Quan trọng nhất là, hắn không thể xuống núi mua đồ!
- Thôi, trở về liền gọi điện cho ông Đàm, nhờ bên đó hỗ trợ mua đồ dự trữ mùa đông. - Phương Chính thầm nói.
- [Nhắc nhở thân thiện, tiền đã dính nguyện lực, không thể dùng để mua đồ thường. Người khác đưa tới, đó là duyên phận, không được đem đi mua đồ!]
- Cái quái gì thế này, còn muốn người ta sống không!? - Phương Chính thầm mắng to, ngoài miệng lại nói:
- Cậu đùa tôi à? Giờ là mùa đông, còn phải ba, bốn tháng nữa mới qua! Tôi chỉ có hai túi gạo, cậu muốn tôi chết đói chết rét sao?
- [Cậu chủ có thể nghĩ cách khác.]
- Nghĩ cách khác à? Tôi còn có thể nghĩ được cách gì nữa? Được rồi, về núi chờ chết đói thôi. - Phương Chính ai oán nói, nhưng dù ngoài miệng nói vậy, đầu óc lại nhanh chóng hoạt động, phải nghĩ cách sống qua mùa đông này mới được.
Hai túi gạo, chừng một trăm cân, nếu hắn tiết kiệm, cũng không phải không thể dùng qua ba tháng. Vấn đề là, trong nhà giờ không chỉ có một mình hắn, còn có một cái thùng cơm Độc Lang. Thêm nó vào, gạo hiện tại chắc chắn không đủ ăn. Phương Chính sầu muộn, nhưng cũng không nghĩ ra được cách nào tốt.
Trở lại trên núi, đổ hai thùng lớn hai thùng nhỏ vào trong vại, kết quả lại chỉ rót được một phần mười! Phương Chính thầm muốn khóc, kêu lên:
- Hệ thống, cậu cố ý! Cố ý đem tới cái vại lớn như thế, lừa tôi!
- [Nhắc nhở thân thiện, cậu có thể chọn không đổ đầy vại. Có điều, nếu đổ đầy, sẽ có lợi ích bất ngờ.]
- Lợi ích? Lợi ích gì? - Phương Chính đã ăn Gạo Thần, cho nên tuyệt không nghi ngờ lợi ích mà hệ thống nói, chỉ có tò mò không thôi.
- [Bí mật.]
- Cậu… - Phương Chính thầm mắng một câu: “Tổ cha nhà cậu!”.
Sau đó ngoan ngoãn xuống núi gánh nước, cũng may thân thể hắn cường tráng, có võ công hộ thể, mỗi ngày đều ăn cơm có Gạo Thần, thân thể ngày càng khỏe mạnh. Bây giờ, mặc dù gánh hai thùng nước lớn, vẫn có thể bước đi như bay, dốc thang thẳng đứng dưới chân hắn tựa như đất bằng, một đường chạy xuống, chạy lên, Phương Chính chợt phát hiện, hắn lại cảm thấy thoải mái.
Tới lui mười chuyến, rốt cục đổ đầy Phật Vạc. Ghé đầu nhìn vào vại nước, nhìn hồi lâu cũng không thấy điểm kỳ quái ở đâu, tò mò hỏi:
- Hệ thống, giờ sao nữa? Bất ngờ mà cậu nói đâu?
- [Mười chuyến đã có thể đổ đầy cái vại nước lớn như thế, chẳng lẽ không phải bất ngờ à?]
- Mẹ kiếp! - Phương Chính mắng.
"Rầm!"
Một tia chớp từ ngoài cửa sổ bay vào, bổ tới trước mặt Phương Chính!
- Mẹ kiếp! - Phương Chính quả quyết mắng tiếp.
"Rầm!"
Lại một tia chớp bổ tới!
Phương trụ trì há miệng:
- Mẹ…
"Két…"
Bên ngoài, một tia chớp lóe lên trong mây đen…
- Đã nói xong, một ngày không thể phạm ba lần, A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai, không chơi nữa. - Phương Chính phất tay áo, chuẩn bị rời đi.
