Chương 36: Phương Thức Trả Thù Của Phương Chính

- Gánh đi, không được uống một ngụm nước kia, tôi không cam tâm! Mà sau khi đi lên, nhất định phải hỏi một chút, hòa thượng kia rốt cuộc lấy nước ở đâu, tại sao lại ngon như vậy? Trong đó khẳng định có bí mật. Nếu nước kia chính hắn có thể xách lên, căn bản không cần thiết để chúng ta chọn loại nước suối dởm này.

Gã mập hừ hừ nói.

Hầu Tử cũng gật đầu nói:

- Có khả năng, có điều hắn khả năng dùng nước này giặt quần áo…

Gã mập ngạc nhiên...

Mặc dù có đủ các loại suy đoán, nhưng mấy người vẫn quyết định đi lên núi trước rồi nói.

Thùng nước đã được đổ đầy, gã mập và Hầu Tử gầm lên giận dữ, nhưng thùng lớn không hề động một chút nào!

Hai người nhất thời lúng túng, gã mập nói:

- Vừa mới nói giỡn thôi, lúc này mới thật sự dùng sức. Hầu Tử, cố lên!

Hầu Tử nhổ nước bọt vào hai tay xoa xoa, gật gật đầu.

Giang Đình hơi nghi ngờ nhìn hai người nói:

- Hai tên phế vật này, có phải không nhấc nổi không?

- Nói cái gì đó? Nhìn ca ca cường tráng thế này, trông như không còn khí lực sao?

Gã mập bất mãn, ra hiệu Hầu Tử dùng sức!

Hai người một trước một sau, gầm lên một tiếng, mặt mũi chợt đỏ bừng, thùng nước lớn cuối cùng cũng lắc lư nhấc lên được.

- Hầu Tử, cậu rốt cuộc có dùng sức không?

Gã mập kêu lên.

- Hơi sức bú sữa mẹ tôi còn dùng đến nữa là? Mà tại sao cái thùng này lại nặng như vậy?

- Thời khắc mấu chốt, đừng có tuột xích chứ! Bạn gái tôi còn đang nhìn kia kìa!

- Đi thôi!

Kết quả là, hai người lắc lư lên đường, đi được một hồi, thấy Độc Lang cõng hai cái thùng nước nhỏ đi xuống, lướt qua một cái, quăng ánh mắt khinh bỉ về phía hai người, sau đó vui vẻ nhảy xuống.

- Mẹ nó! Chúng ta lại bị một con sói khinh bỉ!

Gã mập không cam lòng kêu lên.

- Sói gì? Tôi thấy đây là một con chó thì đúng hơn!

Hầu Tử cắn răng nghiến lợi, hắn đương nhiên cũng nhìn thấy ánh mắt kia.

- Đúng là một con chó! Chó chết!

Gã mập vừa đi vừa mắng.

Mấy phút sau, sau lưng một loạt tiếng bước chân truyền đến, hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Độc Lang cõng hai thùng nước, chạy băng băng, vượt qua hai người, thời điểm đi qua gã mập, nó còn trêu gã hai lần.

Gã mập tức giận chờ Độc Lang rời đi, mắng to:

- Nếu không phải hôm nay Bàn gia tâm tình tốt, bằng không nhất định sẽ làm thịt mày!

Khi đang nói chuyện, gã mập nhoáng một cái, thùng nước lắc lư theo, nước “rầm rầm” từ bên trong văng ra, bắn tung tóe.

Gã mập lập tức cảm thấy, thùng tựa hồ nhẹ hơn một chút!

Hầu Tử mắng:

- Này, đi ổn một chút được không?

- Biết rồi, biết rồi, đừng la nữa. Để Bàn gia nhìn đường đã.

Gã mập nói thầm, lại đi hai ba bước nhoáng một cái, nước lại văng ra một chút, thùng lại nhẹ đi một chút.

Hầu Tử rất nhanh cũng hiểu ý của gã mập, cũng lắc lư theo, thùng nhẹ, hai người đi cũng dễ dàng.

Hiện tại trên đỉnh núi Nhất Chỉ, xa xa có một vị hòa thượng đầu trọc đang nhìn về phía dưới, trông điềm đạm nho nhã, rất có Phật tính.

