- Xem tôi cho Mập Mạp hít bụi này!
Nói xong, Hầu Tử đạp ga, chuẩn bị vượt đoàn xe!
Đoàn xe có bốn chiếc, chở đầy than đá. Mắt thấy Hầu Tử đã thuận lợi vượt qua hai xe, chiếc xe đầu tiên đột nhiên bật tín hiệu chuyển làn, rẽ sang ngang.
Hầu Tử mắng to một tiếng:
- Chết tiệt, lái xe kiểu gì thế?
Tiếng nói vừa dứt, đột nhiên nghe tiếng phanh xe chói tai, chiếc xe đầu tiên điên cuồng phanh lại! Tốc độ xe của Hầu Tử rất nhanh, mắt thấy sắp đâm vào, cậu vội vàng chuyển hướng, đi vào giữa đoàn xe. Kết quả, chiếc xe phía trước cũng điên cuồng phanh lại, xe phía sau cũng hãm phanh, nhưng xe tải chở quá nặng, phanh không kịp!
Xe của Hầu Tử cũng không thể phanh nổi, "rầm" một tiếng, đâm vào đuôi xe phía trước! Trong nháy mắt, cả hai người đều ngơ ngác, nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, đã nghe một tiếng "rầm" nữa, đuôi xe bị thứ gì đó đâm phải. Trong ánh mắt hoảng sợ của hai người, chiếc xe của họ nhanh chóng bị ép bẹp, cả hai kêu thảm một tiếng, biến thành bánh thịt…
Máu tươi văng ra, Phương Chính nhìn mà kinh hãi, trán đổ mồ hôi lạnh!
- Đại Sư? Đại Sư?!
Đúng lúc này, một tiếng gọi kéo Phương Chính trở lại thực tại.
Phương Chính đột nhiên hoàn hồn, nhưng trong lúc bối rối, tay cậu đập mạnh lên cửa sắt!
Chỉ nghe một tiếng "bịch" thật lớn, Phương Chính mới tỉnh táo lại. Mà Giang Đình trước mặt lại bị Phương Chính dọa giật nảy mình. Tiểu hòa thượng vừa rồi còn ôn hòa khiêm tốn, sao đột nhiên lại đứng đờ người ra, sau khi tỉnh lại còn bạo lực như thế?
Phương Chính cũng biết mình vừa dọa người, cậu hít sâu một hơi, chắp tay, khom người hành lễ:
- Nữ thí chủ, thật xin lỗi, là bần tăng thất thần.
- Đình Đình, sao vậy? Hòa thượng này bắt nạt cô à?
Đúng lúc này, giọng của Lư Tiểu Nhã truyền tới. Lúc này Phương Chính mới phát hiện, Mập Mạp, Hầu Tử, Lư Tiểu Nhã và Nguyễn Dĩnh đã vào trong miếu, chỉ còn Giang Đình ở lại. Nghe tiếng động, Lư Tiểu Nhã nhìn lại.
Giang Đình lập tức nói:
- Không có gì đâu.
- À, không có gì thì tốt, mau tới đây đi, cái miếu này tuy nhỏ nhưng đúng là rất sạch sẽ.
Lư Tiểu Nhã kêu lên.
Giang Đình đáp lại rồi định đi.
Mặc dù Phương Chính không thích Hầu Tử và Mập Mạp, nhưng hình ảnh vừa rồi thực sự quá kinh hoàng, quá đẫm máu! Coi như hai người này ác miệng, nhưng cũng không đáng phải chết! Nghĩ đến đây, Phương Chính liền nói:
- Vị nữ thí chủ này, có thể nghe bần tăng nói hai câu được không?
- Thật xin lỗi, tôi không tin phật.
Giang Đình ngượng ngùng nói một câu rồi vội vàng chạy đi. Kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra được, không phải cô không tin phật, mà là cô không tin Phương Chính, thực sự coi cậu là một tên lừa đảo.
Phương Chính cười khổ một tiếng, thở dài:
- Thôi vậy, nhân quả là do trời định, mỗi người đều có sinh tử riêng, bần tăng cũng không thể đảo ngược được tất cả tương lai.
