Phương Chính thầm kêu không ổn:
- Trong đám âm thanh này có cả tiếng của Đỗ Mai, không phải là thấy không linh nghiệm, nên vị thím hung hãn này dẫn người tới phá miếu chứ?
Mặc dù Phương Chính hắn có một thân “Đại Lực Kim Cương chưởng”, lại có Độc Lang bảo vệ, nhưng không có lý, lại còn ra tay với người ta, rõ ràng không hợp với quy củ nhà Phật. Thế là hắn lập tức chạy nhanh ra cổng, sau đó quay lại góc tường, hai tay bám lấy đầu tường, lén nhìn ra bên ngoài.
Từ xa, một đám người vội vã đi tới, dẫn đầu là Dương Hoa! Đi theo Dương Hoa còn có Dương Bình, sau đó đều là dân làng… Hầu hết đều là người hắn quen biết. Nhìn thần thái vội vàng của những người này, Phương Chính có chút chột dạ:
- Không cần phải thế chứ? Đập một cái miếu nhỏ, cần nhiều người vậy sao? Xong đời, ta mới làm trụ trì được một tháng, đã bị người ta đến dỡ nhà… Haiz, có cần báo cảnh sát không nhỉ? Thôi, đều là người nhà cả, báo cảnh sát thì vô tình quá. Nếu không linh, để họ đập cũng được, xả giận cũng tốt.
Phương Chính thầm nghĩ. Đúng lúc này, đám người đã tới trước cửa. Từ xa đã nghe tiếng Dương Hoa gọi lớn:
- Phương Chính! Phương Chính! Phương Chính có ở đó không?
Phương Chính suy nghĩ một lúc, dù sao hắn cũng không thể bỏ miếu Nhất Chỉ, chạy cũng không thoát khỏi nơi này, chi bằng thành thật ra ngoài đối mặt. Giờ này hắn mới hiểu, chạy trời không khỏi nắng! Hòa thượng có chạy bao xa, trong miếu vẫn có thể bị tóm… Câu này, giờ đang nói về hắn!
- A Di Đà Phật, Dương thí chủ, bần tăng ở đây.
Một tháng tu hành, khiến Phương Chính hiểu ra một đạo lý, hắn là người ngoài hồng trần, là trụ trì một ngôi miếu, một số lễ nghi phải làm cho đủ. Không thể cứ coi mình là người bình thường.
Dương Hoa sững sờ, rõ ràng chưa quen với bộ dạng này của Phương Chính, nhưng lập tức lấy lại tinh thần, hô to:
- Phương Chính à!
Phương Chính bị dọa giật mình, nghĩ thầm, chuẩn bị động thủ rồi sao? Bão tố đến nhanh quá vậy? Hắn còn chưa chuẩn bị tinh thần bị đánh!
Kết quả, Dương Hoa dang hai tay, ôm chầm lấy Phương Chính, cười ha ha:
- Phương Chính, có rồi! Có rồi! Một phát trúng hai vạch!
Phương Chính ngẩn người, cái gì có? Một gã đàn ông như hắn thì có thể có cái gì? Mọi người đến phá miếu còn chưa đủ, còn mang cả pháo tới à? Còn muốn bắn hai lần?
Lúc này, Đỗ Mai cũng bước ra, được em dâu Lưu Á dìu, vị Đỗ Mai hung hãn như muốn lấy mạng người hôm nay trên người lại tỏa ra một vầng hào quang đầy mẫu tính, không còn vẻ nóng nảy như thường ngày. Mặt mày vui mừng nói:
- Thằng nhóc này, cái miếu của cậu đúng là linh thật! Bái một cái, về nhà cố gắng là có ngay!
Giờ Phương Chính mới hiểu, một phát trúng hai vạch, không phải là muốn bắn hắn, mà là có em bé rồi! Phương Chính lập tức thở phào nhẹ nhõm, ra vẻ Đại Sư, bình tĩnh nói:
- Chúc mừng Đỗ thí chủ…
"Bốp!"
