- A? Cái này?
Hầu Tử và Lư Tiểu Nhã đều ngạc nhiên.
Giang Đình, gã mập, Nguyễn Dĩnh cũng ngây người, không ngờ vị Đại Sư trước mặt lại nói một vòng, rồi kết thúc bằng một câu không đầu không đuôi thế này.
Hầu Tử cũng giật mình, lập tức hỏi:
- Đại Sư, ngài tính ra cái gì rồi?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Thí chủ không cần hỏi nhiều, chỉ cần nhớ kỹ lời bần tăng, làm theo là được, coi như trả ơn bữa cơm vừa rồi.
Đồng thời Phương Chính lại hỏi hệ thống một câu:
- Này, tôi nói như vậy, có tính tiết lộ thiên cơ không?
- [Chỉ cần không nói hết tình hình thực tế ra, chỉ là chỉ dẫn thì tự nhiên không tính. Nhưng hôm nay cậu nói hơi nhiều, ngày sau ít nói sẽ hay hơn.]
Hệ thống nhắc nhở.
Lúc này Phương Chính mới thở phào nhẹ nhõm, đúng là sợ hệ thống cho hắn một vố, trừ điểm gì đấy, đến lúc đó hoàn thành nhiệm vụ lại không nhận được phần thưởng tốt, đó mới là thật đáng buồn.
Dù sao nhiệm vụ này làm rất mất công.
Đã nói đến đây rồi, Hầu Tử còn gì để nói nữa?
Hầu Tử há miệng, kêu lên, giận dữ nói:
- Lư Tiểu Nhã, em véo anh làm gì?
- Đại Sư đang nói chuyện với anh, ngẩn ra cái gì?
Lư Tiểu Nhã lườm nói.
Hầu Tử vốn còn vấn đề khác định hỏi, nhưng bị bạn gái nhắc như vậy, hắn không dám nói nhiều, dứt khoát nói:
- Đại Sư yên tâm, tôi sẽ nhớ kỹ lời của ngài, nếu thật sự gặp phải, tuyệt đối sẽ không vượt qua, bảo trì khoảng cách an toàn.
Phương Chính hài lòng cười, tay ra dấu mời:
- Các vị thí chủ, sắc trời không còn sớm, sớm xuống núi thôi. Trên đây không tiện cho người ngủ lại.
Mấy người Hầu Tử, gã mập và Giang Đình cũng hoàn toàn mệt mỏi, mặc dù đã uống nước, ăn tinh gạo, nhưng cuối cùng người không phải máy móc.
Thế là mọi người cáo từ rời đi, mấy người bình an xuống núi, trở lại xe, quay đầu nhìn về phía núi Nhất Chỉ, mây mù trên núi, mông lung, tựa như ảo mộng.
Giang Đình yên lặng lấy điện thoại di động ra, chụp một tấm hình, đăng story với caption:
- Hôm nay cùng gã mập, Hầu Tử, Tiểu Nhã, Dĩnh Nhi cùng nhau leo lên núi Nhất Chỉ. Từ nhỏ đến lớn, đây là ngày đầu tiên cho tôi cảm giác phong phú nhất, kỳ lạ nhất, ảo mộng nhất. Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn cảm giác như đang trong mộng, ai có thể nói cho tôi biết, tôi đang nằm mơ hay tỉnh giấc không?
Giang Đình vốn định viết một câu liên quan đến Phương Chính, thế nhưng nghĩ đến nụ cười như ánh mặt trời, hòa thượng đầu trọc anh tuấn trong đầu, khuôn mặt cô không khỏi đỏ lên, nhưng không biết nên viết thế nào mới tốt.
Nói chung sợ viết sai, khiến người khác hiểu lầm…
Theo tiếng còi của gã mập, Giang Đình lấy lại tinh thần, rời đi.
Phương Chính nhìn bóng lưng mấy người rời đi, trong lòng mắng to:
- Mấy tên khốn này, ăn của ta, uống của ta, tốt xấu gì cũng phải thắp nén hương rồi đi chứ? Tiền hương hỏa cũng không để lại mấy đồng, quá keo kiệt!
