Chương 27: Khách Đến Không Mời

Giang Đình cười khổ:

- Tôi cũng không biết đường núi này lại khó đi như vậy, cứ tưởng cũng giống mấy khu danh lam thắng cảnh chứ.

- Giang Đình, miếu Nhất Chỉ này có thật sự linh không? Có thật sự huyền bí như cô nói không?

Trong mấy người, thể trạng của Hầu Tử có thể coi là tốt nhất.

Giang Đình nói:

- Tôi cũng không biết, không phải tôi đã nói rồi sao, là tôi nghe hai người dân làng kia nói chuyện. Mấy người các cậu cứ nhất quyết đòi đến, tôi cũng chỉ đi theo thôi. Sao giờ lại cứ hỏi tôi…

- Quả nhiên, mê tín đúng là thứ hại người. Tôi dám chắc, miếu Nhất Chỉ kia chỉ là một ngôi miếu hoang có hai ba mảnh ngói thôi! Loại miếu hoang này có rất nhiều, đều nói là linh, thực tế toàn là lừa đảo.

Mập Mạp nói.

- Thôi đi, đừng oán trách nữa, dù sao chúng ta cũng không đến để cầu xin gì, chỉ đến xem thôi. Mấy ngày nữa tuyết rơi rồi, muốn đi chơi cũng không đi được đâu.

Lư Tiểu Nhã nhẹ nhàng nói.

- Cũng đúng, chúng ta chỉ đến chơi, cũng không phải đến thắp hương bái phật. Nếu thật sự có miếu, vậy thì vào xem, trong miếu hẳn là có hòa thượng nhỉ? Tôi thật sự tò mò, vị hòa thượng này làm cách nào mà lừa được dân làng, khiến họ tin rằng bồ tát có thể giúp họ mang thai. He he… Hầu ca tôi đây không có bản lĩnh gì nhiều, nhưng vạch trần mấy kẻ lừa đảo thì lại là chuyên nghiệp! Chút nữa đến nơi, tôi sẽ biểu diễn màn đánh giả cho các cậu xem!

Hầu Tử nói đến đây lại bắt đầu khoác lác.

Lư Tiểu Nhã kéo Hầu Tử, nói:

- Biết anh lợi hại rồi, được rồi, đừng nói nữa. Còn một đoạn nữa là đến đỉnh núi rồi, đi tiếp đi.

- Đi!

Hầu Tử đi mở đường.

Mập Mạp hừ hừ:

- Tên hòa thượng chết tiệt kia hại tôi mệt chết đi được, Hầu Tử, chút nữa đừng khách khí, lên cho tôi! Tôi muốn hắn phải trả giá đắt!

- Mập Mạp, chuyện này thì liên quan gì đến hòa thượng nhà người ta?

Giang Đình có chút bó tay, Mập Mạp và Hầu Tử này không có chỗ trút giận, lại muốn cố ý gây chuyện.

Nguyễn Dĩnh cũng có chút lo lắng:

- Hai người các anh kiềm chế một chút, nơi hoang sơn dã lĩnh này, có hòa thượng cũng chưa chắc đã là hòa thượng đàng hoàng.

Nghe vế trước, Giang Đình còn muốn giơ ngón cái, nhưng nghe vế sau, cô trực tiếp câm nín. Chợt nhận ra, lần này đến miếu Nhất Chỉ quả là một quyết định sai lầm, hòa thượng trong miếu lần này gặp xui xẻo rồi…

- Thôi kệ, dù sao chuyện này cũng gián tiếp bắt nguồn từ việc cậu ta lừa gạt dân làng. Nếu Hầu Tử thực sự lật tẩy được bộ mặt thật của cậu ta thì cũng coi như là vì dân trừ hại...

Giang Đình thì thầm rồi đi theo.

Lúc này, Phương Chính lại không hề hay biết, một hồi phiền phức đang tìm đến cậu. Giờ phút này, cậu mới rời khỏi giường, cũng không vội ăn cơm mà đi dọn dẹp phật đường và sân vườn. Mất một lúc lâu, cậu mới lau mồ hôi, hài lòng gật đầu. Lại quay lại nhìn nước trong vại, phát hiện chỉ còn nửa vại, xem chừng hôm nay sẽ hết, lại phải đi lấy nước. Nhưng nghĩ đến vị của nước, Phương Chính lập tức cảm thấy có động lực.

