Chương 25.1: Nhiệm Vụ Mới

- Không rót đầy không được sao? - Phương Chính hỏi.

- [Nếu không đổ đầy, hiệu quả đặc biệt của Phật Vạc sẽ không xuất hiện.] - hệ thống nói.

Phương Chính trầm mặc, sờ sờ túi, thở dài, thầm nói:

- Tích lũy thêm tiền, tranh thủ mời thợ tới đào giếng, sau này sẽ không cần lo nữa.

Ngồi một hồi, cái bụng của hắn bắt đầu kêu "ọc ọc", lại đói bụng. Mặc dù uống không ít nước, nhưng nước là nước, vĩnh viễn không thể thay cơm. Cọ nồi, đổ nước, vo gạo, nấu cơm!

Đồng thời, Phương Chính lại hô:

- Độc Lang, củi không còn nhiều, đi kiếm chút củi khô về nấu cơm.

Độc Lang đang lười biếng, nghe tiếng liền "Gàooo!" một tiếng đáp ứng, lập tức chạy ra ngoài. Phương Chính cười mắng:

- Bảo cậu đi gánh nước, cậu làm bộ như chó chết, giờ nói tới nhặt củi nấu cơm, vừa nghe tới chữ cơm liền nhanh như chớp, cậu là giống hồ ly à?

Độc Lang ngoắt đuôi chạy xa, không bao lâu liền ngậm một cành gỗ khô trở về. Phương Chính vung búa, thuần thục chém thành mảnh nhỏ, nhét vào trong lò đốt. Đồng thời, một người một sói bắt đầu trò chuyện, giải buồn.

Nhưng chỉ một lúc sau, Phương Chính cùng Độc Lang cùng im bặt, không ngừng hít hà.

- Thơm quá, không đúng, tôi cũng không bỏ nhiều Gạo Thần, cơm hôm nay sao thơm như vậy? - Phương Chính nuốt một ngụm nước miếng, lẩm bẩm.

Độc Lang lại ô ô hít hít cái Phật Vạc, Phương Chính nói:

- Cậu nói là do nước trong vại à? Cũng đúng, nước này uống ngon như vậy, nấu cơm nhất định cũng có tác dụng. Xem ra vấn đề là ở nó… Chỉ là không biết, nếu dùng toàn Gạo Thần phối hợp với Nước Vô Căn nấu cơm, sẽ có mùi vị gì.

Lời vừa ra, Phương Chính cùng Độc Lang đồng thời nuốt một ngụm nước bọt, con sâu thèm trong bụng lại chạy ra quấy phá…

Phương Chính vội vàng niệm kinh, cố gắng áp chế con sâu thèm trong bụng, kết quả lại vô hiệu, đành phải tự an ủi. Cơm đã vào nồi, không thể lãng phí. Tối nay, có thể xa xỉ một chút…

Lời này vừa ra, Độc Lang liền hưng phấn nhảy chồm lên, Phương Chính tranh thủ đập nó bay ra:

- Nhảy cái gì? Lửa sắp tắt rồi, mau kiếm thêm củi về đây, nếu không tối nay nhịn đói!

Độc Lang nghe xong, vắt chân lên cổ mà chạy, tốc độ còn nhanh hơn trước gấp bội. Phương Chính liếc mắt, con sói chết tiệt này nhất định là quỷ đói đầu thai…

Cơm nhanh chóng chín, mùi thơm nức mũi bay ra, tuyệt không kém lần ăn toàn Gạo Thần lần đầu. Lại thêm lần này có tới tám phần gạo thường, nên lượng cơm rất nhiều. Phương Chính cùng Độc Lang ăn như hổ đói, ăn tới no căng bụng mới dừng lại, mà trong nồi, ngay cả một hạt cơm thừa cũng không có, liếʍ bát còn sạch hơn cả rửa!

- Thoải mái! - Phương Chính đặt mông ngồi dưới đất, tựa vào tường hô.

- Ô… - Độc Lang cũng học theo Phương Chính, người tựa vào tường, duỗi thẳng chân, bộ dạng thỏa mãn.

