Chương 40: Rút Thưởng!

Hầu Tử thấy cảnh này, cùng Lư Tiểu Nhã nhìn nhau, đều thấy được sự chấn kinh và khϊếp sợ trong mắt đối phương!

Khϊếp sợ không phải tai nạn xe cộ mà chính là lời Phương Chính nói lúc trước.

Khi đó Phương Chính dặn bọn họ phải bảo trì khoảng cách với bốn chiếc xe chở hàng lớn, hiển nhiên đối phương đã dự báo được tất cả!

Đây tuyệt đối không phải đoán mò.

Nghĩ lại nếu bọn họ không nghe lời Phương Chính, hậu quả…

Lư Tiểu Nhã thận trọng nói:

- Hầu Tử, nếu vừa rồi anh tiếp tục tăng tốc thì thế nào?

Hầu Tử nuốt ngụm nước bọt nói:

- Đừng nói nữa, nếu không có lời dặn của Đại Sư, anh khẳng định sẽ tăng tốc vượt qua, hất văng đám gã mập kia. Nhưng nói như vậy, anh khẳng định sẽ bị đoàn xe này kẹp vào, sau đó… chúng ta sẽ bị ép thành thịt vụn!

Nghĩ đến chỗ này, gương mặt xinh đẹp của Lư Tiểu Nhã bỗng nhiên trắng bệch.

Lúc này Hầu Tử bỗng nhiên lấy lại tinh thần, kêu lên:

- Nhanh xuống xe, đừng ở trên xe. Dừng xe trên đường cao tốc rất nguy hiểm. Mau gọi điện thoại, báo động! Anh đi cảnh báo, để người phía sau không đâm đầu vào…

Lư Tiểu Nhã nghe lời xuống xe báo động, Hầu Tử cũng bắt đầu bận rộn.

Mà giờ này khắc này, gã mập, Nguyễn Dĩnh, Giang Đình cũng trợn tròn mắt, thấy trước mặt là bốn chiếc xe chở than đá lớn, nghĩ đến tốc độ vừa rồi của Hầu Tử, từng người như gặp quỷ, đồng thanh nói:

- Đại Sư, là thần!

Gã mập đứng ngay chỗ này tự vả vào miệng:

- Tôi thật ngốc, Đại Sư thần như vậy, chùa miếu khẳng định càng linh! Tôi đáng lẽ nên cầu nguyện, tối thiểu dâng một nén nhang, cúng chút tiền hương hỏa, ai…



- Hắt xì!

Phương Chính hắt xì một cái, thầm nói:

- Là ai nhắc đến mình đây?

- [Ting! Chúc mừng, cậu lại cứu được hai mạng người. Hiện tại, cậu có hai lần rút thưởng, có bắt đầu rút không?]

- Rút! Ngu sao không rút, giữ lại đâu thể sinh con.

Phương Chính lập tức nói.

- [Ting! Chúc mừng ký chủ thu hoạch được một bộ Tăng Y Trăng Bạc.]

Hệ thống nói.

- Tăng y? Phật tổ gia gia, hệ thống có phải cậu thấy bộ tăng y này của tôi hơi nát quá, cho nên muốn cho tôi bộ mới?

Phương Chính cười nói, hắn không thể xuống núi, thay quần áo khẳng định là một vấn đề.

Cho dù có tiền cũng không thể mua được quần áo khác, mà trong viện chỉ toàn quần áo cũ nát, may vá suốt ngày, nói thật, hắn đã chướng mắt từ lâu.

Dù sao cũng là người trẻ tuổi, cũng muốn bản thân đẹp trai hơn một chút.

Có điều so với thay quần áo, Phương Chính càng hy vọng có thể thu được một vài năng lực bá đạo khác, tỷ như Thiên Nhãn, loại năng lực siêu phàm này càng khiến hắn lộ ra vẻ thần bí.

Bởi vậy trong lòng cũng có chút thất vọng.

Âm thanh vừa vang lên, một bộ tăng y vừa vặn rơi trên người hắn.

