Chương 30: Lang Vương Gánh Nước

Sửa xong cánh cửa, Phương Chính lại trở lại hậu viện, nhóm lửa, vo gạo, nấu cơm! Nhưng Phương Chính lại phát hiện một vấn đề, trong bếp thiếu hai cái thùng nước, chính là hai cái thùng chuyên dùng cho Độc Lang múc nước!



Năm người Hầu Tử, Mập Mạp, Lư Tiểu Nhã, Nguyễn Dĩnh, Giang Đình rời khỏi miếu Nhất Chỉ. Mập Mạp lập tức thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:

- Thoát rồi, cái chùa kia làm tôi thấy áp lực muốn chết.

- Là anh có tật giật mình, sợ bị Đại Sư đánh chứ gì?

Nguyễn Dĩnh cười nói.

Bị vị hôn thê trêu chọc, Mập Mạp nào dám tức giận, chỉ biết cười trừ.

Hầu Tử thi thoảng lại nhìn về phía miếu Nhất Chỉ, đáng tiếc núi nhiều cây, đường lại cong queo, từ góc độ của cậu ta, chỉ có thể nhìn thấy mái ngói xanh của miếu Nhất Chỉ, không còn nhìn thấy cổng.

Lư Tiểu Nhã thấp giọng hỏi:

- Sao vậy, tò mò à?

Hầu Tử cười khổ:

- Tôi không thích gì nhiều, nhưng lại thích võ công. Dấu tay kia thực sự quá rung động. Nếu thật sự là do người làm, chắc chắn là cao thủ.

- Thôi đi, một tiểu hòa thượng như vậy… Hơn nữa, thứ cậu nói chỉ có trong tiểu thuyết, hiện thực làm gì có ai có khả năng như vậy? Cho dù có, cũng không phải là người ở độ tuổi như tiểu hòa thượng này có thể làm được.

Mập Mạp phủ quyết.

Lư Tiểu Nhã cũng khuyên nhủ:

- Mập Mạp nói đúng đấy, anh đọc truyện nhiều nên nghĩ lung tung thôi. Nếu cái miếu kia thật sự có gì đó kỳ lạ, em thấy hẳn phải là gốc cây già kia. Em thấy nó giống cây bồ đề ở phương nam, sao lại được trồng ở đây? Hơn nữa giờ đã sắp vào đông, nó lại nảy mầm, thật sự quái dị.

Giang Đình cũng nói:

- Tôi cũng để ý rồi, chỉ là trước đó không dám chắc chắn. Nghe Tiểu Nhã nói, đúng là có chuyện như vậy. Cây bồ đề ở phương nam, lại còn ra lá trước mùa đông, thật kỳ lạ. Hơn nữa nhìn dáng vẻ của cây kia, hẳn là cây khô mọc chồi non.

- Được rồi được rồi, đừng nói nữa, tôi nghe mà run hết cả người rồi. Tóm lại, cái miếu này đầy quỷ dị, không có chỗ nào bình thường cả, đi sớm thì tốt hơn.

Mập Mạp nói.

Đang lúc nói chuyện, Nguyễn Dĩnh vốn đi trước, đột nhiên thét to:

- A… Có sói!

- Sói? Em đùa anh à? Giờ này còn có sói sao? Ôi má ơi, thật sự có sói!

Một khắc trước, Mập Mạp còn xem thường, một khắc sau lập tức bị dọa suýt tè ra quần!

Hầu Tử nhìn lại, chỉ thấy một con sói lớn như con bê con từ dưới núi đi lên. Con sói này buông thõng đuôi, ánh mắt hung hãn, răng sắc vô cùng! Chỉ có điều, con sói này có chút kỳ lạ!

- Nó là sói sao? Sao trên lưng còn có thùng nước? Lông còn ướt sũng nữa…

Giang Đình không nhịn được nói.

- Đúng là kỳ lạ, không phải là Husky giả mạo chứ?

Mập Mạp nghi ngờ.

- Đừng lộn xộn, nó là sói! Hơn nữa với thể trạng này, còn là Lang Vương!

