- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Đô Thị
- Lão Nạp Phải Hoàn Tục
- Chương 34: Mấy Người Khổ Cực
Lão Nạp Phải Hoàn Tục
Chương 34: Mấy Người Khổ Cực
Giang Đình cũng không nhịn được, uống nước của Phương Chính, hiện tại cô không hề muốn uống nước khác.
Trọng điểm là, không uống đủ!
- Đúng đấy, chúng tôi thêm tiền, một ngàn đồng một bát, được không?
Hầu Tử cắn răng một cái, mở ra một cái giá trên trời.
Nhưng mà, Hầu Tử cũng không biết, bọn hắn kêu giá càng cao, trong lòng Phương Chính đổ máu càng nhiều, nhìn tiền mặt bay phấp phới trước mặt mà không thể cầm.
Cảm giác này, tựa như một tên tội phạm hϊếp da^ʍ bị nhốt mấy chục năm, đột nhiên đυ.ng phải một mỹ nữ đang cởi hết đồ nằm trên giường chờ hắn, kết quả phát hiện chân hắn bị xích lại, chỉ còn kém một centimet, vẫn không vào được!
Bức bối…
Phương Chính cũng sợ mấy người này lại nâng giá lên, hắn sợ bản thân không nhịn được phạm giới.
Thế là thu bát, xoay người rời đi, không thèm quay đầu lại nói:
- Các vị thí chủ, nước cũng uống rồi, vẫn nên xuống núi về nhà sớm đi.
- Đại Sư, chờ một chút.
Giang Đình gọi Phương Chính lại.
Phương Chính nói:
- Nữ thí chủ, còn có việc?
Giang Đình nói:
- Đại Sư, chúng tôi biết ngài có quy củ, nhưng khẳng định ngoài quy củ có trường hợp ngoại lệ, đúng không? Ngài xem, rốt cuộc chúng tôi phải làm thế nào ngài mới bằng lòng bán cho chúng tôi bát nước đây?
Phương Chính đang muốn nói chuyện, Độc Lang chạy về, sủa hai tiếng gừ gừ với Phương Chính.
Phương Chính nói:
- Tên tham ăn này, tôi biết, cậu đi gánh nước không dễ dàng gì, đây không phải chủ ý của tôi.
Độc Lang gừ gừ kêu hai tiếng, toát ra vẻ cực kỳ nhân tính hóa.
Trong nháy mắt đó, Giang Đình, Hầu Tử, gã mập, Lư Tiểu Nhã, Nguyễn Dĩnh năm người phảng phất như gặp quỷ, từng người trợn mắt, lại dụi mắt, xác định bản thân không nhìn nhầm, xác định đây không phải nằm mơ.
Sau đó ánh mắt bọn hắn nhìn về phía Phương Chính càng thêm tò mò.
Bọn hắn phát hiện, vị hòa thượng tuổi tác không chênh lệch bọn hắn bao nhiêu này, trên thân tựa hồ có vô số bí mật.
Càng đi tìm hiểu, càng như lạc vào sương mù nồng nặc, tự nhiên khiến trong lòng mọi người càng hiếu kỳ hơn.
Lư Tiểu Nhã hỏi:
- Đại Sư, ngài có thể hiểu được tiếng sói?
Phương Chính cười nói:
- Vạn vật đều có linh, chúng nó có khả năng nghe hiểu tiếng người, ta tự nhiên cũng có thể nghe hiểu chúng nó. Người ở chung với động vật lâu dài cũng có thể làm được, cái này thật sự không có gì kỳ quái.
Phương Chính nói nhẹ nhõm, mấy người suy nghĩ một chút, huấn luyện viên thú tựa hồ có thể giao lưu với dã thú, còn có những con chó nuôi, mèo nuôi kia, ở chung lâu năm hẳn có thể giao lưu.
Mặc dù cảm thấy Phương Chính nói có lý, lại từ đầu đến cuối đều cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không nói ra được chỗ lạ ở đâu.
Thời điểm mấy người đang suy nghĩ lung tung, một tiếng nước chảy vang lên.
Gã mập gào một tiếng kêu lên:
- Đừng! Quá lãng phí!