Đứng trong sân luyện một lần "Đại Lực Kim Cương Chưởng", vung quyền vun vυ"t, đánh ra tiếng "bốp bốp", cảm giác có vài phần thành tựu, đáng tiếc bên cạnh không có người vỗ tay cổ vũ, nên cũng có phần tẻ nhạt. Nhưng lúc thu công, Phương Chính có thể cảm nhận rõ ràng xương cốt toàn thân như co lại, cơ bắp hồi phục mang lại cảm giác hơi ê ẩm, nhưng lại rất dễ chịu! Đúng là sướиɠ đến chết đi sống lại!

- Ha ha, không ngờ luyện công còn có hiệu quả này! Xem ra mỗi ngày đều phải luyện.

Phương Chính lại thêm cho mình một việc cần làm hàng ngày.

Đúng lúc này, tiếng nói chuyện từ ngoài cửa truyền đến.

- Không phải chứ! Mập Mạp, không phải anh nói nơi này là miếu hoang sao? Ngôi miếu này trông như mới xây vậy?

Một giọng nữ kinh ngạc kêu lên.

Sau đó lại có một giọng khác truyền đến:

- Tôi cũng đâu phải thầy bói, lúc nãy chỉ nói bừa thôi mà.

Rồi một giọng nam sinh vang lên:

- He he, xem ra chúng ta thực sự gặp phải tên lừa đảo rồi. Những ngôi miếu linh thiêng thật sự đều là miếu cổ! Còn chỗ này, nhìn xem, bất luận là tường, ngói, cửa lớn… đều sạch như mới. Đây rõ ràng là một ngôi miếu mới xây! Chùa miếu như vậy, đa phần đều là do hòa thượng giả mở. Mấy hôm trước trên thời sự còn đưa tin, có người chuyên giả làm hòa thượng, mở một cái miếu nhỏ, lừa tiền hương hỏa của người dân, thậm chí còn cố tình lập miếu trong núi, vừa lừa tiền vừa lừa sắc. Tôi thấy, e là chúng ta gặp phải loại lừa đảo như vậy rồi.

- Không phải chứ? Vậy mà các anh còn muốn vào?

Một giọng nữ sợ hãi.

Sau đó giọng của Mập Mạp vang lên:

- Sợ cái gì? Bàn gia đây từng luyện võ, nếu gặp hòa thượng giả, một mình tôi có thể chấp mười tên!

- Cứ chém gió đi…

Cô gái kia hiển nhiên không tin, nhưng cũng không quá sợ hãi.

Phương Chính nghe xong, lập tức muốn bốc hỏa! Đang yên đang lành, sao cậu đột nhiên lại biến thành kẻ lừa đảo? Đang muốn lao ra nói lý, hệ thống vội ho một tiếng, Phương Chính lập tức đè nén cơn giận trong lòng, nhưng trong đầu vẫn đầy khó chịu.

Trong lúc thầm thì, Phương Chính đã thấy năm người. Ba nữ hai nam đi đến cửa chính. Vừa đến cửa, Mập Mạp chống nạnh đứng, định hống một tiếng cho thêm dũng khí. Kết quả vừa nhìn thấy cửa chính, ý nghĩ đắc ý trong lòng lập tức phai nhạt, cảm xúc táo bạo cũng theo đó mà lắng xuống. Cậu ta lẩm bẩm:

- Ha ha, thật tà môn, vừa đến trước cửa, thế mà tôi lại không tức giận nữa.

Nguyễn Dĩnh cười nói:

- Tôi thấy lúc nãy anh chém gió, giờ hết can đảm rồi thì có?

Nói xong, Nguyễn Dĩnh đi đến bên cạnh Mập Mạp, quả nhiên, cảm giác lo lắng vốn có lập tức nhạt đi, mặc dù vẫn còn, nhưng cũng không nghiêm trọng gì, cô kinh ngạc nói: