- Mập, anh thế nào?
Nguyễn Dĩnh hiểu rõ gã mập nhất, hỏi.
Gã mập vẫn không nói chuyện, ừng ực liều mạng uống nước, một hồi đã uống cạn sạch một bát nước lớn.
Có điều gã mập này vẫn không chịu ngừng, đầu lưỡi còn liếʍ dài ra, không ngừng liếʍ láp, phảng phất mê muội.
Hầu Tử bây giờ nhìn không nổi nữa, đến giành cái bát lại, nói:
- Được rồi, đừng mất mặt. Có khác gì quỷ chết đói không, trông như cả đời chưa bao giờ được uống nước vậy?
- Đưa trả lại đây! Cậu biết cái gì! Tiểu hòa...
Gã mập vừa kêu ra tiếng, lập tức sửa lời nói:
- Đại Sư, Đại Sư, tôi vẫn chưa hết khát, ngài cho tôi thêm một chén nước nữa được không?
Phương Chính liếc qua gã mập nói:
- Một người một bát, không có nhiều.
- Đại Sư, ngài không cần như vậy đi? Một người một bát? Cái này sao đủ a? Ngài đây là muốn mạng tôi! Thêm một chén nữa, xin ngài đi.
Giờ khắc này gã mập không mang tư thế ầm ĩ như trước, hai tay ôm quyền, con mắt và gương mặt mang theo vẻ năn nỉ.
Phương Chính tự nhiên biết nước Vô Căn của hắn tốt thế nào, nhưng nước này hắn không có ý định cho người khác uống, vừa uống cạn sạch, hắn còn phải đi múc nước!
Đây chính là việc tốn thể lực!
- A Di Đà Phật, thí chủ đừng như vậy, một người chỉ có thể uống một bát, đây là quy củ của miếu này. Một bát nước, đủ giải khát.
Phương Chính nói.
Gã mập còn muốn nói điều gì, Hầu Tử lập tức nói:
- Mập, anh bị sao đấy? Uống miếng nước mà thôi, cần gì phải thế? Đại Sư, tôi sắp chết khát rồi, ngài mau mau múc một bát khác cho tôi đi?
Đối với Phương Chính, hiện tại Hầu Tử không dám dùng ánh mắt nhìn tên lừa đảo nữa, ngược lại thêm mấy phần tôn trọng.
Phương Chính gật gật đầu, xoay người lại, múc nước.
Gã mập nói xấu sau lưng, lẩm bẩm phàn nàn:
- Thật là, tôi chưa bao giờ thấy qua tên hòa thượng keo kiệt như vậy, đến nước cũng chỉ cho một bát. Một bát thì một bát thôi, lại còn là cái bát nhỏ như vậy.
- Thôi, mập, đừng nói nữa. Bát kia cũng không nhỏ, đây chính là bát tô. Một bát lớn như vậy chắc tôi cũng chẳng uống hết đâu, một lát tôi đưa cho anh.
Nguyễn Dĩnh thấp giọng nói.
Gã mập nghe xong, lập tức vui vẻ, ôm chặt lấy Nguyễn Dĩnh cười ngây ngô nói:
- Vẫn là Dĩnh Dĩnh nhà ta tốt, ha ha…
- Hai người các cậu chú ý một chút được chứ? Bên cạnh còn có một người độc thân đây này.
Giang Đình không chịu nổi, uy hϊếp nói.
Gương mặt Nguyễn Dĩnh đỏ bừng, gã mập một mặt đắc ý kêu lên:
- Giang Đình, cậu cũng nên tìm một đối tượng đi…
- Không cần cậu quản.
Giang Đình vừa nghiêng đầu, đã thấy Phương Chính bưng một cái bát đi ra, trong bát chứa đầy nước. Phương Chính đi cũng không chậm, mặt đất cũng không phẳng lắm, nhưng nước lại không rơi ra giọt nào.
Nhìn đến đây, trong lòng Giang Đình âm thầm kỳ lạ, suy nghĩ, hẳn nước này có vấn đề?
Nếu không, tại sao nước lại không tràn ra.
