- Mấy người này lại giở trò gì nữa đây?
Thế là cậu cũng nhìn ra ngoài.
Hầu Tử, Mập Mạp, Nguyễn Dĩnh chạy ra khỏi đại điện, thấy Lư Tiểu Nhã và Giang Đình đang đứng ở cửa chính, nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Thấy hai người không sao, ba người kia cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hầu Tử nói:
- Sao vậy? Hô lớn như vậy làm anh sợ chết khϊếp.
Mập Mạp cũng nói:
- Đúng đấy…
- Các anh nhìn xem, nhìn cửa sắt kìa!
Lư Tiểu Nhã chỉ vào cửa sắt.
Ba người nhìn theo tay Lư Tiểu Nhã chỉ, Hầu Tử lập tức hít một ngụm khí lạnh! Chỉ thấy trên cánh cửa sắt đỏ tươi, bất ngờ xuất hiện một dấu tay rõ ràng! Thậm chí có thể thấy được cả vân tay!
- Tiểu Nhã, cô chỉ vào cái dấu tay có sẵn này làm gì?
Mập Mạp không hiểu.
Lư Tiểu Nhã cười khổ:
- Tôi cũng mong là nó có sẵn. Đình Đình, cậu nói đi.
Giang Đình kể lại chuyện lúc trước, nghe xong, Mập Mạp và Nguyễn Dĩnh cũng bị dọa giật mình. Nguyễn Dĩnh nói:
- Không thể nào? Người sống sao có thể có sức mạnh như vậy được?
Tròng mắt của Mập Mạp khẽ đảo:
- Nói gì vậy? Dù là người chết cũng không thể có sức mạnh như vậy được chứ?
- Hai người các anh đừng nói nữa, làm tôi nổi hết cả da gà rồi.
Thân thể Lư Tiểu Nhã khẽ run, sợ hãi nói.
Mập Mạp nói:
- Tôi thấy cái dấu tay này chắc đã có từ trước rồi, chỉ là lúc nãy mọi người không để ý thôi.
- Không phải.
Đúng lúc này, Hầu Tử vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng.
- Cái gì không phải?
Mập Mạp hỏi.
Hầu Tử nói:
- Sau khi bước vào, tôi đã nhìn kỹ cánh cửa này, còn nói nó rất dày. Mặc dù tôi không phải chuyên gia, nhưng tính tôi thế nào, mấy người cũng rõ. Tôi nhìn đồ rất cẩn thận, lúc mới vào, trên cửa tuyệt đối không có dấu tay! Tôi có thể cam đoan điều này. Hơn nữa, nhìn phía sau cửa, lại có dấu tay lồi ra. Chứng tỏ bên trong không rỗng, là sắt đặc…
- Hầu Tử, ý cậu là, cánh cửa này thực sự bị một chưởng của hòa thượng kia ấn vào?
Mập Mạp cũng giật nảy mình, sau đó bản năng sợ hãi, thận trọng nói:
- Vừa rồi tôi hô lớn như thế, sẽ không bị hòa thượng hung ác kia nghe được chứ?
- Câu nào?
Nguyễn Dĩnh hỏi.
Mập Mạp mếu máo nói:
- Là câu tôi muốn đập chùa của hắn.
Mập Mạp nghĩ đến cảnh tiểu hòa thượng kia nổi giận, một chưởng đập vào mặt mình, toàn thân liền run lẩy bẩy, vẻ hung hãn trước đó biến mất sạch.
Nguyễn Dĩnh cười khổ nói:
- Vừa rồi nghe được hay không em không biết, nhưng giờ thì chắc chắn là nghe được rồi.
Nói xong, cô nhìn về phía sau lưng Mập Mạp.
Mập Mạp quay người lại, chỉ thấy Phương Chính đang đứng ngay sau lưng, nụ cười ôn hòa treo trên mặt, không có bất kỳ vẻ phẫn nộ nào. Nhưng Mập Mạp lại cảm thấy, không chừng trong lòng hòa thượng này đang tìm cớ đập chết mình, cậu ta bản năng lùi lại một bước.
Giang Đình cũng không sợ Phương Chính, cô tiến lên nói:
- Đại Sư, thật xin lỗi, vừa rồi là bạn của tôi lỡ lời. Anh ấy cũng chỉ lo cho sự an toàn của chúng tôi, lo lắng quá nên mới nói bậy, ngài đừng để tâm.
