Chương 35: Lòng Tham

Gã mập đi lên đạp một phát, đá vào mông Hầu Tử, nói:

- Này, có muốn uống nước hay không? Muốn… thì làm việc. Nếu không Bàn gia xách nước, hừ, đừng hòng đυ.ng vào!

Lúc này Hầu Tử mới nói:

- Đại Sư, không biết, chúng tôi cần đổ bao nhiêu nước mới có thể uống nước thả ga?

Phương Chính chỉ vào Phật vạc nói:

- Đổ đầy nó, cho uống no.

Năm người tiến tới, hướng vào bên trong xem xét, lập tức tập thể trợn tròn mắt!

Vạc nước này thoạt nhìn rất lớn, từ bên trong nhìn vào càng lớn hơn!

Hầu Tử nuốt ngụm nước bọt nói:

- Cái này cần đổ bao nhiêu thùng mới đầy đây?

Phương Chính nói:

- Đại khái cần mười thùng gì đó.

- Đại Sư, ngài làm thế nào xách được?

Gã mập chưa từ bỏ ý định, muốn tìm đường tắt.

Hắn cũng không cho rằng, vị hòa thượng mảnh khảnh này có thể tự mình xuống núi gánh nước.

Còn con Độc Lang kia, mặc dù thể trạng cường tráng, nhưng sói là sói, không phải trâu ngựa, trời sinh xương lưng mềm, khẳng định không có đủ thể lực xách nổi vạc nước kia.

Phương Chính nói:

- Tự xách.

- Một mình ngài?

Đám người ngạc nhiên.

Phương Chính gật gật đầu nói:

- Còn có Độc Lang giúp bần tăng một chút.

Đám người vẫn hơi mơ hồ, thùng lớn thế này, hòa thượng gầy yếu như vậy, đơn độc nhìn trông rất bình thường, nhưng đặt chung một chỗ, có chút không hài hòa.

- Các vị thí chủ, các vị còn muốn gánh nước không? Nếu như gánh nước, có thể đi nhanh một chút được không? Lên xuống núi cũng không dễ dàng.

Phương Chính nói.

- Thế nào? Có làm không?

Gã mập hỏi Hầu Tử.

Hầu Tử cắn răng một cái, nói:

- Làm đi! Anh chọn lớn tôi chọn nhỏ!

- Cút đi, cùng nhau xách! Lên xuống núi đủ mệt mỏi, một chuyến đổi một lần, thế nào?

Gã mập cười mắng.

Hầu Tử có chút chần chờ, nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Lư Tiểu Nhã, lúc này đương nhiên hắn không thể tuột xích.

Thế là đồng ý, cầm đòn gánh, một người nhấc một đầu, xách vạc nước xuống núi.

Giang Đình, Lư Tiểu Nhã, Nguyễn Dĩnh ba cô gái cũng xách các thùng nước nhỏ đi theo.

Lư Tiểu Nhã thì cười hì hì, cầm một chén nước...

Nhìn đến đây, Phương Chính không còn gì để nói, quả nhiên có ít người vẫn rất gian manh...

Phương Chính mặc kệ bọn họ xuống núi lúc nào có thể lên, cơm nhà vẫn còn trong nồi.

Tốc độ và trình độ nấu cơm của Phương Chính cũng không kém, hắn biết lúc nào dùng lửa nhỏ lúc nào dùng lửa lớn.

Văn võ giao thế, mới có thể nấu ra nồi cơm ngon nhất.

Hắn học được môn công phu này từ Nhất Chỉ Đại Sư quá cố, bởi trên núi nghèo, Nhất Chỉ hòa thượng không thể biến đổi ra nhiều món ăn thỏa mãn sự tham ăn của Phương Chính, thế là vị Đại Sư kia luyện thành một món nghề nấu cơm lợi hại.

Đương nhiên, ông cũng có thể nấu được mấy món ăn đơn giản khác với rau xanh, những thứ còn lại cho dù ông có âm thầm nghiên cứu, cũng không có tiền mua nổi nguyên liệu nấu ăn để luyện tập.