Phương Chính cũng hơi kinh ngạc, cái thùng lớn như vậy, mấy cậu ấm cô chiêu này lại mang lên được, quả thật khiến hắn phải lau mắt mà nhìn.

Chí ít nếu hắn không tu luyện Đại Lực Kim Cương chưởng, hắn tuyệt đối không xách lên nổi!

Chờ gã mập và Hầu Tử loạng choạng đi lên, đem thùng nước đặt trước mặt Phương Chính, định tranh công thì mặt Phương Chính lập tức đen lại.

- Đại Sư, nước đã đến rồi, để chúng tôi rót vào chum của ngài nhé?

Gã mập lau mồ hôi, một mặt đắc ý và đầy cảm giác thành tựu, thở hổn hển nói.

Phương Chính nói:

- Không cần, còn chút nước này, hẳn đủ cho hai vị thí chủ mỗi người uống một hớp, đổ vào phiền phức.

Gã mập ngạc nhiên, cho rằng Phương Chính đang giễu cợt mình, lập tức phát hỏa, đang muốn nổi giận, chỉ nghe Hầu Tử kêu lên:

- Mẹ nó! Gã mập, nước bị văng hết ra ngoài rồi!

- Cái gì?

Gã mập ghé mắt vào thùng nước xem xét, quả nhiên nước đã thấy đáy.

Hai người nhìn nhau, lập tức sắp khóc, mệt gần chết, dùng hết tâm cơ, kết quả thông minh quá sẽ bị thông minh hại, tự mình hại mình!

Chuyến này chạy công không rồi!

Gã mập vô cùng đáng thương nhìn Phương Chính nói:

- Đại Sư, nước của ngài…

Phương Chính nhìn hai người, lại nhìn mấy cô gái vô cùng đáng thương đang nhìn hắn, bộ dáng mười phần đồng tình nhưng vẫn lắc đầu nói:

- Giao kèo là, vạc nước đầy thì tha hồ uống. Hiện tại, vạc nước vẫn chưa đầy.

- Đại Sư, ngài cũng nhìn thấy đấy, hai người bọn họ đều sắp tàn phế rồi, một tên mập tàn phế, một tên gầy tàn phế, ngài xin thương xót, cho chúng tôi uống nước, rồi chúng tôi xuống núi là được.

Giang Đình cầu khẩn nói.

Nhưng Phương Chính lại không có chút phản ứng nào, phảng phất mỹ nữ nũng nịu trước mặt hắn chỉ là không khí, trong lòng lại chửi thầm:

- Biết rõ bần tăng không thể tán gái, còn làm bộ như vậy, định làm ô uế ta sao?

Thế là, “loảng xoảng” một tiếng, đại môn đóng lại, lời Phương Chính truyền ra ngoài:

- Tất cả dựa theo giao kèo, A Di Đà Phật.

Nói đùa, sau khi vào cửa, hiện tại… đã đến lúc Phương Chính sung sướиɠ!

- Làm sao bây giờ?

Gã mập hỏi Hầu Tử.

Hầu Tử ngồi trên bậc thang, cắn răng nghiến lợi nói:

- Mập, huynh đệ chúng ta lớn như vậy, đã từng chịu thua ai chưa?

- Chưa từng! Lúc trước hai người chúng ta đánh mười sáu người, mặt mũi bầm dập, xương cốt gãy mất mấy cái, nhưng vẫn chưa từng nhận thua. Trên thương trường lăn lộn lâu như vậy, thời điểm phải nhặt đồ bỏ đi, ngủ ngoài đường vẫn chưa từng nhận thua.

Gã mập nói.

Chiến ý trong mắt Hầu Tử bốc lên mười phần, nói:

- Đúng vậy! Huynh đệ chúng ta đời này chưa từng nhận thua ai, sao có thể nhận thua được? Không phải chỉ xách vạc nước sao? Đổ đầy cho hắn! Đến lúc đó, nước của hòa thượng thối kia, tôi không thèm uống! Người ta tranh một hơi, tôi muốn tranh một hơi này.