Đây là một bộ màu trắng, không biết làm từ nguyên liệu gì, không mỏng không dày, nhưng sờ vào rất thích, hơn nữa còn tản ra mùi thơm ngát, hương vị không nồng, thậm chí nếu không chú ý sẽ bỏ qua.

Nhưng cẩn thận xem xét, lại có thể cảm nhận được.

Mùi vị kia có chút mùi dầu đèn, cũng có ít mùi sách, còn chút hương vị của ánh nắng, tóm lại khiến người ta rất dễ chịu.

Có điều Phương Chính rất hiếu kỳ, hắn từng nghe Nhất Chỉ hòa thượng nói qua, tăng y có màu sắc, có phân chia, không thể tùy tiện mặc.

Hắn nghe nói có tăng y màu nâu, màu đỏ, màu đỏ thẫm, màu vàng, màu xám, nhưng chưa từng thấy tăng y nào màu trắng!

Mà không phải tăng y phải tránh màu thuần sắc sao?

Phương Chính buồn bực nói:

- Hệ thống, cậu xác định không cầm nhầm đồ? Cậu xem cái tăng y này đi, rõ ràng không đúng! Theo tôi được biết, tăng y có ba loại, một là dùng vải năm mảnh may thành tiểu y, tục xưng là ngũ y, dùng để quét dọn và lao động. Một loại gọi là thất y, dùng để mặc bình thường. Còn một loại là tổ y, cũng là lễ phục, dùng để đi ra ngoài gặp tôn trưởng.

Phương Chính dừng một chút, tiếp tục nói:

- Ba loại áo này gọi chung là cà sa, đương nhiên phần bên ngoài màu đỏ cũng gọi là cà sa. Nhưng cái tăng y này của cậu thật cổ quái, không phải tiểu y, cũng không phải thất y, càng không phải tổ y, tựa hồ ở giữa thất y và tổ y. Mà màu sắc cũng không đúng! Nếu tôi nhớ không nhầm, cà sa hẳn có một loại màu sắc đặc trưng, bởi tăng nhân nhất định phải mặc áo nhuộm màu, tránh dùng năm màu xanh, vàng, đỏ, trắng, đen, mà dùng một loại màu tạp, tức là màu cà sa. Phật giáo miền bắc thì dùng cà sa màu đỏ, Phật giáo miền nam theo điển tịch dùng một loại màu da cam. Căn cứ ghi chép, sau khi Phật giáo Ấn Độ truyền đến, áo các bộ phái khác nhau, có màu đỏ, có màu vàng, có màu xanh đen. Tăng phục các nước Miến Điện, Sri Lanka, Thái Lan, Campuchia, Lào, Ấn Độ, Nepal đều là màu vàng, chỉ khác chi tiết nhỏ. Tăng nhân Trung Quốc thường dùng tổ y màu đỏ, ngũ y và thất y bình thường đều dùng màu vàng. Khí hậu miền bắc rét lạnh, cho nên tăng nhân mặc ba áo tự nhiên không đủ, vì vậy tăng nhân có thể mặc một loại thường phục khác bên trong áo cà sa, loại thường phục này hơi cải biến một chút so với trang phục cổ nhân. Hoàng đế đời nhà Minh từng quy định, thường phục tăng nhân tu thiền màu trà, tăng nhân giảng kinh màu đen. Sau đó đến đời nhà Thanh, không có quy định gì cả, nhưng bình thường tất cả tăng nhân đều mặc thường phục màu vàng. Phật tử Miến Điện đặc biệt kỵ mặc đồ đen, bởi thời cổ đại, Miến Điện từng có một loại tăng nhân tà giáo mặc hắc y, làm rất nhiều tội ác, sau này bị tiêu diệt. Mặt khác, cậu cho tôi màu gì không được, lại cho tôi một bộ màu trắng, hơn nữa còn là màu thuần! Lão đầu nhà tôi nói qua, Phật giáo có quy định đối với tăng y, một là không cho phép dùng loại thuần sắc. Hai là, tất cả bộ đồ mới nhất định phải có màu sắc khác nhau.