Chương 2.2: Hệ Thống Bịp Bợm

- Phật Tổ, cái này là muốn sửa sao, rõ ràng là muốn phá mà!

Phương Chính hét lớn, nhanh chân chạy về phía ngôi miếu, có điều, ngoài miếu có một vệt kim quang hiện lên, Phương Chính bị ngăn bên ngoài, sống chết cũng không vào được. Bên ngoài chùa miếu như có một cái chuông lớn chụp xuống, ánh vàng rực rỡ, vô cùng huy hoàng. Phật Đà bên trong cầm búa gõ gõ đập đập, không biết đang làm gì, khoảng chừng mười phút sau, chuông vàng biến mất, Phật Đà cũng đã đi.

Mà miếu Nhất Chỉ đã thay đổi!

Tường viện gần như đã đổ nay được thay mới hoàn toàn, vách tường đỏ thẫm, vô cùng bắt mắt. Cây bồ đề vốn đã khô héo, giờ lại xuất hiện mầm xanh!

Phương Chính vừa thấy liền cười mắng:

- Lão già nhà cậu, mùa thu nảy mầm, không sợ bị lạnh chết à? Thật đúng là, vốn còn muốn chặt cậu làm củi, giờ lại không được rồi.

Đáng tiếc, cây bồ đề không biết nói, cũng không thể động, nếu không nhất định sẽ vả vào miệng cậu hai cái…

Phật đường cũng được sửa chữa, điêu lương họa trụ, mái cong vυ"t lên, quả là cực đẹp! Cùng với đó, nhìn vào đâu cũng có thể thấy vận vị phật pháp, một vẻ đẹp tự nhiên, đẹp như quỷ phủ thần công!

Tượng thần Vi Đà trước cửa vốn thiếu một cánh tay, Hàng Ma xử trong tay cũng vỡ vụn, bây giờ lại sinh động đứng đó, khôi giáp vốn bạc màu giờ lại biến thành màu vàng kim óng ánh, một tay chống nạnh, một tay chống Hàng Ma xử, uy nghiêm bá khí!

Miếu Nhất Chỉ chỉ là tiểu miếu, tạo hình Vi Đà như thế chính là nói cho người ngoài biết, đây là miếu nhỏ, không quản ăn uống. Nếu là miếu lớn hơn một chút, ví như chùa Bạch Vân kia, Vi Đà trong phật đường là hai tay ôm Hàng Ma xử, ý là cho phép ăn ngủ ba ngày. Còn nếu là đại tự như Thiếu Lâm tự, Vi Đà ôm Hàng Ma xử, chắp tay trước ngực, ý là chăm lo ăn ngủ bảy ngày! Bởi vậy, Vi Đà không chỉ là thần hộ pháp mà còn là một bảng thông báo của các đại tự viện, nếu khách hành hương có kiến thức, nhìn Vi Đà là có thể hiểu.

Bước qua ngưỡng cửa cao, có đặt một hòm công đức màu đỏ bằng gỗ thật, không biết bên trong có bao nhiêu tiền. Nhìn cái hòm công đức này, Phương Chính khẽ lắc đầu, trong ấn tượng của cậu, ngay cả lúc miếu Nhất Chỉ náo nhiệt nhất, hòm công đức này cũng không có lấy một đồng, dù sao miếu Nhất Chỉ vẫn luôn rất nghèo.

Dưới hòm công đức có ba cái bồ đoàn, đặt đây cho người đến lễ bái Quan Âm.

Đối diện cửa lớn là một tôn tượng Phật trắng noãn, trong lòng tượng Phật có ôm một đứa nhỏ, hai bên có một nam một nữ hầu hạ, chính là Tống Tử Quan Âm cùng Kim Đồng Ngọc Nữ. Đây cũng là vị Quan Âm duy nhất mà miếu Nhất Chỉ cung phụng, chỉ có điều, trước đó bên cạnh Tống Tử Quan Âm không có Kim Đồng Ngọc Nữ đi cùng, hơn nữa tạo hình có chút xấu xí, thậm chí ngũ quan cũng không rõ ràng.

