Thời điểm hắn nhảy xuống, vụиɠ ŧяộʍ sờ đũng quần một cái, cũng may không ướt!
Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, có điều trong lòng lại hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Độc Lang và Phương Chính một lần.
- Các vị thí chủ, tại sao các vị lại trở về rồi?
Phương Chính lần nữa đặt câu hỏi.
Hầu Tử cười khổ nói:
- Nói thật, chúng tôi đều tò mò mới trở về. Tôi có thấy người nuôi sói, nhưng chưa bao giờ thấy qua có người có thể thuần hóa Lang Vương. Đại Sư, chưởng ấn trên cửa sắt kia của ngài làm sao không còn nữa? Chẳng lẽ theo ngài trở về?
Phương Chính vẫn cười không nói.
Hầu Tử một mặt khổ sở nói:
- Đại Sư, ngài không thể cho chúng tôi một câu trả lời chắc chắn sao?
- Cái gì là lời chắc chắn? Lời bần tăng nói, các thí chủ có thể tin?
Phương Chính hỏi.
Hầu Tử gật đầu, Lư Tiểu Nhã vốn lắc đầu, nhìn thấy Hầu Tử gật đầu, lập tức cũng gật đầu theo, gã mập và Nguyễn Dĩnh quả quyết lắc đầu.
Giang Đình thì hồ nghi nhìn Phương Chính.
Phương Chính thấy vậy, khẽ lắc đầu nói:
- Các vị đã không tin hoàn toàn, bần tăng cũng không có gì đáng nói. Các vị thí chủ, hậu viện không tiếp đãi khách nhân. Nếu mấy vị đến đây du lịch, thắp hương bái Phật, có thể tiến hành ở sân trước. Mời...
Phương Chính trực tiếp đuổi người, không đuổi không được, hắn cũng đói lắm chứ!
Mấy người này không đi, hắn làm sao ăn cơm!
Chẳng lẽ để mấy người này trừng mắt nhìn hắn ăn? Cái này ai mà nuốt nổi!
Thấy Phương Chính đuổi người, Hầu Tử gấp gáp, nói:
- Đại Sư, ngài đừng nóng vội. Nói lời thật lòng với ngài, tôi đời này không yêu thích gì nhiều, chỉ thích mỗi võ thuật. Có điều đã theo học mấy nhà, vẫn chưa luyện được bản lĩnh thật sự. Đại Sư thật sự là người có bản lĩnh, mong ngài có thể dạy tôi mấy chiêu.
Phương Chính quả quyết lắc đầu nói:
- Bần tăng không biết võ công, bần tăng chỉ học một ít kỹ năng cường thân kiện thể thôi. Các vị thí chủ, tốt nhất đi thôi.
Trong lòng Phương Chính lại nghĩ:
- Chà, chạy tới bái sư học nghệ, không tặng lễ còn chưa tính, cậu tốt xấu gì cũng phải dâng một nén nhang chứ! Cái gì cũng không chịu làm, còn đòi học bản lĩnh? Nghĩ nhiều quá rồi, haiz!
Hầu Tử còn muốn nói điều gì, đã thấy vẻ mặt thành thật của Phương Chính, lại nuốt trở vào.
Đúng lúc này, Nguyễn Dĩnh yếu ớt hỏi một câu:
- Đại Sư, ngài còn cơm không? Tôi sắp chết đói rồi!
Lời này vừa nói ra, gã mập cũng hô lên:
- Đúng đúng đúng, Đại Sư, trong sân này của ngài có thứ gì thơm vậy? Bàn gia tôi thật sự đói, thật sự đói...
Lư Tiểu Nhã nhìn Hầu Tử, sau đó thấp giọng nói:
- Đại Sư, buổi sáng chúng tôi từ trong thành chạy đến đây, trên đường không ăn cái gì. Lại phải leo núi, làm nhiều việc linh tinh khác. Mắt thấy đã giữa trưa rồi, chúng tôi thật sự đói bụng. Lúc này xuống núi, đoán chừng đều không còn khí lực. Phương Chính Đại Sư, ngài còn thức ăn không?
Phương Chính quả quyết lắc đầu nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng đã sớm nói, miếu Nhất Chỉ là miếu nhỏ, không tiếp đãi khách nhân. Mấy vị nếu thật sự đói bụng, tốt nhất nên xuống núi sớm.
Nói xong, Phương Chính bắt đầu đuổi người. Đừng nói gạo của hắn vốn không đủ, muốn qua mùa đông này phải thắt lưng buộc bụng.
Vẻn vẹn một cửa ải của hệ thống, hắn còn chưa qua được.
Quy củ là quy củ, cái này và thấy chết không cứu là hai khái niệm.
Những người này, đều trông rất khỏe mạnh, không ăn một bữa cũng không sao.
Phương Chính quyết tâm đuổi người, mấy người cũng không dám làm gì khác, chỉ có thể lui về phía sau.
Mắt thấy sắp bị đuổi ra ngoài, Giang Đình linh cơ khẽ động, kêu lên:
- Đại Sư, không có cơm, chúng tôi uống miếng nước rồi đi cũng được chứ?
Gã mập nghe xong, con mắt cũng sáng lên, kêu lên:
- Đúng đúng đúng! Đại Sư, hiện tại chúng tôi đã hết nước uống, nước khoáng mang từ sáng đã sớm uống hết. Không cho cơm ăn, uống nước giải khát, lót dạ một chút cũng tạm được đi? Uống no nước xuống núi cũng tốt.
Phương Chính sững sờ, hệ thống chỉ nói mặc kệ cơm, thật đúng là không nói chuyện không cho nước.
- Hệ thống, cái này được sao?
Phương Chính hỏi.
- [Được.]
Hệ thống sảng khoái đáp.
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, nếu như chỉ uống nước, tự nhiên có thể. Các vị thí chủ, tùy ý ngồi đi, bần tăng đi lấy nước cho các vị.
- Đại Sư, không phải trong sân này có giếng sao? Nước giếng là đồ tốt, uống rất mát.
Giang Đình nhìn vào bên trong nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Bên trong không có nước, muốn uống nước phải đi suối trên núi Nhất Chỉ múc về.
- Vậy thật đáng tiếc, hiện tại ô nhiễm nghiêm trọng, trong thành phố muốn uống một ngụm nước lọc, nước suối rất khó. Nước ngầm càng không thể trông cậy vào.
Giang Đình cảm khái nói.
Phương Chính đối với thế giới bên ngoài chẳng xa lạ gì, khẽ gật đầu, biểu thị đồng ý.
Quay người đi vào phòng bếp, bưng một bát nước lớn ra.
Mà bên ngoài, năm người vây quanh giếng nước không ngừng phát ra tiếng thở dài.
Hầu Tử nói:
- Trước kia quê tôi, tất cả mọi người đều sử dụng nước giếng như thế này, bây giờ đều dùng nước ngầm qua máy móc bơm lên uống. Tuy nói cũng là nước ngầm, nhưng thật sự không đúng vị.
- Đúng vậy, hiện tại muốn uống một ngụm nước tinh khiết cũng khó.
Giang Đình nói.
Gã mập cười khổ nói:
- Đừng nói nữa, hiện tại tôi đang khát nước chết mất đây, vừa khát lại đói, ai. Tôi không nên tới...
- Mấy vị, nước đây, ai uống trước?
Phương Chính hỏi.
Gã mập vội vàng nói:
- Tôi!
Mặc dù Phương Chính không chào đón tên mập này lắm, có điều người khác không có ý định tranh giành với gã, thế là Phương Chính đưa cho gã mập.
Gã mập nhận lấy, nhìn cũng không nhìn, trực tiếp há to miệng đổ nước vào, ừng ực một ngụm, con mắt gã trợn to!
Nguyên bản đôi mắt híp, bỗng nhiên mở to ra không ít!