Phương Chính thử cạo cạo chữ “Phật” màu vàng trên vại nước, kết quả cạo không được, lại thử cắn cắn, hừ hừ nói:
- Cứng như vậy, quả nhiên không phải vàng! Hệ thống, lừa đảo quá, biến thành màu vàng mà không phải là vàng, không phải là lừa đảo sao?
- [Đây là Phật kim, không phải vàng thường. Phật kim có sức mạnh trừ tà trấn trạch, giúp chủ nhân gặp dữ hóa lành. Tốt nhất là cậu đừng có ý đồ gì với nó, đây là chữ khắc trên Phật Vạc, dù cậu có cắn gãy cả răng, cũng sẽ không làm gì được nó đâu.]
- Khụ khụ… Nói gì thế? Tôi chỉ xem nó có phải vàng thật không thôi, có định làm gì nó đâu. - Phương Chính bị nhìn thấu, có chút lúng túng lau mũi, hất ống tay áo, muốn đi uống nước, nhưng lập tức lại kinh ngạc.
Quay mấy vòng trong bếp, sau đó kêu lên:
- Tôi… A Di Đà Phật, vại nước của tôi đâu! Bị trộm rồi? Không đúng, nhà bà con lối xóm ở đây ai mà không có mấy cái vại nước, trộm của tôi làm gì?
Không sai, vại nước trước kia của Phương Chính đã biến mất, cùng với đó còn mất cả nước tích trong vại!
- [Cái vại kia là đồ thường, đã có Phật Vạc rồi, mấy cái vại nước kia đương nhiên là nên vứt đi. Tôi đã giúp cậu vứt rồi, không cần cảm ơn đâu!]
- Cảm ơn cái con khỉ! - Phương Chính thầm mắng, ngoài miệng lại nói:
- Cảm ơn? Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi muốn quất cậu mấy cái thì có! Đó là vại nước của tôi đó! Cậu vứt đi cũng không nói một câu? Còn nữa, nước bên trong của tôi đâu?
- [Vứt vại đương nhiên đổ cả nước.] - hệ thống cũng không có ý hối cải.
Phương Chính bất đắc dĩ, ghé nhìn vào trong Phật Vạc, bên trong sạch sẽ, không có cả một giọt nước. Hắn thực sự khóc mà không ra nước mắt, muốn uống chút bọt nước cũng không có.
Phương Chính lại chạy tới cái giếng nước trong hậu viện, ấn ấn cần bơm, chỉ nghe được tiếng "xì xì", hoàn toàn không có nước.
- Haiz, xem ra phải xuống núi gánh nước rồi. - Phương Chính thực sự không muốn, nhưng vẫn phải cầm đòn gánh, xốc hai thùng nước.
- A? Nhẹ vậy? Không đúng, trước kia không thấy nhẹ như vậy. - Phương Chính ước lượng gõ gõ cái thùng sắt, thùng nước làm bằng sắt lá kêu "bang bang", rõ ràng không phải giả.
Phương Chính lập tức nghĩ lại, hắn luyện “Đại Lực Kim Cương chưởng”, sức lực hiện tại, quả thực hơn xưa quá nhiều. Phương Chính cười khổ:
- Được, hệ thống, cậu sớm đã tính để tôi xuống núi gánh nước đúng không? Khó trách để tôi luyện một môn võ như thế, hóa ra muốn để tôi làm lao động chân tay.
Vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Độc Lang ngoắt cái đuôi từ xa lon ton trở về, Phương Chính nhìn thấy Độc Lang, hai con ngươi lập tức đảo một vòng…
Núi Nhất Chỉ, vốn là một ngọn núi thẳng đứng, đường núi cũng rất dốc, hơn nữa đã nhiều năm không sửa, nhiều chỗ đã vỡ nát, đi bộ phải cẩn thận. Cũng may, con đường này vốn rộng hai mét, cho nên chỉ cần không cố ý nhảy nhót lung tung, cũng không có gì nguy hiểm. Ngược lại, càng khiến cho núi Nhất Chỉ trở nên đặc biệt.
