể bắt chước theo lời kịch trên phim ảnh và những gì thường thấy ở Thiền sư Nhất Chỉ mà làm theo.
- Ồ? Anh là Thiền sư ở đây à? Sao tôi cảm thấy, anh không lớn hơn tôi là mấy? Còn là trụ trì, chém gió à?
Triệu Đại Đồng quái lạ nói.
- Triệu Đại Đồng, đừng vô lễ như vậy!
Phương Vân Tĩnh kéo tay Triệu Đại Đồng.
Triệu Đại Đồng xem thường nói:
- Không phải tôi vô lễ, chẳng lẽ lời tôi nói không phải sự thật?
Phương Chính nghe vậy, khẽ định nhíu mày thì đã nghe thanh âm của hệ thống vang lên:
- [Làm một trụ trì, một Đại Sư trong tương lai, không thể vì chút việc nhỏ mà lòng sinh bất mãn, phải tha thứ, bao dung tất cả.]
- Người ta nói như vậy, tôi không được nhíu mày sao?
Phương Chính thầm hỏi.
- [Không thể, đây là tố chất cơ bản của Đại Sư, nếu cậu nhất định muốn làm thế, độ hoàn thành nhiệm vụ lần này sẽ bị trừ điểm.]
- Chết tiệt, cậu uy hϊếp tôi đấy à!
Phương Chính thầm mắng to.
Hệ thống không lên tiếng.
Phương Chính cả giận nói:
- Đừng tưởng cậu có thể uy hϊếp được tôi!
Nói xong, Phương Chính lại cố gắng đọc thầm:
- Tâm như băng thanh, trời sập cũng không sợ…
Sau đó hiền lành nói:
- Đúng là bần tăng không lớn hơn các vị là mấy. Các vị thí chủ, bản miếu chỉ là tiểu miếu, chỉ có phật đường với gian nhà này là mở cửa cho người ngoài, mấy vị cứ tùy ý.
Phương Chính nghĩ nghĩ, còn muốn nói một câu: “Có việc cứ gọi là được.” Kết quả hệ thống lập tức nói:
- [Là một vị Đại Sư, cậu nên được mọi người tôn kính, chứ không phải là tiểu sa di gọi thì đến, đuổi thì đi, không thể để mất thân phận của mình.]
Phương Chính lập tức bỏ ý nghĩ nói câu vừa rồi, quay người rời đi. Chỉ có điều trong nháy mắt xoay người, cậu đã khẽ thấy cả người khó chịu, không phải khó chịu với khách hành hương mà là khó chịu với hệ thống! Cái này không được, cái kia cũng không xong, đúng là làm khó người ta mà!
- Trụ trì, chờ một chút, xin hỏi trong phật đường cung phụng vị Phật Tổ nào?
Một giọng nữ truyền tới.
Phương Chính lập tức loại bỏ ác niệm trên mặt, ấm áp xoay người, nhìn Mã Quyên vừa hỏi, ôn hòa nói:
- Trong miếu cung phụng Quan Âm nương nương, thí chủ còn gì thắc mắc không?
- Không còn, không còn, chúng tôi đến xem thôi. Tiểu hòa thượng, anh tự đi chơi đi.
Triệu Đại Đồng nói.
Phương Chính thầm thấy nộ khí bốc lên, có điều vẫn nhịn được. Bởi vì hệ thống lại nói:
- [Giới Nộ!]
- Chết tiệt!
Phương Chính thầm mắng, sau đó nén hỏa khí, vừa muốn nói thì lại bỗng ngây người.
Một khung cảnh chợt hiện lên trong mắt cậu, chỉ thấy Mã Quyên bước ra khỏi phật đường, kết quả vừa bước chân đã đá vào ngưỡng cửa, cả người ngã sấp xuống, đập đầu vào bậc thềm trước cổng, đầu rơi máu chảy… Mặc dù không nguy hiểm tới tính mạng nhưng cũng là họa sát thân. Lại nhìn Mã Quyên, quả nhiên, mi tâm hiện một màu đỏ rực.
Phương Chính đang muốn nói thì đã nghe hệ thống truyền lời:
- [Thiên cơ có thể nhìn nhưng không thể nói, nếu không sẽ giảm thọ, cộng thêm liệt dương!]
- Chết tiệt, hệ thống, cậu đúng là đồ trời đánh!
Phương Chính sắp điên lên, hệ thống này quá làm khổ người, nhưng lời vừa đến khóe miệng, cậu lập tức nuốt trở vào, yên lặng nhìn về phía Mã Quyên:
- Thí chủ, vạn sự cần cẩn thận, hôm nay cô có họa sát thân.
- Hòa thượng thối tha, mày nói cái gì đấy? Có tin tao lập tức khiến mày gặp họa sát thân không?
Triệu Đại Đồng giận tím mặt, xắn tay áo, lộ ra cơ bắp, tựa như không kìm được cơn giận, phối hợp với khuôn mặt, thực sự có mấy phần khí thế.
Phương Chính vừa muốn trợn mắt thì lập tức lại nhịn lại, theo tính nhỏ nhen của hệ thống, đoán chừng sẽ không để cậu có biểu cảm làm nhục tên tuổi Đại Sư. Cậu dứt khoát nén lửa giận, tâm bình khí hòa nhìn Triệu Đại Đồng, sau đó lắc đầu nói:
- Lời nên nói đã nói, mấy vị cứ tùy ý.
Sau đó quay người rời đi.
Phía sau, Phương Chính đã có thể nghe được âm thanh tức giận của Mã Quyên:
- Hòa thượng này quá ghê tởm, làm gì có ai nguyền rủa người ta như thế! Nãy còn khen đẹp trai, khiến người ta cảm thấy an tâm, giờ nhìn lại, xem ra cũng là đồ lừa đảo!