Chương 33.2: Tranh Một Chén Nước

- Nhất định! Tiểu Nhã, nếu cô nhường bát nước kia cho tôi, ca ca giúp cô mua một cái túi xách LV mới nhất? Thế nào?

Gã mập lập tức nói.

- Thật? Nhưng…

Lư Tiểu Nhã đang muốn mở miệng.

- Không được!

Hầu Tử đột nhiên kêu lên:

- Tuyệt đối không được! Tiểu Nhã, em uống của em đi. Tên mập chết bầm này làm hỏng nửa bát nước của anh, còn muốn gạt nước của em? Không có cửa đâu! Không phải túi xách LV sao? Anh mua cho em!

- Hầu Tử, anh thật tốt.

Lư Tiểu Nhã cười nở hoa, cô cũng tò mò, nước này rốt cuộc có mị lực gì để hai tên dở hơi này làm ầm ĩ đến vậy.

Gã mập nói:

- Hầu Tử, vậy cậu xử lý thế nào với nửa bát nước kia?

"Ực!"

Hầu Tử trực tiếp uống một hơi hết sạch!

Phương Chính đảo mắt một cái, xoay người sang chỗ khác, thật là buồn nôn… Không nhìn nổi!

Lư Tiểu Nhã, Nguyễn Dĩnh, Giang Đình cũng không chịu được, quay người.

Gã mập trợn tròn mắt, kêu lên:

- Tôi, cậu… Cậu thật đúng không chê?

Hầu Tử hừ hừ nói:

- So với nước này, chút nước bọt kia của anh đáng cái gì?

- Đại Sư, một bát tiếp theo là của tôi?

Lư Tiểu Nhã thật sự quá hiếu kỳ, không nhịn được, chạy đến trước mặt Phương Chính hỏi.

Phương Chính gật đầu nói:

- Đúng thế.

Lư Tiểu Nhã nhận lấy cái bát trong tay Phương Chính, nhẹ nhàng nhấp một miếng, mười phần thục nữ.

Động tác thanh tao lịch sự, hiển nhiên mặc dù cô thoạt nhìn hoạt bát hiếu động, kỳ thật vẫn là nữ nhi có giáo dưỡng.

Có điều sau một khắc...

Lư Tiểu Nhã khẽ đảo bát, ừng ực uống thả cửa.

Hầu Tử và gã mập đang ầm ĩ bên kia thấy vậy, lập tức ngừng lại.

Gã mập đá Hầu Tử một cước, Hầu Tử thử thăm dò nói:

- Tiểu Nhã, để cho anh một ngụm thôi?

"Bốp!"

Lư Tiểu Nhã một bàn tay đập lên đầu Hầu Tử, một tay nâng bát, uống một hơi cạn sạch!

Đổ nửa ngày, xác định không còn nước, lúc này mới lưu luyến không rời buông bát xuống, sau đó mắt trừng lớn một cái, hừ hừ nói:

- Hầu Tử thối, nước ngon như vậy, anh lại không để lại cho em một ngụm, còn dám mở miệng xin sao?

Hầu Tử lập tức khóc, tình cảm Lư Tiểu Nhã còn nhớ thương nước của hắn?

Thật sự là mất cả chì lẫn chài... Có điều Hầu Tử lập tức nói:

- Anh định để lại cho em! Nhưng bị gã mập liếʍ rồi! Nước thế này, anh làm sao có thể đưa cho em? Cho em, em có thể uống?

Lư Tiểu Nhã âm trầm nhìn về phía gã mập, gã mập hơi rụt rè, nói nhỏ:

- Cơm tối, tôi mời!

Lư Tiểu Nhã lập tức cười.

Khi mấy người đang nói chuyện, Phương Chính lại lấy ra hai bát nước, hỏi:

- Hai vị thí chủ, hai người uống?

Giang Đình cùng Nguyễn Dĩnh sớm đã hiếu kỳ không chịu nổi, chỗ nào chịu được nữa, hai người liên tục gật đầu, một người một bát bưng lên.

Có vết xe đổ của Hầu Tử, Giang Đình và Nguyễn Dĩnh đều đi tới nơi xa, lúc này mới an tĩnh uống.

Trước tiên hai người đều nhấp một miếng nước, suy nghĩ:

- Nước này có cái gì vậy? Tại sao lại khiến ba người bọn họ mê muội đến vậy?

Nhưng mà sau một khắc, hai người không hề suy nghĩ gì nữa, ừng ực ừng ực uống hết sạch.

Sau khi uống một hơi cạn sạch, bọn họ lè lưỡi ra, liếʍ liếʍ bên miệng, một mặt mê say.

- Ngon tuyệt!

Giang Đình bình luận.

Nguyễn Dĩnh thì vô cùng đáng thương nhìn Phương Chính nói:

- Đại Sư, ngài có thể cho chúng tôi thêm một chén nữa được không?

Phương Chính quả quyết lắc đầu nói:

- Không thể!

Nhưng trong lòng hắn thầm nghĩ:

- Mặc dù cô rất đáng yêu, nhưng đã là hoa nhài cắm bãi cứt trâu, nói chung không có duyên phận với bần tăng. Nói nhiều vô ích thôi!

- Đại Sư, tôi vừa mới cảm thấy gã mập có một câu nói rất đúng, quy củ này của ngài không hợp lý lắm! Nếu mỗi người một bát, vậy cái bát này dù sao cũng phải lớn hơn một chút chứ? Ngài xem chúng tôi leo núi lên đây, hôm nay trời nóng, ra nhiều mồ hôi, thân thể thiếu nước khó chịu. Ngài nhìn lại xem, những cô gái bên cạnh tôi này từng người đều da mịn thịt mềm, cái này nếu là mất nước, ngất đi, rất nguy hiểm...

Hầu Tử lại gần, nói rất chững chạc đàng hoàng.

Nói hồi lâu, Phương Chính cười ha hả nhìn cậu ta, cũng không chen lời.

Sau năm phút, Hầu Tử mới ngừng, nói:

- Đại Sư, ngài có nghe tôi nói không?

Phương Chính khẽ gật đầu nói:

- Có, tôi vẫn đang nghe thí chủ nói, thí chủ… Tiếp tục đi!

- Ờm…

Hầu Tử có chút lúng túng, gãi gãi đầu nói:

- Đại Sư, ý tôi là, ngài có thể cho mỗi người chúng tôi thêm một chén nước được không?

- Không thể.

Phương Chính quả quyết lắc đầu, Phương Chính không có ưu điểm gì nhiều, mang thù xem như một cái.

Hầu Tử lập tức bất đắc dĩ, đối mặt vị hòa thượng khó chơi này, cậu ta thật đúng là bó tay.

Đúng lúc này, gã mập không chịu nổi, kêu lên:

- Hòa thượng, tôi mua được không? Một trăm đồng một bát? Giá tiền này so với nước dùng cho quý tộc còn đắt hơn. Đi ra bên ngoài, số tiền này đủ mua được hai mươi thùng nước! Thế nào?

Gã mập khoa trương nói.

Phương Chính lại cười nói:

- Bần tăng không xuống núi.

Gã mập lập tức lúng túng...

Lư Tiểu Nhã nói:

- Đại Sư, ngài có bán hay không?

Phương Chính rất muốn nói: "Bán!" Nhưng mà…

- [Nhắc nhở hữu nghị, tiền không có nguyện lực đối với cậu chẳng khác gì giấy trắng. Tôi không thu, cậu lại không thể xuống núi, giữ lại cũng vô dụng. Mặt khác, cậu là hòa thượng, tương lai là Đại Sư, không thể làm chuyện giao dịch thế này được! Cho nên, cậu tìm người mua hộ cũng không xong đâu.]

Hệ thống nói.

Thế là trong lòng Phương Chính đang rỉ máu, trên mặt lại nở nụ cười bất đắc dĩ.

Nhìn thấy Phương Chính cười ôn hòa như vậy, tâm mấy người lại nhấc lên, chẳng lẽ đồng ý?

Kết quả, Phương Chính mở miệng phun ra hai chữ:

- Không bán!

- Đại Sư, ngài không cần cố chấp như vậy a? Ngài tính lại xem, nếu không chúng tôi lại thêm chút tiền?