Thế là bốn người, mỗi người góp năm trăm đồng, chuẩn bị đổi điện thoại cho Phương Chính. Cái giá phải trả là Phương Vân Tĩnh phải bớt mua đồ ăn vặt, Mã Quyên phải chi tiêu tiết kiệm hơn, Triệu Đại Đồng lặng lẽ xóa đôi giày thể thao yêu thích trong giỏ hàng, còn Hồ Hàn thì mua cả một thùng mì ăn liền, khổ sở nói:
- Đại Đồng, đây là cơm nước cả tháng tới của chúng ta đấy! Cậu chắc là ăn xong không chết người chứ?
Triệu Đại Đồng vung tay:
- Hồi cấp ba tôi cũng ăn không ít, không sao đâu, cùng lắm là ăn nhiều khó tiêu thôi. Nhưng cũng không sao, tôi còn hai hộp men tiêu hóa, mỗi người một hộp!
Hồ Hàn cạn lời.
Phương Chính không hề hay biết mấy tấm ảnh của mình lại gây ra nhiều phiền phức cho bốn sinh viên đại học kia đến vậy. Đợi một lúc không thấy Phương Vân Tĩnh trả lời, cậu dứt khoát tắt máy, quăng điện thoại đi ngủ!
…
Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng, ba chiếc xe việt dã lái vào thôn Nhất Chỉ. Trước cửa thôn, chiếc Cadillac đi đầu hạ cửa kính, hỏi một người đàn ông trung niên đang quét sân:
- Bác ơi, cho cháu hỏi đường lên miếu Nhất Chỉ đi thế nào ạ?
- Các cậu muốn đến miếu Nhất Chỉ à?
Người đàn ông quét sân tò mò hỏi.
- Nghe nói miếu Nhất Chỉ rất linh thiêng, chúng cháu muốn đến xem thử. Bác ơi, cảnh trên núi có đẹp không ạ?
Chàng trai lại hỏi.
- Phong cảnh à? Chúng tôi nhìn quen rồi, còn có phong cảnh gì nữa đâu? Cậu muốn đến miếu Nhất Chỉ thì cứ đi thẳng con đường này, thấy đường nhỏ thì rẽ vào là tới. Có điều, xe này chắc chắn không vào được, phải đi bộ lên thôi.
Người đàn ông nói.
- Vâng ạ, cảm ơn bác.
Chàng trai nói xong liền nhấn ga đi tiếp.
Ba chiếc xe sang vào thôn, ở một vùng quê, đây không phải là chuyện nhỏ. Người đàn ông quét sân kia lập tức đi buôn chuyện, chẳng mấy chốc đã lan ra khắp nơi.
- Nghe nói có ba chiếc SUV vào thôn, toàn xe sang cả! Nghe bảo là lên miếu Nhất Chỉ, các vị nói xem, họ đến miếu Nhất Chỉ làm gì? Cũng đến cầu con à?
- Thôi đi, cầu con thì đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó làm gì? Tôi thấy chắc là đến đi dạo thôi, đừng có tin.
- Có lẽ là do nhà Dương Hoa loan tin ra ngoài, nên người thành phố cũng đến cầu con.
- Nhà Dương Hoa có con là do họ cố gắng đấy chứ, ba tháng lại đi viện một lần, viện phí tốn mấy chục ngàn, các loại thuốc dân gian cũng uống không biết bao nhiêu. Biết đâu là do bài thuốc nào đó có tác dụng, liên quan gì đến miếu Nhất Chỉ chứ? Miếu Nhất Chỉ là nơi thế nào, người khác không rõ chứ chúng ta còn không rõ sao? Phương Chính kia có bao nhiêu bản lĩnh, chúng ta còn không hiểu à? Gọi cậu ta là trụ trì thì là trụ trì, chứ nói là thằng nhóc thì cũng chỉ là thằng nhóc thôi.
Một người đàn ông trung niên xem thường nói.
- Này, tôi nói cho anh biết Tống Nhị Cẩu, sao lời anh nói lại khó nghe thế? Lời nói đúng là chối tai, anh có gan nói lại lần nữa không, có tin hôm nay tôi cho anh đổ máu ba lần không?
