Chương 25.2: Nhiệm Vụ Mới

Mở ra xem, Phương Chính liền ngẩn người. Lại là thông báo lời mời kết bạn! Tên của đối phương là Vân Hải Tĩnh Mịch, với lời nhắn: “Tôi là Phương Vân Tĩnh, Đại Sư, xin được kết bạn.”

Phương Chính ngạc nhiên, không ngờ lại là Phương Vân Tĩnh, hơn nữa lại biết tài khoản chat của hắn? Đối với mỹ nữ tài trí như Phương Vân Tĩnh, Phương Chính có ấn tượng rất sâu, từ trước đến nay, mỹ nữ lên núi cũng chỉ có mình Phương Vân Tĩnh. Muốn không nhớ cũng không được, huống chi, hắn là hòa thượng một lòng muốn hoàn tục, cưới vợ!

Ấn xác nhận!

- [Đại Sư, cuối cùng ngài cũng đồng ý, chúng tôi đợi lâu lắm rồi đó.] - Phương Vân Tĩnh đang online.

Phương Chính cười khổ:

- [Bần tăng là người xuất gia, ít khi lên mạng. Nữ thí chủ, có chuyện gì vậy?]

- [Đại Sư, là thế này, không phải chúng tôi đã nói muốn giúp ngài tuyên truyền miếu Nhất Chỉ sao? Có điều chúng tôi thiếu thông tin, ngài xem có thể chụp mấy tấm ảnh gửi qua cho chúng tôi không? Chúng tôi cũng tiện tuyên truyền. Mặt khác, Triệu Đại Đồng dự định đầu xuân sẽ tổ chức một nhóm tới núi Nhất Chỉ dã ngoại.] - Phương Vân Tĩnh nói.

Phương Chính nghe xong, thầm nghĩ tốt! Lúc đầu hắn cũng không có mấy hy vọng với mấy sinh viên này, nhưng không ngờ, bốn người họ lại vẫn luôn cố gắng giúp hắn. Thầm nghĩ:

- Quả là cứu người không phí công!

Thế là, Phương Chính nhắn lại:

- [Cái này đơn giản, bần tăng sẽ chụp mấy bức ảnh đẹp gửi qua. Có điều độ phân giải của camera máy bần tăng rất thấp, cho nên hiệu quả có thể không được tốt lắm.]

- [Ảnh chụp bình thường là được, còn lại cứ giao cho tôi, cam đoan biến nó thành thật xinh đẹp!] - Phương Vân Tĩnh gửi thêm một nhãn dán tự tin.

Phương Chính thầm hình dung vẻ mặt tự tin của Phương Vân Tĩnh, cười ha ha, trả lời:

- [Vậy thì đa tạ nữ thí chủ.]

- [Đại Sư khách sáo. Ngài là người có bản lĩnh thực sự, không nên bị kẹt ở nơi đó, chúng tôi sẽ giúp ngài.] - Phương Vân Tĩnh nói.

Phương Chính lại khách sáo thêm hai câu, sau đó hắn còn phải làm việc, nên liền tắt máy. Nghĩ nghĩ một chút, lấy cái điện thoại ra, đầu tiên là chụp cho miếu Nhất Chỉ một bức ảnh, sau đó là cận cảnh đặc tả, chụp cây Bồ Đề đang tìm đường chết, thậm chí chụp cho Độc Lang mấy tấm, sau đó Độc Lang lại bị ăn đòn…

- Con chó ngốc này, lần sau đi tiểu thì tránh xa một chút, đừng có đi ngay cổng! Bảo sao tôi thấy có mùi lạ, hóa ra là cậu tác quái. - Phương Chính cầm gậy, đuổi Độc Lang nửa buổi trời…

Chạng vạng tối, Phương Chính lần nữa nấu một nồi cơm, một người một sói ăn no nê, cầm điện thoại lên, đăng nhập vào ứng dụng chat! Kết quả, lại thấy mấy lời mời kết bạn, là của ba người Triệu Đại Đồng, Hồ Hàn cùng Mã Quyên. Lúc này Phương Chính mới vỗ đầu một cái, gửi qua cho Phương Vân Tĩnh một tin:

- [Thí chủ, sao cô biết được tài khoản của bần tăng?]