Nhưng hồ nghi thì hồ nghi, Hầu Tử đã tiếp nhận cái bát kia, kết quả nước lại lập tức đổ ra.
Giang Đình thế mới biết, nước không có vấn đề, là người có vấn đề!
Trong lòng tấm tắc lấy làm kỳ lạ, hòa thượng này rốt cuộc làm thế nào?
Gã mập đứng bên cạnh nhìn Hầu Tử, nhìn chằm chằm vào nước, thấy tên kia chưa uống, không nhịn được hỏi:
- Hầu Tử, nếu cậu không khát, để tôi uống giúp.
- Cút sang một bên.
Hầu Tử nói xong, lắc lắc bát, kết quả nước rơi ra ngoài, gã mập một mặt nhăn nhó nói:
- Hầu Tử, đừng lãng phí, để tôi giúp cậu liếʍ!
- Cút!
Hầu Tử thật sự bị bộ dáng của gã mập làm cho buồn nôn, hắn xoay người một cái, hơi ngửa đầu uống một hớp lớn!
Nhưng mà sau một khắc, con mắt Hầu Tử trừng trừng, ngay sau đó, đột nhiên ngừng lại, thận trọng bảo vệ bát trong ngực.
- Hầu Tử, làm gì vậy? Sao không uống? Có phải đã uống no rồi phải không? Để tôi giúp cậu uống.
Gã mập đi lên.
- Tên mập chết bầm, làm sao anh có thể mặt dày mày dạn muốn uống nước như vậy. Hóa ra trong đây có mánh khóe! Nói cho anh biết, nước này là của tôi, một giọt cũng đừng hòng đυ.ng!
Hầu Tử gắt gao bảo vệ bát trong ngực.
Gã mập mím môi, nuốt nước bọt nói:
- Nói chuyện thế nào đây? Tôi là người như vậy à? Cậu uống nhanh lên để vợ tôi uống!
Hầu Tử quay người lại, chỉ cảm thấy bả vai trầm xuống, vừa nghiêng đầu, lại thấy gã mập ghé vào trên bả vai hắn, đưa đầu, nhô đầu lưỡi ra, bỗng nhiên cuồng liếʍ bát nước này.
- Mẹ kiếp!
Hầu Tử phát hỏa.
Những người khác thì trợn tròn mắt!
Phương Chính cũng có chút mông lung, hắn biết nước này phi thường tốt, có thể giúp người ta giảm bớt mệt mỏi, hơn nữa tăng cường làm sảng khoái tinh thần, loại cảm giác khiến toàn thân thư sướиɠ kia, tuyệt đối so với hút ma túy còn sướиɠ hơn!
Huống chi là những người tham ăn tục uống kia.
Có điều hành động lần này của gã mập để Phương Chính thật sự bó tay, hắn cũng đang lo lắng và suy nghĩ có nên rót cho tên mập này thêm một chén nữa không?
Nhưng vừa nghĩ đến lúc trước khi gã này tiến vào, biểu lộ vô cùng hỗn láo, Phương Chính lập tức từ bỏ ý nghĩ này.
Giang Đình, Lư Tiểu Nhã, Nguyễn Dĩnh ba người thì triệt để ngơ ngác, không rõ hai người này rốt cuộc đang làm trò quỷ gì.
Không đợi ba người đặt câu hỏi, Hầu Tử một cước đá văng gã mập, cả giận nói:
- Tên mập chết bầm, anh quá đáng! Đây là nước của tôi!
Gã mập buông tay xuống:
- Không nhịn được, nếu cậu không chê, cậu cứ uống đi. Nếu không đêm nay tôi mời cậu đi Đại Hồng Lâu xơi một bữa tiệc lớn! Ăn cái gì cậu có thể chọn, tôi mời! Nhưng phần nước còn lại, cậu phải cho tôi!
Hầu Tử thở phì phò nhìn chằm chằm gã mập, nói:
- Mập, anh tuyệt đối cố ý!
Lư Tiểu Nhã thì lại gần nói:
- Mập, anh nói thật chứ? Mời khách tại Đại Hồng Lâu?