Mây đen bên ngoài lập tức tan. Đúng lúc này, ống quần Phương Chính hơi trĩu xuống, cúi đầu nhìn lại, đã thấy Độc Lang thè lưỡi he he, không ngừng ô ô kéo ống quần hắn.
- Khát à? Lúc ở suối không uống nước sao? Được được được, lấy nước cho cậu đây. - Phương Chính nói xong, liền múc một chén nước lớn, đổ vào cái tô nhỏ chuyên chuẩn bị cho Độc Lang.
Độc Lang tiến tới, lè lưỡi uống "bẹp bẹp", tốc độ uống càng lúc càng nhanh, không bao lâu, đã uống hết một chén nước lớn, con hàng này thậm chí còn liếʍ sạch đáy tô! Xác định không còn, mới ợ một cái, lại bu lại kêu ô ô.
- Còn muốn uống? Khóe miệng còn đang chảy nước kìa… Ái chà, chảy dãi à? - Phương Chính có chút buồn bực, nước này ngon vậy sao?
Có Gạo Thần đi trước, đầu óc Phương Chính cũng không phải làm bằng gỗ, tranh thủ chạy trở lại, múc một bát nước uống, nước vừa vào miệng, hai mắt đã liền sáng lên, tiếp tục uống từng ngụm lớn…
Nước vào trong miệng, mang theo vị ngọt thanh khiết, hơn nữa còn rất mát mẻ, vừa vào trong người, các cơ quan toàn thân như được kích hoạt, tựa như hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, điên cuồng hấp thu, hạt giống trong đất lan tỏa sinh mệnh lực, trổ nhánh nảy mầm…
Uống hết bát nước, Phương Chính sờ sờ cái bụng, vẫn đói! Nhưng mặt lại hiện vẻ thỏa mãn, hô lớn:
- Sảng khoái!
Hắn không ngờ, chỉ là một bát nước trắng, lại ngon hơn tất cả các loại nước mà hắn đã từng uống! Trước kia, còn nghĩ rằng nước suối núi Nhất Chỉ đã là nước khoáng ngon nhất. Giờ so sánh lại, nước kia căn bản không thể sánh bằng!
- Ô ô… - Dưới chân, Độc Lang kêu lên.
Phương Chính không nhịn được nói:
- Được rồi, đi, cho cậu uống, cho cậu uống.
Phương Chính cũng không phải người hẹp hòi, nước này nhiều như thế, cứ để con sói này uống no đi. Cơm đã không được ăn no rồi, chẳng lẽ uống nước cũng không được sao?
Lại múc cho Độc Lang một chén lớn, Phương Chính nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra với nước này. Hắn rất rõ, nước suối không có vị như thế, tất cả vấn đề, hẳn là do cái Phật Vạc này.
- Hệ thống, cậu có đó không?
Hệ thống không lên tiếng.
- Ối, còn giận à? Hệ thống huynh, đừng nóng giận nha, hỏi thăm một chút, niềm vui bất ngờ mà cậu nói, có phải sau khi rót đầy, nước này sẽ trở nên rất ngon không? - Phương Chính hỏi.
- [Sau khi rót đầy nước, Phật Vạc sẽ phóng thích tinh hoa nhật nguyệt, nguyện lực của chúng sinh trong vạc, năng lượng này sẽ tịnh hóa nước trong vạc thành Nước Vô Căn. Nước Vô Căn không chứa bất kỳ tạp chất hồng trần nào, uống vào trong miệng, vị ngọt vô cùng, tưới nhuần toàn thân, kích hoạt sinh mệnh lực.] - hệ thống nói.
Nghe hệ thống đã không còn vẻ tức giận, Phương Chính cũng yên tâm. Đồng thời hắn cũng hiểu, hệ thống này có vẻ như không có tình cảm, chỉ là một chương trình cố định, tuân thủ một quy tắc, chỉ cần không vi phạm quy tắc, vậy sẽ rất dễ nói chuyện. Nghĩ tới đây, Phương Chính cũng yên lòng.