Chương 28: Một Chưởng Kinh Thiên

- Thật đấy, vừa đến chỗ này, tâm trạng dễ chịu hơn nhiều.

Lư Tiểu Nhã và Giang Đình cùng đi tới, lập tức cũng cảm nhận được, bốn mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hầu Tử cười ha ha:

- Nhìn bộ dạng của mấy người xem, có gì kỳ lạ đâu? Tôi đoán trong miếu này có để hương liệu an thần nào đó, hoặc là trồng hoa cỏ dược liệu có hiệu quả đặc biệt. Nếu không, tuyệt đối không thể có hiệu quả này, cái miếu nhỏ này không thể có nội tình như vậy được.

Hầu Tử vừa nói vừa đi tới, kinh ngạc phát hiện, tạp niệm trong đầu đột nhiên biến mất, tâm tình dễ chịu hơn nhiều, nhưng vẫn kiên trì nói:

- Ha ha, dược hiệu còn rất mạnh. Được rồi, xem ra chúng ta thực sự gặp phải tên lừa đảo rồi. Hầu ca tôi đây đã đi qua vô số chùa miếu, còn chưa thấy nơi nào có hiệu quả an thần mạnh đến vậy. Tôi nghĩ cần phải đánh nhanh rút gọn, nơi này không phải chỗ thích hợp để ở lâu.

Nói xong, Hầu Tử vỗ vỗ cánh cửa sắt đỏ thắm, cười nói:

- Không nói đâu xa, cái cửa sắt này đúng là dày thật, chỗ này phải đến năm phân, cửa dày như vậy có thể làm nắp cống được rồi.

Cậu ta gõ thử một cái, tiếng vang quả là trầm đυ.c:

- Chủ nhân ngôi miếu này xem ra rất nhát gan, nên mới làm cửa dày như vậy?

Mập Mạp cũng gõ gõ, cười theo:

- Dày thật đấy.

Cả đám người cùng cười.

- A Di Đà Phật!

- Ui cha mẹ ơi!

Mập Mạp bị một tiếng phật hiệu của Phương Chính dọa nhảy dựng lên. Vừa nhìn lại, thấy một tiểu hòa thượng anh tuấn, trắng trẻo, cậu ta mới thở phào nhẹ nhõm, dũng khí cũng tăng lên, hét lớn:

- Hòa thượng nhà anh có bị bệnh không? Đến nơi không chào hỏi, đột nhiên xuất hiện, không sợ dọa chết người à?

Phương Chính thầm mắng trong lòng:

- Bần tăng đứng đây cả buổi trời, các vị mải mê nói xấu mà không thèm để ý, giờ lại quay sang trách bần tăng?

Cũng may, Giang Đình nhanh tay kéo Mập Mạp đang thẹn quá hóa giận lại:

- Người ta đứng đây cả buổi rồi, anh không thấy, còn trách người ta à?

Mập Mạp lập tức lúng túng, nhưng cũng không có ý định xin lỗi.

Giang Đình nói:

- Đại Sư, đây là chùa của anh ạ?

Phương Chính thấy Giang Đình nói giúp mình, tâm trạng cũng tốt hơn không ít, mỉm cười đáp:

- Bần tăng Phương Chính, là trụ trì miếu Nhất Chỉ này, cũng là tăng nhân duy nhất ở đây.

Nghe đến đây, gương mặt của mấy người Giang Đình khẽ đỏ ửng. Nói xấu ngay trước mặt người ta, bất luận người đó là người tốt hay kẻ lừa đảo, cũng tuyệt đối không nên làm vậy. Hơn nữa, làm như thế, dù là người tốt cũng phải biến thành người xấu…

Giang Đình ngượng ngùng nói:

- Đại Sư, vừa rồi chúng tôi chỉ thuận miệng nói bừa, mong ngài đừng để tâm.

- A Di Đà Phật, nữ thí chủ khách khí rồi, các vị là người trong hồng trần, bần tăng sao có thể tức giận.

Phương Chính ngoài mặt nói vậy, nhưng trong lòng lại thầm muốn đóng cửa thả chó, đuổi hai tên một mập một gầy kia đi. Thực sự không thể chịu nổi, ngay trước mặt mình mà lại nói mình là lừa đảo, thúc có thể nhịn nhưng thím không thể nhịn! Có điều cậu là hòa thượng, vẫn phải nhẫn! Lòng thầm than khổ…

- Thôi đi, đừng gọi Đại Sư nữa. Giang Đình, cô nhìn xem, tiểu hòa thượng này còn nhỏ hơn cả chúng ta. Đặt ở chùa miếu lớn thì cùng lắm cũng chỉ là sa di quét rác. Nhóc con, cậu đừng có giả bộ, thành thật khai báo, chùa miếu này có phải do cậu dựng lên không? Quê quán ở đâu? Dựng miếu có mục đích gì?

Hầu Tử bước tới, không chút khách khí nói.

Giang Đình nghe vậy, kéo Hầu Tử một cái:

- Hầu Tử, đừng làm vậy.

Hầu Tử không thèm để ý, hơi ngẩng đầu, hét lớn:

- Cây ngay không sợ chết đứng, không làm việc trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa. Nếu thực sự là người tốt, tôi nói vậy thì có sao? Hơn nữa, tôi nói sai à? Cô nhìn đầu của tên hòa thượng này xem, da đầu bóng loáng, da còn trắng mềm hơn cả da cô nữa. Người như vậy, có thể là tăng nhân trên núi ăn gió nằm sương sao? Chắc chắn là một tên lừa đảo đã quen sung sướиɠ! Hơn nữa, bản lĩnh lừa đảo còn không nhỏ. Nhưng hôm nay gặp Hầu ca tôi đây, định sẵn hắn sẽ phải bị vạch trần.

Phương Chính nghe vậy, lòng thầm tức giận, nhưng lại không tiện phát tác, nói:

- Lời thí chủ nói thực không có đạo lý, bần tăng từ nhỏ tu hành ở miếu Nhất Chỉ, việc này người dưới thôn đều biết. Bần tăng ăn cơm trăm nhà mà lớn, sao lại thành lừa đảo quen sung sướиɠ được?

- Ha ha, bỏ tiền, cậu bỏ tiền để người ta giúp cậu che giấu chứ gì?

Hầu Tử cắt ngang.

Mập Mạp ở bên kêu lên:

- Mọi người mau xem, ở đây có tín hiệu Wifi! Chậc chậc, hòa thượng này đúng là biết tiếp cận công nghệ, còn có cả mạng internet! Lên mạng xem phim người lớn à?

Lư Tiểu Nhã và Giang Đình nghe xong, vội lấy điện thoại ra kiểm tra, quả nhiên có tín hiệu Wifi, hơn nữa còn đầy bốn vạch, hiển nhiên không phải là mạng ở dưới núi. Ai nấy đều hồ nghi nhìn Phương Chính.

Giang Đình cũng tò mò nhìn xem.

Phương Chính bình tĩnh nói:

- Bần tăng chỉ ở đây tu hành, cũng không phải dã nhân trong núi, có tín hiệu Wifi thì có gì kỳ lạ sao? Hơn nữa, Wifi là do chính phủ lắp đặt, các vị có thể xuống núi hỏi một chút.

- Được rồi, không nói nhảm với cậu nữa. Chúng tôi chỉ đến tham quan, cậu đừng quan tâm chúng tôi làm gì. Tôi cứ coi như cậu là Đại Sư. Nhưng nếu cậu lải nhải với chúng tôi, nói có điềm xấu này nọ, đừng trách nắm đấm của Bàn gia tôi không dễ nói chuyện.

Mập Mạp không nhịn được nói.

Phương Chính cũng đã sớm hết kiên nhẫn, đối phương đã không muốn cậu ở đó, cậu cũng lười để ý, xoay người rời đi.

Nhưng trong khoảnh khắc xoay người, cảnh tượng trước mắt Phương Chính đột nhiên biến đổi.

Phương Chính nhìn thấy năm người lái xe trên cao tốc. Hầu Tử lái xe chở Lư Tiểu Nhã phóng nhanh, bỏ lại mấy người Mập Mạp và Giang Đình phía sau. Đúng lúc này, phía trước xuất hiện một đoàn xe tải hạng nặng. Hầu Tử cười ha ha nói: