Chương 39: Công Đức Đến Chậm

Mấy lần rút thưởng lần trước khiến hắn nếm được mùi ngon, bây giờ tự nhiên trong lòng ngứa ngáy.

- Gừ gừ…

Độc Lang kêu lên hai tiếng.

- Ngươi nói ta có phải nhìn lầm hay không? Làm sao có thể? Đây chính là Thiên Nhãn! Chỉ nhìn một chút có thể nhìn thấu điềm dữ trong vòng ba ngày.

Phương Chính gõ đầu Độc Lang một cái.

- Gừ gừ…

- Ừm… Ngươi nói sai thời gian rồi? Không có khả năng, chờ một chút…

Trăng lên giữa trời, hai ánh mắt nhìn nhau, cuối cùng Độc Lang mang ánh mắt khinh bỉ chạy trở về đi ngủ.

Giờ khắc này trong một nhà trọ, đột nhiên Hầu Tử kêu lên một tiếng sợ hãi:

- Ây da! Quên mất!

- Hầu Tử chết tiệt, nửa đêm rồi còn gào lên làm gì? Dọa chết người ta!

Âm thanh Lư Tiểu Nhã truyền đến.

- Anh mới nhớ ra chúng ta vẫn chưa hề dâng hương! Cũng không để lại chút tiền hương hỏa gì, hơn nữa còn ăn chực!

Hầu Tử than thở nói.

Lư Tiểu Nhã nghe xong, ngạc nhiên:

- Cái này hình như, hình như không tử tế lắm. Vị Đại Sư kia thật ra không tệ, chùa miếu kia cũng rất tốt.

- Nhưng vị Đại Sư kia không phải người thường, chúng ta ăn cơm, uống nước của người ta, lại phủi mông một cái rồi đi. Lần này nếu để Đại Sư kia ghi hận, đoán chừng lần sau đi không ai cho chúng ta ăn cơm và uống nước đâu.

Hầu Tử nói.

Hầu Tử nói nửa câu đầu, Lư Tiểu Nhã không có cảm giác, nhưng phần sau lại đánh vào đúng chỗ đau của cô, cô lập tức nói:

- Nếu không, ngày mai chúng ta lại đi lên chùa một chuyến nữa?

- Khó lắm, ngày mai phải đi công tác rồi. Chỉ có thể chờ trở lại hẵng nói, em giúp anh nhớ kỹ, vô luận thế nào cũng phải bổ sung tiền hương hỏa trả người ta.

Hầu Tử nói.

Lư Tiểu Nhã gật gật đầu, xem như đáp ứng.

Ngày thứ hai, trời vừa sáng, Phương Chính trước tiên hỏi:

- Hệ thống, đã có điểm công đức chưa?

- [Đừng có đoán mò, khi nào đến tự nhiên tôi sẽ thông báo cho cậu.]

Hệ thống kém chút nữa là mất kiên nhẫn.

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, đứng lên, nấu cơm!

Tối qua không ăn cơm, hắn đói đến mức kém chút vặt lông nướng Độc Lang lên ăn.

Thật vất vả nhịn đến buổi sáng, ăn cơm là điều ưu tiên.

Bởi đói lâu, Phương Chính không dám nấu cơm ăn mà nấu cháo.

Một nắm tinh gạo thêm hai nắm gạo thường, rót nước Vô Căn! Nhóm lửa, nấu cháo!

Rất nhanh, mùi thơm bay ra, Phương Chính sờ bụng, lâm vào mê muội.

Ăn chút điểm tâm, vào trong sân đánh một bài Đại Lực Kim Cương chưởng, tưới nước cho cây bồ đề, quét dọn Phật đường, sân viện, quét đến không một hạt bụi.

Ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời tối tăm mờ mịt, trời u ám, khí áp rất thấp, ép toàn thân người ta khó chịu.

- Hệ thống, nói xem, nếu trời đánh sét, có thể đánh nổ chùa miếu chúng ta không?

Phương Chính không phải hỏi đùa, lúc trước miếu Nhất Chỉ từng bị sét đánh, ký ức trong đầu hắn vẫn còn rất mới mẻ.

- [Ting! Yên tâm, chùa chiền đã được hệ thống cải tiến, có cột thu lôi, không sao đâu.]

- Vậy thì tôi yên tâm rồi.

Nói xong, Phương Chính lại trở về niệm kinh.

Một ngày này, một người cũng không đến.

Một buổi sáng đi qua, mặt trời dần dần lặn về phía tây.

Cùng lúc đó, Hầu Tử mang theo Lư Tiểu Nhã đi trên đường cao tốc, một bên đua xe một bên cười ha ha nói:

- Để tên mập chết bầm kia ở phía sau hít bụi đi! Xe của gia gia ta mới là đệ nhất, hú hú…

- Này, đi chậm một chút đi, quá nhanh rồi.

Lư Tiểu Nhã khẩn trương nắm chặt dây an toàn, kêu lên.

- Sợ cái gì? Năm đó Hầu ca anh chính là tay đua đệ nhất đấy.

Hầu Tử tự tin nói.

- Sao em không biết.

Lư Tiểu Nhã hỏi.

- Em đương nhiên không biết, khi đó anh mới tốt nghiệp tiểu học!

- Anh mới học tiểu học đã lái xe? Hơn nữa còn không có bằng lái?!

Lư Tiểu Nhã có chút phát hỏa, bạn trai cô nếu không đáng tin cậy như vậy, cô thật sự có ý định xử lý hắn một chút.

Hầu Tử cười ha ha nói:

- Anh chơi game đua xe, nhanh max!

Lư Tiểu Nhã tức giận, mắng:

- Khốn nạn! Lúc này còn nói đùa, cẩn thận một chút, chậm một chút.

- Biết, biết rồi.

Hầu Tử vừa kêu vừa đạp chân ga, căn bản không có ý định giảm tốc.

Trong kính chiếu hậu, xe của gã mập và Giang Đình càng ngày càng xa, trong lòng Hầu Tử vẫn đang đắc ý, Lư Tiểu Nhã bỗng nhiên kêu lên:

- Hầu Tử, mau chậm lại!

- Hô cái gì mà hô, đang lái xe, em để anh tập trung được không?

Hầu Tử cũng hơi gấp.

- Không phải, anh nhìn xe đằng trước đi, hình như là xe tải lớn, xe chở than đá.

Lư Tiểu Nhã nói.

- Biết rồi, biết rồi, xe tải chở than, có vấn đề gì sao… Hửm? Mấy chiếc, mấy chiếc xe chở than đá?

Hầu Tử đột nhiên nhớ tới lời Phương Chính lúc trước nói với hắn.

Lư Tiểu Nhã lập tức nói:

- Nhớ ra rồi à? Anh đã đáp ứng Đại Sư rồi, nhìn thấy những xe này, nhất định phải giảm tốc, đi từ từ, giữ khoảng cách. Em nói anh không nghe, Đại Sư nói anh dù sao cũng phải nghe chứ?

- Được được được, đừng nói nữa, để anh xem mấy chiếc xe kia một chút rồi nói.

Hầu Tử đạp chân ga, đuổi theo, đếm từng cái một, phát hiện số lượng vừa vặn không hơn không kém đúng bốn chiếc!

Nghĩ đến sự thần bí của Phương Chính, Hầu Tử theo bản năng đạp phanh, hạ thấp tốc độ xuống.

Đúng lúc này, chiếc xe đầu tiên đột nhiên thay đổi làn đường, sau đó “kít” một tiếng, điên cuồng phanh xe, nhưng dưới quán tính, lại bốc khói đâm đầu về phía trước.

Ba chiếc xe khác cũng phanh gấp, phát ra tiếng phanh xe chói tai…

Mà lúc này tốc độ xe của Hầu Tử đã chậm lại, cũng vội vàng phanh gấp, nhanh chóng giảm tốc, cuối cùng giữ được khoảng cách với những chiếc xe tải lớn kia.

Đúng vào lúc này, mấy tiếng nổ ầm ầm, xe hàng lớn đυ.ng thành một đoàn!

Linh kiện sắt thép bay loạn, mảnh vỡ kính bay tung tóe, âm thanh hỗn loạn vang lên.