Chương 3: Phần Thưởng Đầu Tiên

Nói tới đây, Phương Chính vỗ trán một cái:

- Hệ thống, có phải cậu vừa nói, tôi còn một lần rút thưởng miễn phí?

- [Ting! Mỗi lần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được chỉ định, đều sẽ nhận được một lần rút thưởng! Bây giờ cậu có một cơ hội rút thưởng, có bắt đầu không?]

- Rút!

- [Ting! Đã rút thưởng xong, chúc mừng cậu nhận được Thiên Nhãn! Có nhận không?]

- Hả, cậu đùa tôi à? Tôi còn chưa rút mà, cậu đã rút xong rồi? Cậu chơi ăn gian, cố tình sắp đặt phần thưởng à?! Làm như thế là vô sỉ, cậu có biết không?

Phương Chính tức gần chết, vốn nghĩ rằng rút thưởng phải có cái bàn quay lớn hay gì đó, hoặc ít nhất cũng phải có hoạt động đập trứng vàng. Kết quả, hệ thống chỉ mất vài giây đã trực tiếp cho cậu biết kết quả, quá trình bị lược bỏ hoàn toàn!

Hệ thống vẫn im lặng không thèm để ý tới cậu!

Phương Chính bất đắc dĩ nói:

- Được, cậu là lão đại, cậu nói gì cũng đúng. Giờ có thể nói cho tôi biết, Thiên Nhãn có tác dụng gì không? Còn nữa, nhận lấy!

Một khắc sau, Phương Chính cảm thấy có một vệt kim quang rơi xuống, hai mắt hơi nhói lên, nước mắt chảy như mưa. Cậu che mắt day day nửa ngày, lúc mở mắt ra lại phát hiện thế giới trở nên rõ ràng! Vốn cậu bị cận nhẹ, giờ mắt trực tiếp trở nên sáng rõ, cảm giác này tựa như một tấm kính đầy bụi bặm đột nhiên được lau sạch sẽ, nhìn cái gì cũng thấy dễ chịu!

- [Ting! Thiên Nhãn có thể nhìn thấy một việc quan trọng sẽ xảy ra trong ba ngày của một người! Mỗi người mỗi ngày chỉ có thể dùng một lần, có thể tự chủ sử dụng hoặc không. Nếu muốn thăng cấp, có thể dùng tiền hương hỏa để mua từ hệ thống!]

- Dùng tiền mua sắm?

Phương Chính lại ngẩn người, cậu có chút cảm giác, hệ thống này không bình thường, không giống hệ thống Phật môn cho lắm, mà giống hệ thống bán hàng ngoài chợ hơn!

Hệ thống nói:

- [Đúng! Chỉ có thể dùng tiền hương hỏa để mua sắm, tiền không dính hương hỏa, không dính nguyện lực thì không thể sử dụng.]

- Ý là, nếu tôi nhặt được tiền trên đường cũng không thể sử dụng?

Phương Chính hỏi.

- [Đúng!]

Phương Chính nhếch miệng, hỏi dò:

- Thăng cấp Thiên Nhãn cần bao nhiêu tiền?

- [Người có Ngũ Nhãn: Phàm Nhãn, Thiên Nhãn, Tuệ Nhãn, Pháp Nhãn, Phật Nhãn. Phàm nhãn là mắt thường của nhục thể phàm thai, sau khi cường hóa có thể đạt được khả năng nhìn qua không quên, nhìn đêm không tối. Thiên Nhãn lại chia làm chín tầng, mỗi ba tầng có thể nhận được một thần thông đặc thù. Thiên Nhãn của cậu đang ở tầng một, muốn lên tầng hai cần một vạn hương hỏa!]

- Một vạn? Vậy cũng không nhiều… À, coi như tôi chưa nói gì.

Phương Chính nghĩ lại, ngay cả tiền ăn cũng là vấn đề, lật tung cả ngọn núi này cũng khó được mấy xu, một vạn đúng là không phải con số nhỏ. Hơn nữa, miếu Nhất Chỉ thực sự quá vắng, một tháng chưa chắc có người đến một lần, có đến cũng là dân làng dưới núi, mà người dưới núi cũng không giàu có, muốn trông cậy vào họ cúng tiến một vạn tệ ư? Phương Chính nghĩ tới cảnh tượng khi mình xuống mồ, chuẩn bị viết di chúc.

Trong lúc Phương Chính tuyệt vọng, bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện từ bên ngoài. Lỗ tai Phương Chính lập tức dựng lên, lòng thầm nghĩ: Có người!

Phương Chính nhanh chóng lấy tăng bào của Thiền sư Nhất Chỉ để lại mặc vào, lại khoác thêm cà sa màu đỏ cũ nát, soi gương một cái, thấy ngoại trừ có hơi trẻ ra thì cũng ra dáng lắm! Nhất là đôi mắt, có lẽ vì đã mở Thiên Nhãn nên ánh mắt trong veo, sâu thẳm vô cùng, nhìn lâu cũng khiến người ta cảm thấy tâm bình khí hòa.

- Được rồi, sau này ai nổi nóng với tôi, tôi liền trừng mắt với họ!

Phương Chính cười hắc hắc, cùng lúc đó, tiếng nói chuyện bên ngoài càng ngày càng gần.

Ngoài miếu Nhất Chỉ, hai nam hai nữ đi tới cửa. Cả bốn người đều là sinh viên, mặc đồ thể thao, đeo ba lô leo núi, tay cầm gậy, trông có vài phần phong thái của dân leo núi chuyên nghiệp.

- Chà, trên núi này còn có một cái miếu!

Một nam sinh mặt đầy “đậu thanh xuân” kinh ngạc lên tiếng.

Nữ sinh hơi mập cũng ngạc nhiên:

- Thật à! Tôi nghe dân làng dưới núi nói, trên núi này có một ngôi miếu, nhưng đã hoang phế từ lâu. Thế mà nhìn bộ dạng trước mắt, rõ ràng vẫn còn tốt chán, sao lại nói là hoang phế nhỉ. Xem ra, dân làng cũng không thật thà.

- Tôi thấy không phải không thật thà, mà là đang muốn nói với chúng ta, cái miếu này là miếu giả. Chùa miếu gì chứ, giờ lấy đâu ra chân phật, tất cả chỉ là lừa đảo thôi.

Nam sinh mặt dài to con còn lại khinh thường nói.

- Cũng đúng, hòa thượng bây giờ ăn mặn, cá độ, chơi gái, lấy đâu ra hòa thượng thật.

Thiếu nữ hơi mập gật đầu.

Thiếu nữ còn lại, vẻ mặt tương đối điềm đạm, đeo mắt kính, dáng vẻ an tĩnh, tựa như người trong họa, lắc đầu nói:

- Không nên nói như vậy, vẫn còn nhiều người tốt.

- Dẹp đi, giờ hòa thượng trong miếu đều béo ị, mà tôi cũng không tin Phật, tôi là con chiên của Chúa, đi đâu cũng có Chúa che chở.

Nam sinh mặt dài nói, tay lay lay cây thánh giá trên cổ.

- Được rồi, trước cửa chùa miếu nhà người ta nói xấu cũng không tốt. Tôi cũng mệt rồi, muốn vào trong nghỉ ngơi một chút, mấy người có đi không?

Nam sinh mặt mụn nói.

- Hồ Hàn nói đúng, đã tới rồi thì vào xem đi.

Nữ sinh hơi mập ủng hộ.

Nam sinh mặt dài xuề xòa nói:

- Vậy thì vào thôi, nghỉ ngơi uống nước một chút, sau đó chúng ta ra ngoài ăn cơm dã ngoại. Cơm nước xong xuôi có thể cắm trại.

Nghe đến cắm trại, ăn cơm dã ngoại, mấy người trẻ tuổi lập tức phấn chấn tinh thần. Chỉ có điều càng tới gần ngôi miếu, mấy người càng cảm thấy lòng bình ổn lại, sự phấn khích cũng dần dịu xuống. Đợi tới trước cổng, mấy người đều bất giác hạ giọng, tiếng nói cũng nhỏ lại.

Nam sinh mặt dài nhìn qua tấm biển: