- Không sai! Để tôi giúp cậu uống!
Gã mập mười phần nghĩa khí nói.
Hầu Tử: - @##@%...
Thế là, hai người lại xuống núi.
Bị hai người lây nhiễm, ba cô gái cũng không chịu dùng trò gian nữa, cùng cầm chậu nhỏ đuổi theo, Lư Tiểu Nhã còn lấy thêm một cái chén...
Lần này Hầu Tử và gã mập không nhấc đầy nước, mà nhấc nửa vơi, giảm bớt gánh nặng.
Hai người đều cắn răng, kìm nén một hơi, chậm rãi nhấc lên.
Nhìn nước đổ vào Phật vạc, mặc dù không nhiều, nhưng hai người lại vô cùng hưng phấn! Cuối cùng cũng xong! Loại cảm giác thành tựu này, hai người đã lâu chưa được cảm nhận!
Đây là niềm vui lúc khởi nghiệp thành công, cũng là niềm vui sướиɠ khi được âu yếm người đẹp! Đơn giản rất khoái hoạt, thật sự khiến người ta có một loại cảm giác tự hào từ nội tâm.
- Đi? Tiếp tục!
Gã mập kêu lên.
Hầu Tử lên tiếng, hai người giơ thùng lên lại xuống núi.
Ba cô gái cũng đi theo, mặc dù từng người thở hồng hộc, nhưng không hề có ý định nghỉ ngơi.
Nhìn đến đây, Phương Chính âm thầm gật đầu, bắt đầu thay đổi cái nhìn về năm người này.
Chí ít, sự phản cảm sáng nay đã không còn, còn lại có chút ít sự khâm phục.
Bởi cái gọi từ kiệm thành sang dễ, còn từ sang thành kiệm lại rất khó, để một người giàu có đột nhiên chịu khổ, đây không phải điều mỗi người có thể làm được, nhất là cái khổ này thoạt nhìn không có ý nghĩa gì.
Gã mập và Hầu Tử ban đầu chỉ vì một ngụm nước Vô Căn của Phương Chính, sau đó hai người này hoàn toàn chỉ vì cảm giác thành tựu khi xách nước đổ đầy Phật vạc. Thời điểm đi qua trước mặt Phương Chính và Độc Lang, gã mập còn ưỡn ngực ngẩng đầu lên!
Nhất là gã mập, thời điểm đi ngang qua Độc Lang, hắn còn xoay mông về phía Độc Lang, trào phúng ngược lại.
Đối với cái này, Độc Lang không chút khách khí cào một cái trên mông hắn, hai tên này tưởng rằng Độc Lang coi trọng mình, lúc lên núi, gã mập sống chết che mông lại, lách qua, khiến đám người dở khóc dở cười.
Mà Phương Chính cũng không nhàn rỗi, thời điểm mấy người xuống núi, hắn đã tranh thủ vào nấu cơm, lượng cơm không đủ lớn nhưng đủ cho năm người ăn lót dạ.
Không phải hắn không hào phóng, mà hắn thật sự không đủ gạo!
Hắn vẫn phải lo vấn đề mùa đông này nên trải qua thế nào đây.
Tới tới lui lui, giày vò đến tận trưa, một thùng nước cuối cùng đổ vào Phật vạc, khiến nước trong vạc hoàn toàn tràn đầy!
Gã mập và Hầu Tử đều nhảy dựng lên, sau đó ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, rồi “phù” một tiếng đặt mông ngồi dưới đất, sống chết không dậy nổi.
- Mập, Hầu Tử, hai vị thí chủ không sao chứ?
Ba cô gái cũng không khá hơn, ba người đều là thiên kim tiểu thư nhà giàu, mặc dù không phải khiêng vác nặng, nhưng lên lên xuống xuống núi chục lần, cũng mệt mỏi không chịu nổi.