Phương Vân Tĩnh gửi một nhãn dán hoạt bát:

- [Đại Sư, thật có lỗi, tôi quét người xung quanh miếu Nhất Chỉ của ngài. Giờ có chức năng mới, không online cũng có thể quét được đó… Toàn bộ miếu Nhất Chỉ chỉ có một mình ngài, kết quả khẳng định là ngài rồi. Đại Sư, ảnh đại diện lúc nhỏ thật đáng yêu nha.]

Phương Chính vội vàng xem lại dòng thời gian của mình, quả nhiên có không ít hình ảnh hồi đi học được đăng lên. Nhưng điều khiến cậu phát điên là có một vài tấm ảnh không phải do cậu đăng, xem trạng thái thì có thể đoán ngay là kiệt tác của Nhất Chỉ hòa thượng!

Nhìn đến bức ảnh cuối cùng, mặt Phương Chính Đại Sư đã hơi tái đi! Bức ảnh này là ảnh hồi cậu còn bé tí, đóng bỉm! Nếu chỉ mặc tã thì cũng thôi, nhưng người trong ảnh lại đang dang chân, "tiểu thương" hiên ngang hùng dũng, cứ như đang chuẩn bị chiến đấu với máy bay!

Điều chết người hơn là bên dưới còn có một vệt ướt sũng, một tấm bản đồ thật to được vẽ bằng nước…

Giờ phút này, cậu cuối cùng cũng hiểu vì sao Phương Vân Tĩnh lại nói mình đáng yêu, đúng là mất mặt đến tận hậu viện miếu Nhất Chỉ! Phương Chính vội vàng cài lại chế độ chỉ mình tôi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại trò chuyện với Phương Vân Tĩnh vài câu, xác nhận đối phương không thấy được tấm ảnh này mới hoàn toàn yên tâm.

Cùng lúc đó, trong một ký túc xá nữ, một cô gái xinh đẹp mặc đồ ngủ đang lặng lẽ lưu bức ảnh người nào đó dạng háng vào ổ cứng cá nhân, rồi cười gian nhắn cho Phương Chính:

- [Đại Sư, tôi nhờ anh chụp mấy bức ảnh, chụp được chưa?]

Phương Chính lập tức gửi ảnh cho Phương Vân Tĩnh, cô nàng nhìn mấy tấm hình mà trợn tròn mắt!

- Trời ạ, Đại Sư dùng điện thoại gì vậy? Độ phân giải này… còn có thể tệ hơn được nữa không? Phóng to lên là mờ tịt…

Phương Vân Tĩnh ôm mặt, cạn lời nhìn mấy tấm hình. Cô tự nhận mình cũng biết chút ít về Photoshop, nhưng đối mặt với mấy bức ảnh có độ phân giải thấp đến đáng thương này thì cũng chỉ đành bất lực.

Mã Quyên nghe thấy động tĩnh, ghé lại xem, lập tức phì cười:

- Vân Tĩnh, đây là ảnh Đại Sư chụp à? Ha ha… độ phân giải này đúng là phân giải tấm hình ra thành từng mảnh luôn, ha ha.

- Thôi đi, đừng nói nữa, cậu cũng thấy rồi đấy, Đại Sư là người ngoài hồng trần, chắc cũng không quan tâm đến việc dùng điện thoại gì, nên mới thành ra thế này. Nhưng như vậy thì khó làm quá, không có ảnh chụp thì làm sao tuyên truyền cho miếu Nhất Chỉ được?

Phương Vân Tĩnh cũng rầu rĩ.

Mã Quyên nhướn mày:

- Đơn giản thôi, chúng ta gửi cho Đại Sư một cái điện thoại là được chứ gì? Tiền mua điện thoại, tôi tặng!

- Cậu tặng? Ha ha, suýt quên mất, cậu là tiểu phú bà mà!

Phương Vân Tĩnh bật cười.

Phương Vân Tĩnh và Mã Quyên vừa bàn bạc xong, lại nhắn tin cho Triệu Đại Đồng và Hồ Hàn, kết quả bị hai tên con trai này cùng phản đối! Lý do là, chuyện như vậy nhất định phải có phần của bọn họ!