Đúng lúc này, Đỗ Mai đi ngang qua, nghe Tống Nhị Cẩu nói vậy liền khó chịu.
Tống Nhị Cẩu thấy Đỗ Mai thì như chuột thấy mèo, phất tay áo nói:
- Kệ bà.
Nói rồi vội vàng chạy đi.
Mặc dù lời Tống Nhị Cẩu không xuôi tai, nhưng dân làng cũng thấy hắn nói có lý, căn bản không ai cho rằng miếu Nhất Chỉ linh nghiệm thật.
- Ồn ào cái gì? Sáng sớm đã tụ tập nói nhảm, nói cho các anh biết, miếu Nhất Chỉ là đối tượng được trọng điểm nâng đỡ. Sau này có người ngoài hỏi thì nói lời dễ nghe một chút, đừng có phá hỏng chuyện.
Đúng lúc này, Đàm Cử Quốc đến, quát một tiếng, tất cả đều im bặt. Có điều có nghe lọt tai hay không thì lại là chuyện khác.
…
Cùng lúc đó, dưới chân núi Nhất Chỉ, năm thanh niên nam nữ đang trợn tròn mắt.
- Trời ạ, cái đường nát này… Sớm biết thế này, có chết tôi cũng không tới.
Một gã mập mặc áo khoác da nhìn con đường núi trước mặt, phàn nàn.
- Thôi nào, Bàn Ca, không phải anh nói muốn giảm béo sao? Có cơ hội rồi, lên đi!
Một chàng trai gầy gò, má cao, tóc kiểu Hàn Quốc bên cạnh nói.
- Hầu Tử, chuyện này thì liên quan gì đến giảm béo, cậu nhìn con đường này xem… Có liên quan gì đến mập không? Đây là đường cho người đi sao?
Gã mập nói.
- Được rồi, được rồi, hôm nay đến đây du ngoạn mà, không phải các anh tò mò miếu Nhất Chỉ có linh thật hay không sao? Lên đi, lên xem một chút.
Một cô gái hoạt bát nhảy ra, thuận tay bẻ một nhánh cỏ khô. Người này không ai khác chính là cô y tá trong bệnh viện, Giang Đình.
Mà hai nam hai nữ đi cùng Giang Đình đều là bạn thân của cô, Hầu Tử và bạn gái Lư Tiểu Nhã, Mập Mạp đi cùng vị hôn thê Nguyễn Dĩnh. Bốn người thấy được chia sẻ của Giang Đình nên đã hẹn nhau cùng đến miếu Nhất Chỉ. Thực ra, chỉ là đến để giải sầu du ngoạn mà thôi.
- Đình Đình nói đúng đấy, đi thôi, lên xem sao.
Hầu Tử nói.
Mập Mạp rất không vui, nhưng dưới ánh mắt hoài nghi của vị hôn thê, vẫn phải cắn răng vỗ ngực, kêu lên:
- Lên thì lên! Ai sợ ai!
Nói xong, Mập Mạp bước đi đầu tiên, Nguyễn Dĩnh mới cười khúc khích đi theo, kéo tay Mập Mạp, đi ở phía trước. Hầu Tử và Lư Tiểu Nhã đi sát phía sau, còn Giang Đình thì đi cuối cùng. Đường đất không dài, đến chân núi đã có bậc thang bằng đá, chỉ có điều đã nhiều năm không được tu sửa, nên cũng không dễ đi. Leo núi hai giờ đồng hồ…
- Aizz… Đúng là muốn lấy mạng người mà! Tôi thề, sau này quyết không đến cái chốn khỉ ho cò gáy này nữa!
Mập Mạp gần như bò lên. Nguyễn Dĩnh cũng thở hồng hộc, nhưng vẫn khá hơn Mập Mạp một chút, cô dừng lại, đôi chân run rẩy, kêu lên:
- Tôi cũng không đi nổi nữa, Giang Đình, nếu miếu Nhất Chỉ này không thú vị, tôi hận cô.