Phương Chính cúi đầu, trán bị cốc một cái, da đầu đỏ ửng! Thầm khổ nghĩ:
- Đã mang thai rồi mà còn mạnh tay như thế…
- Thí chủ cái gì, gọi là thím! Thím nghe thân thiết hơn! - Đỗ Mai la lên.
Phương Chính đành chịu, vẫn gọi một tiếng thím. Lúc này Đỗ Mai mới vui vẻ:
- Biết thằng nhóc cậu ở trên núi khổ sở, thím chuẩn bị cho cậu ít khoai tây với đậu xanh đây, cả hai đều đã phơi khô, chỉ cần ngâm nước là có thể nấu! Khoai tây mới thu hoạch, ngon lắm, ngọt lắm.
Phương Chính liên tục cảm ơn, sau đó dưới sự giúp đỡ của dân làng, mang ba cái túi lớn vào trong. Nhìn đống đồ ăn, nước bọt trong miệng Phương Chính như muốn trào ra, mặc dù Gạo Thần rất ngon, nhưng đã lâu hắn không được ăn những thứ này, thèm quá đi! Nhất là thùng đậu nành kia, trong sân đã sớm hết dầu, hắn cũng gần như quên mất vị dầu là gì. Càng nghĩ càng thèm…
Dương Hoa cùng Đỗ Mai vui vẻ, lại đi dâng hương. Sau đó Phương Chính liền bị dân làng vây kín, người này người kia hỏi tới tấp.
- Phương Chính, thật sự linh nghiệm vậy sao?
- Chắc chắn là linh nghiệm rồi, ai mà không biết, Đỗ Mai với Dương Hoa đều bị bác sĩ phán “tử hình”, cả đời không thể có con, đến đây cầu một cái, lập tức có kết quả, bác sĩ cũng phải ngớ người ra, kêu là trước đó kiểm tra nhầm…
- Chậc chậc, Phương Chính à, nhìn cho thím một chút, xem tôi còn có thể có con được không? - một vị thím gần năm mươi tuổi hỏi.
Phương Chính thầm khổ sở:
- Thím cũng gần năm mươi rồi, còn có con gì nữa? Không mệt sao? Hơn nữa, ngài có thể có con hay không, tôi làm sao mà nhìn ra được, chuyện này cũng không thuộc phạm vi quản lý của tôi…
Lại nói:
- Thí chủ, có thể có con hay không, thí chủ phải hỏi Quan Âm Bồ Tát. Nếu thí chủ thực sự muốn, thành tâm cầu nguyện, vẫn sẽ rất linh nghiệm. Có điều tuổi tác của thí chủ có chút lớn, giờ muốn sinh con, e là có chút…
- Đúng đấy, bao nhiêu tuổi rồi, còn hóng hớt cái gì. - người đàn ông bên cạnh khiển trách.
- Tránh ra một bên, bao nhiêu tuổi? Chê tôi già chứ gì? Có phải ông ở ngoài có vợ bé rồi không? - người thím nổi giận, người chú bị véo tai kéo đi, Phương Chính tự động nghĩ tới thập đại cực hình sắp tái hiện.
Người đến chừng hai mươi người, đa số đều chỉ đến xem cho vui, chứ không phải đến cầu con. Thế nhưng, lại có một đôi thanh niên, không cam lòng bị đẩy tới.
- Anh Phương Chính! - hai người ngẩng đầu, gọi một tiếng.
Phương Chính ngạc nhiên, không ngờ tới, hai người bước lên lại chính là cái đuôi nhỏ của hắn ngày xưa! Đều là người trong thôn, nam là Mã Nguyên, nữ là Lưu Tương. Không ngờ, hai cái đuôi nhỏ này lại đi trước bậc tiền bối như hắn… Nhìn ánh mắt ân ái của hai người, Phương Chính lập tức cảm thấy mình bị nhét đầy cẩu lương vào miệng, chỉ có thể thầm niệm A Di Đà Phật, bình tĩnh lại.