Hầu Tử thấp giọng nói.

Mập Mạp, Nguyễn Dĩnh, Lư Tiểu Nhã và Giang Đình đều hoảng sợ. Lư Tiểu Nhã có chút nức nở:

- Tôi đã nói không nên tới đây rồi, mấy người cứ nhất định đòi đi, giờ thì xong rồi, chúng ta đều thành thức ăn cho sói.

- Con sói này chắc là do người nuôi, hẳn sẽ không tấn công người đâu. Mấy người nhìn mắt nó xem, không có vẻ muốn tấn công. Cũng không nhe nanh múa vuốt, nó còn cõng thùng nước đi gánh nước, sẽ không sao đâu. Mọi người không chọc tới nó là được, nhường đường cho nó đi.

Giang Đình nói.

Hầu Tử gật đầu, thế là năm người kéo nhau, dựa vào vách núi. Thật sự không còn cách nào khác, dù muốn chạy thì một gã mập cùng ba cô gái làm sao có thể chạy thoát khỏi một con sói?

Độc Lang càng lúc càng đến gần, mấy người nín thở, không dám thở mạnh. Lư Tiểu Nhã và Nguyễn Dĩnh thậm chí còn bị dọa nhắm tịt mắt lại, vẻ mặt như phó thác cho trời. Giang Đình cũng không khá hơn là mấy, có điều cô nhóc này cũng có chút gan dạ, vẫn trừng mắt không nhắm.

Sau đó cô ngạc nhiên phát hiện, con sói này đúng là không có ý định tấn công họ, nó chỉ gánh hai thùng nước, nhanh chân bước lên núi. Nhìn bóng lưng con sói, năm người thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau, có chút ngẩn người, không rõ chuyện gì vừa xảy ra.

- Mấy người nói xem, con sói này có phải do hòa thượng trên núi kia nuôi không?

Chờ Độc Lang đi xa, dũng khí của mấy người cũng tăng lên, gã mập không nhịn được mà hỏi.

Giang Đình nói:

- Có thể lắm, cái miếu kia không lớn, nhưng đâu đâu cũng thấy điểm quái lạ. Hòa thượng kia rất trẻ, nhưng tôi cảm thấy, cậu ta không phải người bình thường.

- Thôi đi, cậu cũng xem phim nhiều quá rồi?

Gã mập xem thường nói.

Đúng lúc này, Hầu Tử nói:

- Muốn biết chân tướng, chỉ có một cách, đi lên xem thì biết.

- Cậu điên rồi? Cậu nhìn kỹ đi, nó là sói! Là thứ ăn người không nhả xương.

Gã mập làm bộ dọa người, sau đó nói:

- Hoang sơn dã lĩnh, kia là miếu hoang, chỉ có một tên hòa thượng, điển hình là nơi cướp bóc, gϊếŧ người cướp của. Cậu còn muốn đi?

- Anh mới là xem phim nhiều! Tôi biết nó là sói, nhưng hẳn đã bị thuần hóa, nếu không đã sớm xông tới cắn gã mập anh một miếng rồi!

Hầu Tử cười mắng.

- Xéo đi, Bàn gia mà là mập sao? Cái này gọi là cường tráng!

- Được rồi, không nói nhảm nữa, tôi phải lên núi xem một chút, bằng không lòng tôi không yên được.

Hầu Tử nói.

Gã mập tranh thủ nói với Lư Tiểu Nhã:

- Hắn điên rồi, cô cũng không quản sao?

Lư Tiểu Nhã ôm tay Hầu Tử:

- Tôi hiểu rõ hắn, hắn là con mèo hiếu kỳ. Nếu không cho hắn lên núi, đoán chừng tháng tới đừng nghĩ yên tĩnh. Đều lên đi, mà Hầu Tử nói không sai, sói kia đã bị người thuần hóa, không có gì nguy hiểm. Tôi ủng hộ anh ấy!

- Đây mới là bạn gái của anh! Đi, lên núi!

Hầu Tử nói xong, cùng Lư Tiểu Nhã lên núi.

Gã mập nhìn sang vị hôn thê của mình, nói: