Chương 37.2: Thành Quả Ngọt Ngào

Gã mập đang định uống thêm một ngụm nước nữa, nghe được lời Phương Chính, lập tức kêu lên.

Phương Chính nói:

- Thí chủ nghe được cái gì, bần tăng nói đúng cái đấy.

- Đa tạ Đại Sư!

Gã mập lập tức kêu lên, mặc dù nước uống rất ngon, nhưng uống quá nhiều cũng không chịu nổi, mấu chốt là, nước không đỡ đói!

Nghe có cơm, tên này lập tức đầy máu sống lại, nhảy dựng lên, cười ha ha.

Mấy người Hầu Tử đều không phải kẻ điếc, cũng cười theo, nói cảm ơn liên tục.

Phương Chính khẽ lắc đầu, xốc nồi cơm lên, sau một khắc sương mù trắng bay lên, hương khí bốn phía!

Mùi thơm thuộc về tinh gạo tràn ngập toàn bộ phòng bếp, năm người dùng sức hít lấy sương trắng, biểu lộ một mặt say mê.

Lần thứ nhất, bọn hắn cảm thấy cơm lại thơm đến vậy.

- Đại Sư, đây là gạo gì? Tại sao lại thơm như vậy?

Giang Đình tò mò hỏi.

Phương Chính ha ha cười nói:

- Phật nói: không thể nói. Các vị thí chủ, ăn thôi?

- Ăn!

Năm người trăm miệng một lời, lúc này đầu óc tất cả mọi người đã hoàn toàn bị cái đói chiếm cứ.

Bọn họ đã hoàn toàn tín nhiệm Phương Chính, sớm mất hết các loại đề phòng và cẩn thận lúc lên núi.

Phương Chính gật gật đầu, mỗi người một bát.

- Đại Sư, đồ ăn đâu?

Gã mập bưng cơm nói.

Phương Chính cười khổ nói:

- Bần tăng ở nơi khỉ ho cò gáy này, lấy đâu ra đồ ăn? Sắp đến mùa đông rồi, không có rau xanh để ăn. Nếu nhất định muốn ăn, tôi còn có một ít rau dại, mọi người có thể thử.

- A?

Gã mập trợn tròn mắt, Giang Đình cũng ngơ ngác, mặc dù cơm rất thơm, nhưng ăn cơm trắng không, cái này cũng…

Không đợi Giang Đình nói gì, đã nghe thấy tiếng nhai chóp chép bên tai không dứt, Giang Đình vừa nghiêng đầu, chỉ sau lưng gã mập, kêu lên:

- Mập, nhìn kìa!

Gã mập cũng nhìn theo, chỉ thấy Hầu Tử, Lư Tiểu Nhã, Nguyễn Dĩnh ba người đang điên cuồng ăn cơm, biểu lộ hung ác kia phảng phất như cơm này chính là kẻ thù của bọn họ!

Tốc độ cực nhanh!

Một màn này hai người khá quen, lúc trước uống nước cũng là vẻ mặt này!

Nghĩ đến đây là cơm được nấu từ nước Vô Căn, hương vị tất nhiên không phải bình thường.

Thế là hai người cũng bắt đầu ăn, một miếng cơm vào miệng, nhai, mùi thơm lan tỏa, ngon tuyệt!

Cơm tròn hạt, một tầng bên ngoài phảng phất như nhựa cây, nhẹ nhàng cắn, giống như có nước ngọt trong cơm trào ra, tràn đầy mùi thơm!

- Thơm! Thật sự thơm!

Đây là suy nghĩ trong lòng hai người, còn hành động chính là ăn, ăn, ăn.

Có điều gã mập còn băn khoăn về rau dại Phương Chính nói, cho rằng rau dại ở đây tất nhiên không phải vật phàm, thế là để ý, thừa dịp mọi người không chú ý, gắp một miếng, nếm thử.

Nếu như ăn ngon, hắn chuẩn bị một mình lén xử lý hết.

Kết quả vừa vào miệng, kém chút nôn, trong lòng kêu to: - Cái quái gì thế này!

Cũng may cơm ăn ngon, nên nhịn được.