Còn Quan Âm trước mắt thì sinh động như thật, đoan trang, uy nghiêm, thần thánh, nhưng lại hiền lành, nhân ái. Bên cạnh, Kim Đồng, Ngọc Nữ đều vô cùng xinh đẹp.

Thậm chí, Phương Chính còn suy nghĩ:

- Chờ tôi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, hoàn tục, cũng phải tìm bạn gái như vậy! Xinh đẹp!

Cậu cũng không biết, trong lúc cậu có ý nghĩ này, mắt Ngọc Nữ lại chớp một cái.

Vòng qua phật đường, hậu viện cũng thay đổi, đá xanh làm nền, có hoa có cỏ, hai gian thiền phòng cũng trở nên sáng sủa sạch sẽ. Quan trọng nhất là trong thiền phòng lại có phòng vệ sinh, mặc dù mang phong cách cổ xưa nhưng tuyệt đối không kém gì thành phố, tắm rửa vệ sinh đều có đủ. Còn việc chất thải đi đâu, Phương Chính tìm nửa ngày cũng không biết, chỉ coi là sản phẩm của hệ thống, không thể xem bằng con mắt bình thường.

Phòng bếp cũng được ốp gạch sứ, các loại đồ dùng nhà bếp đều có đủ, quả đúng như một phòng bếp hiện đại, không có một chút vẻ tạm bợ của nơi thâm sơn cùng cốc.

Đối với việc này, Phương Chính rất hài lòng, đang muốn khen ngợi vài câu, đột nhiên ý thức được:

- Hệ thống à, trước kia chính phủ có kéo dây mạng lên đây, mặc dù chỉ là dây điện thoại, nhưng… thứ này còn dùng được chứ?

- [Tất cả đều được thăng cấp, tín hiệu tốt, tốc độ nhanh, đường truyền ổn định.]

Hệ thống trả lời đơn giản.

Phương Chính nhếch miệng, giơ ngón cái:

- Lợi hại, Phật Tổ cũng lên mạng à?

- [Tin tức bất kể thời đại, đều không thể thiếu.]

- Nói hay lắm, vậy, cho tôi một cái điện thoại đi? Loại có thể lên mạng ấy, máy tính cũng được.

Phương Chính lén lút hỏi.

- […]

Hệ thống vẫn giữ im lặng.

Phương Chính thấy hệ thống không lên tiếng, tám phần là không có cửa, dứt khoát không đòi nữa, đang định về phòng.

- [Ting! Nhiệm vụ thứ hai được công bố, trong một tháng thu thập mười nén nhang. Nếu hoàn thành, ban thưởng: Một phần Phật vạc! Thất bại, nhiệm vụ sẽ khởi động lại, cho đến khi hoàn thành mới có thể nhận nhiệm vụ tiếp theo.]

- Cậu đùa tôi à? Hệ thống huynh, tôi tân tân khổ khổ kiếm được mười nén nhang, cậu lại chỉ cho tôi một cái vạc? Hậu viện của tôi còn mấy cái còn không đủ dùng hay sao, hay là, chúng ta đổi cái khác đi? Ví như tiền…

Phương Chính vừa nói, vừa chỉ vào ba cái chum đựng nước phía sau. Cậu không phải kẻ mê tiền, nhưng giờ ăn cơm cũng thành vấn đề, cậu không muốn vừa có hệ thống đã phải chết đói trên núi.

Kết quả, hệ thống lại dùng sự im lặng để đáp lại.

- Được, cậu giỏi, thích trả lời thì trả lời, không thích thì biến mất. Ôi, nhiệm vụ nói thì nhẹ nhàng, nhưng cái miếu Nhất Chỉ này đã hoang phế không biết bao nhiêu năm, mười ngày nửa tháng có một người tới thắp hương đã phải A Di Đà Phật rồi. Cậu còn đòi một tháng mười nén hương? Đúng là đứng nói chuyện không đau lưng! Huống chi, cậu để tôi làm trụ trì, chỉ có cái miếu cũng vô dụng thôi, tôi không nghiên cứu nhiều về Phật pháp, nếu có người đến hỏi vài vấn đề là có thể khiến tôi lộ nguyên hình ngay. Không làm được việc, còn đòi người ta thắp hương, công đức…