Gã mập thở không ra hơi, mí mắt chẳng muốn nhấc lên, nói:
- Không sao, thật sự là gặp quỷ, lúc làm việc không cảm thấy mệt mỏi. Vừa hoàn thành, nghỉ ngơi một cái, cảm giác toàn thân đều muốn rã ra từng mảnh, không muốn động đậy.
Hầu Tử thuận thế nằm trên mặt đất, nói theo:
- Thật sự không thể động, hiện tại tôi chỉ muốn nằm đây, ngủ một giấc.
- Không phải Bàn gia không chịu khó, thật sự bởi lực hút của Trái Đất quá lớn!
Gã mập nói theo.
Đúng vào lúc này, Phương Chính lấy ra một cái thùng nước nhỏ, từ trong Phật vạc múc ra từng gáo nước, sau đó đặt trước mặt mấy người, nói một câu Phật hiệu:
- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, uống nước đi. Nước này có thể giúp mọi người bổ sung thể lực, hồi phục nhanh hơn.
- Đại Sư, tôi không có tí sức lực nào.
Gã mập mang theo tiếng khóc nức nở nói.
Cũng may Lư Tiểu Nhã và Nguyễn Dĩnh còn có sức lực, đứng lên, hai người múc nước cho gã mập và Hầu Tử.
Gã mập nhìn thấy, phàn nàn:
- Đại Sư, trước đó ngài đã nói cho chúng tôi uống loại nước kia. Sao ngài còn cho chúng tôi uống nước này, loại nước này chúng tôi đã uống đủ dưới núi rồi. Mặc dù hương vị không tệ, nhưng lại kém xa loại nước kia.
Phương Chính cười ha ha nói:
- Đó là nước Vô Căn, là nước sau khi bần tăng khai Phật quang, hương vị tự nhiên không giống. Nhưng trên thực tế, hai cái này đều là một loại nước.
- Thật hay giả?
Gã mập sửng sốt một chút, uống một ngụm nước Nguyễn Dĩnh đưa cho, lập tức tin!
Nói xong không còn khí lực, kết quả lập tức bắt lấy gáo nước, uống ừng ực ừng ực!
Đúng như lời Phương Chính nói, sau khi nước này tiến vào cơ thể, sẽ chảy qua tất cả tế bào, bổ sung nước và năng lượng cho tế bào, rất nhanh giảm mệt mỏi.
Uống một gáo nước xong, gã mập rõ ràng tỉnh táo hơn nhiều, khí lực cũng tăng lên mấy phần.
Bây giờ không cần Nguyễn Dĩnh lấy hộ, hắn ngồi bên cạnh thùng nước, một gáo tiếp một gáo uống, một bên uống một bên hô hào:
- Sảng khoái! Thoải mái!
Hầu Tử bên kia cũng không kém, ba cô gái thấy vậy cũng uống nước theo.
Ngay khi mấy người đang uống hăng say, thùng nước đột nhiên bị Phương Chính xách đi.
- Ai ai ai... Đại Sư, đã nói xong, bao no đâu?
Gã mập không chịu, gào lên.
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ, uống nhiều sao no được.
- Uống no mới tốt, tôi sắp chết đói rồi.
Gã mập sờ cái bụng, kêu oai oái.
- Đúng đấy, Đại Sư, chúng tôi vẫn còn chưa uống no đâu.
Giang Đình cũng nói.
Phương Chính cười nói:
- Mọi người nhất định phải uống nước, uống đến no bụng?
- Nhất định!
- Nhất định!
Năm người liều mạng gật đầu, một mặt nghiêm túc, không cho tôi, tôi sẽ liều mạng với cậu.
Phương Chính gật gật đầu, buông thùng nước xuống, nhưng sau đó xoay người rời đi vừa đi vừa nói:
- Thế này cũng tốt, bớt cơm của bần tăng. Chùa miếu của bần tăng là chùa miếu nhỏ, cơm là đồ hiếm. Các vị thí chủ không ăn để bần tăng bớt lo.
- Đại Sư! Đợi một chút, ngài vừa nói cái gì?