Phương Chính xác định gã mập không ăn rau dại, lúc này mới thu đĩa rau vào.

Mặc dù rau dại không ngon, nhưng dù sao nó cũng là thực phẩm xanh, hắn muốn qua mùa đông tự nhiên cần bổ sung vitamin, rau dại không thể thiếu.

Mấy người ăn như hổ đói, rất nhanh đã ăn xong!

Sau khi ăn xong, bất luận nam hay nữ, mập hay gầy, tất cả đều trừng to mắt nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính buông tay nói:

- Các vị thí chủ, nước đã uống rồi, cơm cũng ăn rồi, có thể nghe bần tăng một câu không?

- Đại Sư, ngài nói đi. Có điều trước khi nói, có thể để lại một phần cơm cho chúng tôi không? Không biết gạo này của ngài là gạo gì, đây là món cơm ngon nhất tôi từng ăn! Thật sự càng ăn càng đói!

Gã mập kêu lên.

Phương Chính quả quyết lắc đầu, đùa à, hắn còn chưa đủ ăn, lại còn cho những người này?

Hắn ngại bản thân chết đói chưa đủ nhanh, còn muốn bật hack, tăng tốc sao?

Gã mập còn muốn nói gì nữa, Giang Đình lôi kéo gã nói:

- Thôi nào mập, có là được rồi. Đại Sư chịu cho cơm ăn, đã là ân đức lớn lắm rồi.

Gã mập quả nhiên ngậm miệng.

Giang Đình tiến lên phía trước nói:

- Đại Sư, trước đó ngài muốn nói cái gì với tôi, đáng tiếc, Giang Đình không biết tốt xấu, đã không nghe. Xin Đại Sư đừng trách, ngài có gì muốn nói, cứ việc nói đi.

- Đúng đúng đúng, ngài hãy nói đi, tuyệt đối đừng nói ấn đường chúng tôi biến thành màu đen, có họa sát thân gì đó. Thứ đó, nghe xong đã biết lừa đảo rồi.

Gã mập không che đậy miệng kêu lên.

Hầu Tử đi lên đạp một cước, gã mập ủy khuất nói:

- Hầu Tử chết tiệt, đá tôi làm gì? Lời này không phải cậu nói sao?

- Nói cái rắm! Anh câm miệng lại cho tôi! Nếu anh nói tiếp, lát nữa xuống núi, tất cả mọi người bỏ anh lại, cho anh đi một mình.

Hầu Tử quát lớn.

Gã mập còn muốn nói điều gì, kết quả đổi lấy đám người trợn mắt nhìn!

Gã mập đành phải ngậm miệng.

Lúc này Hầu Tử nhìn Phương Chính, ngượng ngùng cười nói:

- Đại Sư, đừng trách, ngài cứ việc nói.

Phương Chính cười khổ một tiếng, đám người này muốn xem bói sao?

Đâu phải lần nào hắn muốn mở miệng, đều nói chuẩn như vậy?

Lần trước là Phương Đại Đồng, lần này là gã mập, đơn giản đều là may mắn.

Có điều Phương Chính vẫn nói, không vì cái gì khác, là hai mạng người, hai cơ hội rút thưởng!

Hắn không muốn bỏ lỡ! Thế là Phương Chính nói:

- Các vị thí chủ, chỉ cần đáp ứng bần tăng một yêu cầu là được.

- Đại Sư cứ việc nói, lên núi đao, xuống biển lửa, chúng tôi không dám. Nhưng chỉ cần là chuyện trong khả năng, vẫn sẽ làm.

Hầu Tử không dám nói mạnh, vị hòa thượng trước mặt này thần bí khó lường, đến chuyện đối phương còn không làm được, hắn thật sự không dám khoác lác.

Phương Chính cười nói:

- Bần tăng không yêu cầu gì nhiều, vị thí chủ này và vị nữ thí chủ này, nhớ đáp ứng bần tăng sau này nếu gặp được bốn chiếc xe tải chở than đá đi đằng trước, nhớ giảm tốc độ, đi từ từ, bảo trì khoảng cách an toàn là được.