Đồng thời, núi Nhất Chỉ cũng không chỉ đơn thuần là một trụ thẳng đứng, mà chia thành từng khúc một, tựa như một búp măng, hoặc có thể nghĩ là các đốt ngón tay. Mỗi một khớp nối, đều tự thành một mảnh, có rừng cây, có bãi cỏ, cũng có suối. Nơi Phương Chính cần đi chính là đốt thứ hai, nơi đó có một con suối tự nhiên, nước trong suối vô cùng ngọt, thuận theo núi mà chảy xuống, đi ngang qua thôn Nhất Chỉ, dưới thôn, có rất nhiều người uống nước trong suối này, có điều từ khi khoa học kỹ thuật phát triển, nhiều nhà đều đào giếng, cũng ít uống nước suối hơn. Hơn nữa, trong làng khai phá đất hoang, cho nên cũng hủy mất dòng suối. Suối nước, biến thành ruộng nước, mọi người muốn uống nước suối, vậy chỉ có thể lên núi uống. Lên núi không dễ, cho nên người uống nước đã ít lại càng ít.
Đối với việc này, không ít người lớn tuổi cảm thấy tiếc nuối, nhưng vì sinh kế, không thể không khai hoang phá suối. Mà Phương Chính, hắn cũng chỉ có thể cảm khái. Khoa học kỹ thuật phát triển từng ngày, nhưng thiên nhiên cũng theo đó mà bị phá hủy, ký ức, hồi tưởng của mọi người cũng bị khoa học kỹ thuật xóa nhòa. Một người rời thôn mấy năm, lúc về cơ bản đều thấy vật đổi sao dời, đây chính là biến hóa. Đối với sự biến hóa này, Phương Chính luôn lắc đầu, đổi môi trường lấy phát triển, dù là ở đâu cũng không phải chuyện lâu dài.
Giờ khắc này, trên dốc bậc thang, một người gánh hai cái thùng, đi theo sau một con sói to như bê con với điệu bộ tủi thân, trên lưng con sói đang đầy ủy khuất này, lại có hai cái thùng nước nhỏ, thùng nước nhỏ bằng gỗ cột lên người nó, nhìn qua quả thực quái dị.
- Kêu la cái gì? Có muốn ăn Gạo Thần nữa không? Muốn ăn thì mau làm việc. Không đúng, cái này gọi là tu hành! Cái gì gọi là tu hành? Là tu thân, tu tâm, cái gì gọi là tu thân? Chính là rèn luyện thân thể, cậu nhìn tôi xem, một thùng của tôi còn lớn hơn hai thùng của cậu cộng lại. Còn không phục? Giờ cậu là hộ pháp đại khuyển của miếu Nhất Chỉ ta, sau này còn phải theo hầu đức phật, trở thành tả hộ pháp thiên thần. Bây giờ mới chỉ một chút tôi luyện, cậu khóc lóc kêu gào cái gì? - Phương Chính khiển trách.
Độc Lang ô ô hai tiếng, lập tức im bặt. Đoán chừng đang thầm nói: tôi ô ô có hai tiếng, cậu lại nói nhiều như vậy, haiz, số khổ mà.
Một người một sói đi tới đốt giữa, Phương Chính gánh hai thùng lớn, Độc Lang cõng hai thùng nhỏ, một người một sói quay trở lại. Kết quả lúc về núi, Phương Chính ngẩng đầu một cái, đã thấy mây đen vần vũ kéo tới, rõ ràng là có biến lớn…
- Haiz, gió nổi rồi, mưa xong cơn này, hẳn là thời tiết sẽ thay đổi. Mùa đông sắp tới, cũng nên dự trữ chút lương thực. Nhưng mà… tôi nên dự trữ cái gì đây? - Phương Chính lần nữa sầu muộn, trong túi chỉ có một ngàn ba trăm đồng, nhìn thì không ít, nhưng tiêu ra cũng không được nhiều.