Phương Chính thầm cười khổ:
- Nếu mình thật sự muốn ra tay, cũng phải được hệ thống cho phép đã! Đằng nào cũng không thể vì chút chuyện nhỏ này mà trả đũa, chi bằng cứ sắm vai một vị Đại Sư lòng dạ rộng lượng vậy...
Thế là, cậu vẫn duy trì nụ cười trên mặt:
- A Di Đà Phật, lời hung ác nhưng vì mục đích thiện cũng là lời thiện, bần tăng sao có thể tức giận? Các vị thí chủ, sắc trời không còn sớm, miếu của bần tăng là miếu nhỏ, không lo ăn ở. Nếu các vị không mang đồ ăn, vậy hãy mau xuống núi, nếu không trưa nay sẽ phải nhịn đói đấy.
Từ khi mấy người này lên núi, Phương Chính đã cảm thấy khó chịu. Hơn nữa cậu thấy cảnh Lư Tiểu Nhã và Hầu Tử xảy ra chuyện là lúc chạng vạng tối, nếu giờ họ xuống núi sớm, không chừng có thể tránh được tai nạn, nên cậu dứt khoát đuổi người. Đã không kiếm được tiền hương hỏa, vậy thì kiếm công đức vậy.
Mập Mạp cũng có chút sợ, vội nói:
- Đúng vậy, chúng tôi không mang đồ ăn, đi nhanh thôi.
- Đại Sư, mạo muội hỏi ngài một câu, cái dấu tay này là do ngài đánh thành sao?
Hầu Tử bỗng hỏi, ánh mắt lóe lên tia sáng.
Phương Chính nhìn qua dấu tay, cậu không thể nói dối, không thể phủ nhận. Nhưng việc này quá huyền bí, sức người không thể làm được như vậy. Cho nên nghĩ một chút, cậu không thể thừa nhận, cậu cũng không muốn bị lôi đi mổ xẻ nghiên cứu. Cậu mỉm cười, tuyên phật hiệu:
- A Di Đà Phật!
Sau đó cũng không nói thêm gì. Cũng chính vì vậy, mấy người Hầu Tử cũng không hiểu ý của Phương Chính là gì.
Phương Chính nói:
- Các vị thí chủ, không còn sớm nữa.
- Hầu Tử, đừng nói nữa, tôi đói bụng rồi, đi thôi.
Mập Mạp không muốn ở lại thêm một giây một phút nào nữa, thúc giục.
Hầu Tử nhìn Phương Chính đầy thâm ý, sau đó gật đầu chào rồi theo mọi người rời đi. Trước khi đi, Giang Đình còn nhìn Phương Chính, vẻ mặt như muốn nói lại thôi. Đáng tiếc, Phương Chính chỉ mỉm cười nhìn cô, hoàn toàn không có ý định tiến lên đáp lời.
Nhìn năm người rời đi, Phương Chính cũng thở phào nhẹ nhõm, thầm nói:
- Xuống núi sớm như vậy, dưới núi cũng là nơi núi sâu rừng thẳm, họ chắc sẽ không ở lại đâu. Ừm, về sớm một chút, hẳn có thể tránh được kiếp nạn kia. Hệ thống, lần này tôi có thu được công đức vô lượng không? Hai mạng người liền, có phải có thể rút thưởng hai lần không?
- [Ting! Chờ bọn họ qua được kiếp nạn này rồi mới tính.]
- Vậy thì kệ, tôi cứ ngồi chờ rút thưởng, ha ha.
Tâm trạng Phương Chính trở nên rất tốt, cậu lại liếc nhìn dấu tay trên cửa, lắc đầu nói:
- Mất cả mỹ quan!
Nói xong, Phương Chính đưa tay áp lên mặt sau, dùng sức ấn một cái! Chỉ nghe tiếng kim loại siết vặn, rất nhanh, dấu tay đã bị ép trở lại, chỉ có điều vẫn chưa phẳng hoàn toàn. Phương Chính cũng đành chịu, cậu không phải thợ rèn, không có khả năng làm phẳng tuyệt đối. Chỉ có thể tìm cơ hội gọi người đến sửa sau.