Nói xong, Phương Chính phất tay áo, đi về phía hậu viện. Có điều, Phương Chính càng không muốn quan tâm, hình ảnh kia lại càng luẩn quẩn trong đầu cậu. Bất kể là niệm kinh hay đi dạo, cậu đều không thể gạt bỏ được hình ảnh đó. Nhất là khi thi thoảng nghe tiếng Hầu Tử và Lư Tiểu Nhã nói chuyện ở bên ngoài truyền đến, càng làm cậu đứng ngồi không yên…
- Đình Đình, cô nói vừa rồi hòa thượng kia như lên cơn, lúc bị cô gọi tỉnh liền đập một chưởng lên cửa sắt à? Ha ha, hòa thượng này không bị thương chứ? Tôi thấy tiếng động lúc nãy, cứ như sấm đánh vậy.
Lư Tiểu Nhã che miệng cười.
Giang Đình liếc Lư Tiểu Nhã một cái:
- Đừng đoán mò.
- Được được được, không nói nữa. Đi, đi xem cái cửa sắt kia đi, tiếng động lớn như vậy, tôi thật muốn biết nó được làm bằng gì?
Lư Tiểu Nhã cười ha ha, kéo Giang Đình ra trước cửa.
Trong đại điện, Mập Mạp, Hầu Tử và Nguyễn Dĩnh đi thẳng đến chỗ tượng Quan Âm, Kim Đồng, Ngọc Nữ và tượng Vi Đà ngoài cửa.
Mập Mạp nói:
- Hầu Tử, cậu đã thấy tượng phật nào sinh động như vậy chưa? Quan Âm bồ tát này cứ như người thật vậy, còn Ngọc Nữ kia nữa, cũng thật đẹp.
- Mập Mạp, nơi này là chùa miếu, không nên nói lung tung!
Nguyễn Dĩnh khiển trách.
Mập Mạp lúng túng gãi đầu:
- Biết rồi, biết rồi, hơn nữa lời tôi nói cũng không phải xúc phạm Phật Tổ, chỉ là nói thật thôi mà.
Hầu Tử cũng nói:
- Đúng vậy, tôi đã đi nhiều chùa miếu, nhưng tượng phật sinh động như vậy thì chưa từng thấy qua. Hơn nữa, mấy người nhìn xem, mấy bức tượng này đều không một chút bụi bặm.
Nguyễn Dĩnh nói:
- Hòa thượng kia trắng trẻo sạch sẽ, chắc là bị bệnh sạch sẽ.
Hầu Tử gật đầu:
- Có thể lắm, nhưng dọn dẹp chùa miếu sạch sẽ như vậy, hẳn là rất có tâm. Có lẽ không phải lừa đảo…
Mập Mạp nói:
- Ái chà! Tôi cứ thấy nơi này thiếu thiếu cái gì đó, mấy người có thấy hòm công đức đâu không?
- Hòm công đức gì?
Nguyễn Dĩnh hỏi.
Mập Mạp nói:
- Chính là cái hòm thường đặt trước cửa hoặc trước bệ thờ để người hành hương bỏ tiền vào ấy.
Nguyễn Dĩnh lắc đầu:
- Không thấy.
Hầu Tử cũng nói:
- Tôi cũng không thấy.
- Chẳng lẽ cái miếu này không thu tiền hương hỏa?
Mập Mạp nói.
Hầu Tử cười nói:
- Anh nghĩ nhiều rồi, trước cửa không phải có một tấm biển sao, hương thường miễn phí, cao hương hai trăm! Giá này cũng không rẻ đâu.
- Ha ha, còn tưởng tên hòa thượng này không màng danh lợi, xem ra vẫn là hòa thượng lừa đảo.
Mập Mạp vừa dứt lời, đã nghe tiếng Lư Tiểu Nhã ở ngoài kinh ngạc kêu lên:
- Mập Mạp, Hầu ca, mau ra đây!
Mập Mạp và Hầu Tử nghe giọng gấp gáp của Lư Tiểu Nhã, đồng thời hô lên:
- Thôi chết!
Hầu Tử vội vàng chạy ra ngoài, Mập Mạp chạy chậm hơn, nhưng giọng lại không nhỏ, hét lớn một tiếng:
- Thằng lừa trọc chết tiệt, mày dám động đến Tiểu Nhã, tao đập nát chùa của mày!
Phương Chính đang đứng ngồi không yên trong hậu viện, đột nhiên nghe tiếng hét như vậy cũng giật mình, thầm nghĩ: