Chương 22: Phật Vạc Trong Tay

- Hai người kết hôn rồi à? - Phương Chính hỏi.

Mã Nguyên nói:

- Anh Phương Chính, chúng em kết hôn được một năm rồi, nhưng vẫn chưa có con. Lần này nghe thím Đỗ nói, ở đây cầu con rất linh nghiệm, hôm nay… He he…

- Vậy thì nhanh vào đi. - Phương Chính thực sự không muốn nhìn hai người này thêm nữa, nhìn thêm một giây, hắn lại có cảm giác bị nhồi đầy cẩu lương… Khó chịu!

Mã Nguyên vừa định đi, lại bị Lưu Tương kéo lại:

- Mã Nguyên, hôm nay không đi. Hôm nay thím Đỗ tới dâng hương, hôm khác chúng ta đi sau. Em nghe nói, nén hương đầu mới linh nghiệm, không thể đợi nén hương đầu năm, nhưng ít ra cũng phải là nén hương đầu ngày chứ?

- Vậy à, thế thì để hôm khác đi. - Mã Nguyên nói.

Phương Chính nghe vậy, lòng thầm cảm thấy cạn lời:

- Các cậu nghe ai nói linh tinh vậy? Trong Phật giáo, vốn không có cái gọi là nén hương đầu, càng không có chuyện nén đầu mới linh nghiệm. Trong mắt Phật Tổ, chúng sinh bình đẳng, chỉ cần tâm thành, cậu thắp hương lúc nào, cũng đều là nén hương đầu. Chứ không phải là so ai sớm ai muộn.

- Thật sao? - Mã Nguyên là một kẻ khá lười, hôm nay lên núi Nhất Chỉ đã mệt rã rời cả chân, bắt hắn về rồi lại lên lần nữa, hắn thực sự không muốn chút nào, nếu có thể giải quyết trong hôm nay, đương nhiên là tốt nhất.

Lưu Tương có chút nghi ngờ hỏi:

- Anh Phương Chính, anh nói thật chứ?

- A Di Đà Phật, người xuất gia không nói dối, không tin các cậu đi chùa miếu khác hỏi thử xem. Nén hương đầu, chỉ là câu chuyện mọi người nghe nhầm đồn bậy thôi. - Phương Chính nghiêm túc nói! Đùa sao, tính cách hai người này thế nào, Phương Chính còn không hiểu rõ? Có chút lười biếng, lại có ba phần nhiệt tình. Nhưng nếu hôm nay không dâng hương, lần sau, đoán chừng phải đợi tới tháng sau, thậm chí là năm sau! Như vậy nhiệm vụ của hắn biết giải quyết thế nào?

Mã Nguyên cùng Lưu Tương thấy anh nói nghiêm túc như vậy, cũng liền tin, lập tức vào thắp hương, cầu phật. Phương Chính thấy vậy, thầm thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:

- Nếu họ cũng thắp hai nén nhang, vậy thì vừa vặn! He he…

Ngoài Mã Nguyên và Lưu Tương, những người khác chỉ đến xem. Một đám ồn ào náo nhiệt, khiến miếu Nhất Chỉ cũng trở nên huyên náo. Phương Chính vốn quen cảnh thanh tịnh, đột nhiên thấy nhiều người tràn đến như vậy, lôi kéo hắn nói chuyện không ngớt, quả thực có chút không chịu nổi. Nhất là mấy bà thím, cứ đuổi theo hỏi hắn khi nào kết hôn? Đúng là hắn muốn, nhưng hắn có thể sao?

Phương Chính chạy…

Đi ngang qua phật đường, vừa hay thấy Đỗ Mai cùng Dương Hoa đốt hai nén hương. Mã Nguyên cùng Lưu Tương vốn định đốt hai nén hương bình thường, kết quả lại bị Dương Hoa cùng Đỗ Mai cản lại.

- Phải thành tâm! Cái gì gọi là thành tâm? Thắp hương cũng dùng loại miễn phí, còn có thể gọi là thành tâm sao? Nhìn chúng tôi đây, lại thêm hai cây nhang lớn! - Đỗ Mai nói.

Lưu Tương nhìn Mã Nguyên, còn có bao nhiêu bà con ở ngoài cùng nhìn vào, không thể làm mất mặt! Thế là Mã Nguyên đành cắn răng, cũng móc ra bốn trăm đồng, cầm hai cây nhang lớn, kéo Lưu Tương đi dâng hương. Phương Chính thấy thế, lòng thầm cười vui vẻ:

- Bốn cây nhang lớn, lại thêm tám trăm đồng! Ha ha ha… Nếu mỗi ngày đều có thể có hương hỏa như thế, ta có thể ăn toàn Gạo Thần!

Lưu Tương cắm cây hương cuối cùng vào lư hương, Phương Chính cười…

- [Ting! Nhiệm vụ thứ hai hoàn thành, độ hoàn thành 100%, hoàn hảo! Chúc mừng cậu chủ nhận được một chiếc Phật Vạc!]

Nghe đoạn trước, Phương Chính thầm đắc ý, nhưng nghe xong đoạn sau, lập tức lại suy sụp! Khổ sở một tháng, lại chỉ nhận được một cái vại nước, là người khác cũng không thấy dễ chịu. Nhất là, hắn còn đang đứng trước cảnh hết gạo hết tiền…

Có điều nhắc tới nước, Phương Chính cũng sầu muộn, giếng trong miếu đã không còn nước, nếu cứ như vậy, hắn phải chịu khổ rồi. Trên núi Nhất Chỉ chỉ có một con suối ở giữa sườn núi, nếu phải xuống núi gánh nước… Nghĩ thôi cũng thấy đau lưng.

- [Cậu chủ, vạc nước đã được đặt trong bếp!]

- Biết rồi, đặt vào đi, haiz…

Phương Chính nghe tới hai chữ vạc nước, cái eo liền trở nên không thoải mái. Đi ra ngoài, thấy mọi người còn đang quan sát, nhiều người vây quanh cây Bồ Đề mà bàn luận, chủ yếu là nói xem cây này có sống qua mùa đông được hay không. Giờ đã chuẩn bị sang tháng mười một, tuyết mùa đông sắp tới rồi. Nghe tới đó, Phương Chính cũng bất đắc dĩ, mặc dù cây Bồ Đề này có chút ngốc, nhưng nếu cứ thế mà chết, hắn cũng không đành lòng, đáng tiếc, hắn cũng không thể làm gì khác.

Cứ vậy một hồi, mọi người nhìn chán rồi cũng giải tán. Lưu Tương, Mã Nguyên nhìn lại lư hương, có chút không yên lòng, chạy tới hỏi Phương Chính:

- Anh Phương Chính, một nén nhang là đủ rồi sao?

Phương Chính gật đầu:

- A Di Đà Phật, một nén nhang là đủ.

- Thế nhưng, ở các chùa khác, không phải còn cần rút quẻ các thứ sao? Ở đây sao lại không có? Còn nữa, có linh phù các loại gì không? Bùa bình an chẳng hạn? - Lưu Tương líu lo hỏi.

Phương Chính mỉm cười:

- Tâm thành thì linh, mọi thứ đều là hư không. - Lòng lại thầm bi phẫn, hắn cũng muốn có! Nhưng hệ thống không cho đạo cụ! Còn để hắn làm, hắn cũng không làm được… Chỉ có thể từ bỏ.

Nhìn bóng lưng hai người không cam lòng rời đi, Phương Chính lần nữa thở dài. Chỉnh đốn lại mọi thứ trong sân, lại quét sạch phật đường, lúc này mới trở lại xem cái vại nước mới tới. Nhìn vào phòng bếp, Phương Chính liền cười khổ, trong bếp, chỉ có một cái vại nước cao chừng một người!

- Trời ạ, hệ thống, mặc dù đồ của cậu thiên về lợi ích, nhưng cái vại này cũng quá lớn đi?! Cậu chắc chắn là chuẩn bị cho tôi, chứ không phải cho voi à? - Phương Chính đi quanh cái vại, nhìn mà than thở.

Cái vại này, riêng đường kính đã phải tới một mét rưỡi, cao tới hai mét! Thân vại màu nâu, trên có khắc một chữ “Phật” màu vàng! Nhìn qua, có thể thấy được vài phần khí thế!