Phương Chính châm lửa, sau đó đi đến cây bồ đề trong sân, lẳng lặng nhìn lên Phật kinh.

Phật kinh này không phải toàn quyển, toàn quyển gọi là gì, Phương Chính cũng không biết.

Bởi quyển Phật kinh này đã sớm mất một nửa, không đầu không đuôi, cũng không nhìn ra cái gì.

Có điều bên trong có một đoạn kinh văn buổi sáng, đọc rất êm tai, mà thời điểm niệm đọc, hoàn toàn để tâm tình người ta bình thản, toàn thân thư thái.

Hơn nữa trên đây không có chuyện gì để làm, dứt khoát đọc vài trăm lượt, gần như thuộc làu làu.

Dưới núi, đám người gã mập, Hầu Tử rốt cuộc đi đến vị trí suối trên núi, gã mập đột nhiên vỗ đầu một cái, kêu lên:

- Ây da, chúng ta có phải ngốc hay không? Nước của hòa thượng kia đều múc ở đây, chúng ta còn xin nước của hắn nữa làm gì? Ở đây có rất nhiều, chúng ta uống bao nhiêu cũng được! Còn phải xách nước làm gì?

Đám người Hầu Tử chợt tỉnh ngộ nói:

- Đúng vậy! Chúng ta còn xách nước cái quái gì, mệt gần chết làm gì, trực tiếp uống a!

Kết quả là, năm người reo hò một tiếng phóng tới dòng suối, thùng nước cũng không cần, từng người như ngựa hoang mất dây cương.

Gã mập càng cười lớn nói:

- Hầu Tử, cậu nói xem, nếu tất cả nước này đều biến thành nước khoáng, cậu xem có bán chạy hay không?

- Nhất định!

Con mắt Hầu Tử sáng loáng.

- Trở về, kiếm tiền, làm đi! Chúng ta sắp phát tài, ha ha... Hòa thượng đáng chết kia thật không biết trông coi bảo tàng, đáng đời nghèo! Một ngàn đồng cũng không cho chúng ta một bát, hiện tại tôi không cho hắn phần nào! Chờ tôi nhận thầu con suối này sẽ đợi hắn dùng tiền đến uống nước! Một ngàn đồng đổi một bát!

- Mập, đừng làm vậy, tôi thấy lấy một ngàn rưỡi một bát hợp lý hơn.

Hầu Tử cười nói.

Hai người nhất thời vui vẻ, mấy cô gái kia cũng cười, Giang Đình nói:

- Tên Đại Sư kia thật sự ghê tởm.

Lư Tiểu Nhã cười hì hì nói:

- Có điều đầu óc lại không nhanh nhạy, vậy mà lại nói mảnh đất quý này cho chúng ta biết. Chúng ta sắp phát tài rồi, hắn… sắp nghèo rồi!

Đám người lại cười, chạy đến bên cạnh suối, mọi người có bồn dùng bồn, có chén dùng chén.

Gã mập thì trực tiếp ghé vào con suối, há mồm uống, Hầu Tử thì ngồi bên kia, dùng hai tay múc nước uống.

Sau vài giây đồng hồ, vẻ tươi cười trên mặt mấy người đều đọng lại.

Sau đó tập thể đứng dậy, phì phì phì nhổ ra.

- Tình huống thế nào? Nước này sao lại khó uống như vậy?

Gã mập kêu to nhất.

- Mập, đừng nói lung tung, không khó uống như anh nói đâu. So với nước khoáng trước đây chúng ta uống còn tốt hơn nhiều, nhưng so với nước của Phương Chính Đại Sư, đơn giản chênh lệch một trời một vực.

Giang Đình nói.

- Được rồi, vừa rồi còn chê người ta ngốc. Hiện tại tôi thấy, người ta không ngốc chút nào! Nói cho chúng ta biết chỗ này, căn bản không phải nơi người ta tới múc nước.

Nguyễn Dĩnh nói:

- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Nước này còn muốn gánh về nữa hay không?