Phương Chính mắng xong, vẫn không hết hy vọng, trở lại bên trong đại điện, lục soát trong ngoài một lần, từ lư hương đến dưới bàn thờ, dưới bồ đoàn, tìm hết… Lúc này mới ủ rũ cúi đầu rời đi, về hậu viện đi ngủ.
Một đêm này, hắn thất vọng không ngủ...
- [Ting! Làm một Đại Sư, lo được lo mất, không phù hợp với yêu cầu của hệ thống. Duyên tới thì đừng cầu, duyên đi chớ cưỡng cầu.]
- Đây coi như là an ủi tinh thần à?
Phương Chính nói.
- [Ting! Nhắc nhở lại, không ngủ được sẽ đói hơn.]
- Hệ thống…
Phương Chính sờ sờ cái bụng, quả thật đói bụng!
Cơm trưa hắn phát lòng từ bi, làm một nồi cơm cho đám người Giang Đình, bây giờ gạo không còn nhiều lắm, cho nên hắn quyết định không ăn cơm tối, ngủ sớm một chút đỡ đói.
Hệ thống vừa nhắc, hắn mới phát hiện mình thật sự đói!
Gàooo... Bên ngoài, Độc Lang cũng đói...
Dưới núi, ba chiếc xe tiến vào thôn Nhất Chỉ, lượn lờ chuẩn bị ra khỏi thôn.
Buổi sáng nói xấu Phương Chính là Tống Nhị Cẩu ăn cơm tối xong, ngồi xổm ở góc tường, nhìn người từ trong xe sang trọng đi ra, lập tức kêu lên:
- Này! Mấy vị, trên núi thế nào? Phương Chính nói cái gì với mọi người?
Tống Nhị Cẩu nhìn nhìn, một mặt không hiểu, hỏi thôn dân:
- Tôi không hoa mắt không điếc chứ? Những người này có phải ngốc hay không? Miếu hoang kia, có cái gì thú vị? Còn nói cái gì sẽ tới? Bọn họ tới đây rèn luyện thân thể à?
- Chắc vậy…
- Mấy người đừng nói linh tinh, Phương Chính là đứa trẻ tốt, bây giờ an tâm học Phật, là chuyện tốt. Các người nói chuyện cứ như chùa miếu người ta là ổ lừa đảo vậy.
Một phụ nữ mắng.
- Thím ơi, thím hiểu cái gì? Cái gì học Phật, đều là lừa đảo! Thím đừng trừng mắt, trừng cũng vô dụng, thằng ranh con kia có bao nhiêu cân lượng, bao nhiêu bản lĩnh, sao chúng tôi lại không biết? Thím cứ nghĩ tốt cho nó, sớm muộn sẽ xảy ra chuyện.
Tống Nhị Cẩu nói xong, gật gù đắc ý bổ sung một câu:
- Cổ nhân nói: Bất hiếu có ba, không có con nối dõi là lớn nhất! Phương Chính làm hòa thượng, không cưới vợ, không có con, hừ hừ... Bất hiếu! Bất hiếu a...
Nói xong, Tống Nhị Cẩu lắc lư ung dung đi về nhà.
Kết quả, nửa đêm cùng ngày, Đỗ Mai nghe nói có người chạy đến cửa nhà Tống Nhị Cẩu, mang theo dao phay mắng hết nửa đêm, dọa Tống Nhị Cẩu phải trèo tường, đi đến nhà em vợ ngủ một đêm.
Có điều, giờ này khắc này, Phương Chính thật sự không ngủ được, thế là hắn đứng lên, đổ một chén nước lớn, ngồi trước cửa miếu. Độc Lang ngồi xổm bên cạnh hắn, một người một sói, một người một bát nước như uống rượu, uống một ngụm trò chuyện hai câu trông rất tự tại.
- Ai, tính toán thời gian, bọn họ cũng sắp đến đại nạn. Dựa theo ta tính, hẳn đã gặp phải xe tải lớn rồi. Điểm công đức này sao vẫn chưa đến vậy?
Phương Chính lẩm bẩm, hắn không ngủ được vì nghĩ đến chuyện này.