Đám người đột nhiên lấy lại tinh thần, đã thấy Phương Chính dùng một nửa quả bầu khô làm gáo, múc tràn đầy một gáo nước, đổ vào chậu hoa trên mặt đất.
Mà một gáo tiếp một gáo, liên tục ba gáo đã đổ đầy chậu mới dừng lại.
Mà Độc Lang thoạt nhìn không thèm để ý, cúi đầu uống nước, bọt nước văng khắp nơi, đọng lại trên râu của nó, trông như những giọt sương óng ánh.
Năm người theo bản năng nuốt ngụm nước miếng, đồng thời trong lòng ước ao ghen tị kêu lên:
- Quả nhiên là... sống không bằng chó!
Có điều năm người cũng hiểu rõ, Độc Lang chính là sói trong miếu, uống nước nhà tự nhiên hào phóng.
Bản chất không giống, cũng không dễ nói gì, mặc dù đau lòng, trong lòng đau đến chảy máu, nhưng vẫn không chịu bỏ đi.
Hầu Tử đột nhiên linh cơ khẽ động nói:
- Đại Sư, con Độc Lang này giúp ngài gánh nước, cho nên ngài cho nó uống nước thoải mái, đúng không?
Phương Chính gật gật đầu nói:
- Phải, thế nào?
- Thùng đâu? Thùng nước đâu? Đừng cản tôi, hôm nay Bàn gia muốn gánh nước!
Gã mập phản ứng cũng không chậm, lập tức kêu lên.
Phương Chính ngạc nhiên, không ngờ gã mập này lại nói như vậy.
Hầu Tử tới đây, cười ha ha nói:
- Đại Sư, vậy chúng tôi giúp ngài gánh nước, có phải ngài có thể cho chúng tôi uống nước nhiều hơn một chút, đúng không?
Phương Chính nghĩ nghĩ, nếu hắn đi gánh nước tự nhiên vất vả, bây giờ có người tình nguyện làm cho, mua bán này… không lỗ!
Có điều Phương Chính vẫn hỏi hệ thống:
- Thế nào?
- [Lao động đổi lấy thù lao, hợp lý.]
Thế là Phương Chính tỏ vẻ lười nhác, ung dung gật đầu nói:
- Có thể.
- Thùng, thùng, thùng, Đại Sư thùng ở đâu? Tôi phải xách thùng to nhất!
Gã mập nghe xong trong bụng lập tức nở hoa, đói bụng không sao, hiện tại hắn chỉ muốn uống nước!
"Loảng xoảng!"
Phương Chính từ trong phòng bếp lấy ra thùng đồng đỏ xách nước, cao một mét hai, rộng nửa mét đặt trước mặt gã mập.
Gã mập vừa rồi vẫn còn hưng phấn gào thét, lập tức trợn tròn mắt, chỉ vào thùng nước nói:
- Đại Sư, ngài lấy nhầm sao? Ngài xác định đây không phải là vạc nước của miếu?
Phương Chính chỉ vào vạc nước loại cực lớn trong bếp, nói:
- Kia mới là vạc nước, thí chủ muốn thử một chút không?
Gã mập liếc qua vạc nước, lập tức một mặt cay đắng, trong lòng mắng to:
- Trời! Đó là vạc nước? Đây là vạc nước nhà chùa! Gọi nó là bể nước cũng không quá? Bàn gia tôi nhảy vào cũng có thể bơi lặn.
Phương Chính tự nhiên thấy rõ sự đau khổ của gã mập, có điều vẫn bổ sung một câu:
- Nếu thí chủ chê nhỏ, có thể xách vạc nước đi gánh nước.
- Không nhỏ không nhỏ.
Gã mập vội vàng kêu lên, sau đó thử nâng thùng nước một chút. Thùng này được làm từ sắt lá không tính nặng cũng không tính nhẹ, một người xách vẫn được.
Nhưng mà, nếu đổ nước vào… Mặt gã mập lập tức xụ xuống, hắn liếc nhìn qua Hầu Tử, Hầu Tử thì hai tay đút túi, huýt sáo, nhìn lên bầu trời, một bộ dạng tôi cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không biết.
- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Đô Thị
- Lão Nạp Phải Hoàn Tục
- Chương 34: Mấy Người Khổ Cực