Nhìn Độc Lang ngày càng giống người, Phương Chính không nhịn được thầm hỏi:

- Hệ thống, con Độc Lang này dù là Lang vương, trí tuệ cao hơn đồng loại. Nhưng nhìn bộ dạng hiện tại, trí tuệ có vẻ quá cao rồi chứ? Vừa biết dùng mánh khóe, lại còn có nhiều biểu cảm như vậy…

- [Ting! Gạo Thần, Nước Vô Căn đều có thể giúp sinh linh mở ra cánh cửa trí tuệ, ăn càng lâu, càng nhiều, linh trí càng cao, càng thông minh.]

- Vậy chẳng phải tên này sẽ thành tinh hay sao? - Phương Chính thầm giật mình, nếu thành tinh, chẳng phải sẽ là yêu quái? Trong ấn tượng của hắn, yêu quái đều là loại ăn thịt người không nhả xương.

- [Về lý thuyết mà nói, chỉ cần đủ đạo hạnh, bất luận sinh linh nào cũng có thể thành tinh. Có điều, ở thế giới này, rất khó, rất khó, rất khó.]

Hệ thống lặp lại hai chữ “rất khó” ba lần, Phương Chính cũng an tâm, chuyện quan trọng nói ba lần, đoán chừng không phải giả. Hơn nữa, Độc Lang này theo hắn ăn chay niệm phật, có thành tinh thì cũng là thần thú hộ giáo, chứ không phải yêu quái ăn thịt người.

Vỗ vỗ cái đầu Độc Lang, Phương Chính lại thu dọn phòng bếp, lúc này mới ra ngoài. Rót một chút nước cho cây Bồ Đề, thầm nói:

- Nước này thần kỳ như vậy, hy vọng sẽ có ích cho cậu, chí ít có thể sống qua mùa đông này, năm sau lại có thể đắc chí một thời gian dài nữa.

Nói xong, Phương Chính trở lại thiền phòng. Đúng lúc này, âm thanh của hệ thống lần nữa vang lên.

- [Nhiệm vụ thứ ba được công bố, hương hỏa kéo dài: Tích lũy một trăm nén hương, thời gian không hạn chế. Hoàn thành nhiệm vụ, ban thưởng một hòm công đức!]

- Hệ thống, cậu quá đáng à? Vứt hòm công đức của tôi đi, rồi lại bảo tôi làm việc kiếm cho cậu một cái? - Phương Chính cười khổ, nhưng cũng đành chịu, hệ thống bá đạo, nhịn! Dù sao mục tiêu của hắn cũng là sớm ngày thành Phật, sau đó tranh thủ hoàn tục.

Còn vấn đề một trăm nén hương, dù sao cũng không có hạn chế thời gian, hắn cũng không vội. Hơn nữa, dựa theo tình hình phát triển hiện tại, hương hỏa ngày sau chắc chắn sẽ tốt hơn một chút… Ít nhất, mấy người Vương Hữu Quý vì Gạo Thần, hẳn đều sẽ liều mạng làm việc.

Phương Chính quét dọn xong, cũng không còn việc gì khác, lấy điện thoại, kết nối Wi-Fi, lên mạng.

- Ừm, một trăm nén hương cũng không phải con số nhỏ, nói đi thì nói lại, nếu quả thực có thể thu được một trăm nén hương, như vậy tiền hương hỏa đi kèm, đã đủ tôi ăn no uống say. Việc này cần phải nỗ lực…

Phương Chính lẩm bẩm, tìm cách phát triển chùa miếu trên mạng, kết quả lại chỉ thu được chút kinh nghiệm mơ hồ, hoàn toàn không có ý nghĩa tham khảo. Đang lúc Phương Chính buồn bực, hắn lại lướt qua ứng dụng nhắn tin đã nhiều ngày không động tới. Hắn đã lâu không dùng cái này, bạn bè trong đó cơ bản đều là bạn học cũ. Có điều từ khi Phương Chính nghỉ học, những người này cũng dần phai nhạt khỏi thế giới của hắn. Coi như là trong nhóm chat, mọi người cũng rất ít khi nói tới hắn, tựa như người của hai thế giới. Đối với việc này, Phương Chính cũng không cảm thấy có gì quan trọng. Bây giờ đột nhiên nhìn thấy có thông báo, quả thực hơi bất ngờ.