Chương 31: Sói Và Hòa Thượng

- Em thấy thế nào?

Nguyễn Dĩnh buông tay:

- Em không biết, em theo anh.

Gã mập có chút bó tay, lại nhìn sang phía Giang Đình.

Kết quả Giang Đình đã đi theo, cũng không quay đầu lại nói:

- Tôi cũng rất tò mò, muốn xem quan hệ giữa hòa thượng và sói kia, tôi cũng đi xem. Nếu anh không muốn đi, có thể xuống núi chờ chúng tôi, chúng tôi sẽ xuống nhanh thôi.

Gã mập nghe xong, cười khổ nói:

- Các người đều lên, tôi còn có thể một mình rời đi sao? Bàn gia tôi là…

Còn chưa nói hết, mọi người đã đi thẳng, gã mập vội cùng Nguyễn Dĩnh đuổi theo.

Năm người nhanh chóng lần nữa tới trước cửa miếu Nhất Chỉ, nhìn tiểu miếu trước mắt, năm người đã hoàn toàn không còn vẻ khinh thị lúc đầu, trên mặt nhiều hơn mấy phần trang nghiêm.

- A? Dấu tay kia biến mất rồi?

Đúng lúc này, Giang Đình kinh ngạc kêu lên.

Hầu Tử từ xa bước tới, cẩn thận quan sát, lắc đầu:

- Vẫn còn, chỉ là bị người ép trở lại, mấy người xem, mặc dù đã được ép lại, nhưng còn chưa phẳng. Xem ra tôi đoán không sai, hòa thượng này có võ công, hơn nữa còn rất lợi hại!

Tinh quang trong mắt Hầu Tử lóe lên, hiện vẻ hưng phấn.

Đúng lúc này, một tiếng cười truyền tới:

- Con sói ngu xuẩn, lại còn biết chủ động múc nước, quả nhiên là đồ tham ăn. Vì ăn, lười như mày cũng thành chịu khó.

Sau đó lại nghe một tiếng gừ gừ, tựa như sói đang tranh luận lại.

Lại nghe tiếng Phương Chính:

- Tôi sớm biết, cậu không làm không công. Đi, cơm trưa đã xong, nhưng cậu cũng phải kiềm chế một chút, gạo của chúng ta cũng không còn nhiều.

- Gừ gừ…

Nghe những thanh âm này, năm người lại đưa mắt nhìn nhau.

Nguyễn Dĩnh lẩm bẩm:

- Hòa thượng này có bệnh hay sao? Lại đi nói chuyện với sói.

- Đúng là có bệnh, còn bệnh không nhẹ, không phải là tâm thần chứ?

Giang Đình nói.

Gã mập chép miệng, không nói thêm.

Lư Tiểu Nhã nói:

- Tôi cảm thấy, hòa thượng này với con sói kia thực sự đang nói chuyện, mấy người nghe xem, cậu ấy một câu, nó một câu.

Hầu Tử, Giang Đình cũng gật đầu, rất giống, nhưng không ai tin.

Người có thể nói chuyện với động vật sao?

Gã mập thấp giọng:

- Chúng ta cược một chút, tôi dám nói, hết thảy đều là giả, không chừng hòa thượng kia thuê người đóng giả làm sói, cố tình làm ra vẻ huyền bí. Không chừng là bị tâm thần. Mấy người nhìn tôi như vậy làm gì? Không tin? Vậy cùng đi xem một chút, lén đi, đừng để bị phát hiện.

Đám người cũng tò mò, muốn xem hậu viện có việc gì xảy ra, thế là cùng gật đầu, đi tới.

Đi một hồi, đã tới gần hậu viện, một mùi cơm nhàn nhạt truyền ra.

Năm người bản năng hít một hơi, gã mập không nhịn được mà nói:

- Hầu Tử, hương liệu gì vậy? Thơm quá, sâu thèm trong bụng tôi bò cả ra rồi…

- Anh bị ngốc sao? Đây là mùi cơm, có điều cơm này thơm quá…

Hầu Tử nuốt nước miếng, nói.

Gã mập không phục:

- Cậu mới ngốc! Cậu thấy cơm nhà ai có mùi thơm như thế? Tôi đoán, khẳng định là một loại hương liệu nào đó. Chà, không được rồi, càng ngửi càng đói…

- Đừng nói nữa, tôi cũng đói bụng.

Hầu Tử nói.

"Ùng ục ục…"

Hầu Tử, gã mập, Nguyễn Dĩnh, Lư Tiểu Nhã cùng nhìn về phía Giang Đình, Giang Đình lúng túng cười:

- Tôi cũng đói bụng.

Mọi người cùng bật cười, Lư Tiểu Nhã nói:

- Đi, đi xem tên hòa thượng kia đang làm món gì, hoặc là đang làm thứ gì mà có mùi thơm như vậy.

Nói xong, Lư Tiểu Nhã đẩy Hầu Tử lên trước, hiển nhiên có lòng hiếu kỳ, nhưng lại không có dũng khí.

Hầu Tử mở đường, năm người cùng tiến về hậu viện, vừa vào sân, mùi thơm càng nồng đậm, bụng mấy người lập tức kêu lên ùng ục, cả đám cùng đỏ mặt.

Bởi bọn hắn vừa ghé vào, Độc Lang trong bếp đã đứng lên, răng trắng như sứ nhe ra, gầm gừ với bọn hắn.

Hầu Tử vội nói:

- Dừng lại, đừng nhúc nhích, con sói kia nổi giận. Đây là âm thanh cảnh cáo của nó, còn bước thêm, nó sẽ công kích.

Đám người lập tức dừng lại, lần nữa đối mặt với con sói lớn này, đám người vẫn thầm run lên, sợ hãi không chút giảm.

Căn bản không như bọn hắn nghĩ, gặp một lần không sao, đây là sói đã được thuần hóa, có thể thản nhiên đối mặt.

Đúng lúc này.

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, sao lại quay lại?

Phương Chính nghe tiếng Độc Lang gầm nhẹ, bước ra nhìn, lập tức thấy năm người sợ hãi co rúm lại, nhướng mày, hỏi.

- Đại Sư, lúc xuống núi, chúng tôi gặp con sói lớn này, nó là do ngài nuôi sao?

Giang Đình sợ sói, nhưng cũng không sợ Phương Chính, thấy Phương Chính bước ra, Độc Lang liền thu lại răng nanh, cô cũng thả lỏng hơn không ít.

Phương Chính nói:

- Không phải.

Lời này vừa ra, năm người lần nữa căng như dây đàn, không phải Phương Chính nuôi, vậy là sói hoang?

Sói hoang sẽ cắn người!

Giang Đình cũng sợ, có điều vẫn hỏi:

- Đại Sư, vậy nó?

Phương Chính vỗ vỗ đầu sói:

- Xem như cộng sinh cùng sinh hoạt, núi này thiếu ăn thiếu mặc, không có gì để giao lưu. Hai chúng tôi chỉ ở chung một chỗ, không thể nói là ai là của ai.

Lời này vừa nói ra, mấy người lập tức thở phào một hơi, gã mập thầm nói:

- Hú hồn!

Giang Đình nhìn hằm hằm, gã mập lập tức ngậm miệng.

Phương Chính chỉ coi như không nghe thấy, vỗ vỗ đầu sói nói:

- Được rồi, tại thằng ranh con này dọa người, đi ra ngoài chơi đi. Đến lúc ăn thì trở về là được.

Độc Lang lắc đầu, khoan thai bước ra khỏi cửa, năm người tránh đường cho nó đi. Độc Lang nhìn không chớp mắt, ngẩng đầu ưỡn ngực đi qua, có điều thời điểm đi qua người gã mập, nó nhe răng liếʍ mông gã một cái, hù gã mập oa một tiếng nhảy dựng lên.

Phương Chính khiển trách:

- Đừng giỡn nữa!

Lúc này Độc Lang mới nhanh chân chạy đi.

Độc Lang chạy rồi, những người khác nhìn bộ dáng quẫn bách sợ sệt của gã mập, lập tức dở khóc dở cười.

Mà gã mập vừa rồi thật sự phát khóc, một phát liếʍ kia thật sự hù chết hắn!