Chương 20.1: Hai Vạch! Có Thật Rồi!

- Hệ thống à, cái miếu này của chúng ta rốt cuộc có linh hay không?

Phương Chính buồn chán, nghĩ tới việc mà hai người Dương Hoa và Đỗ Mai cầu nguyện, một tháng sắp trôi qua, đáp án sắp được hé lộ.

- [Kim thân trong điện là hình chiếu của chân Phật do hệ thống đưa tới, đương nhiên linh nghiệm! Chỉ cần thành tâm, tuyệt đối không mất linh! Có điều trong miếu chỉ có Tống Tử Quan Âm, cho nên cũng chỉ linh nghiệm trong vấn đề xin con, nếu cầu tài cầu phúc thì không được.]

Hệ thống.

Phương Chính nghe hệ thống nói, cũng yên lòng.

Cùng lúc đó, tại bệnh viện huyện Tùng Võ.

- Tôi đã nói với hai người bao nhiêu lần rồi? Sao vẫn cứ không yên tâm thế nhỉ? Chỉ riêng trong năm nay, hai người đã tới bệnh viện chúng tôi kiểm tra ba lần! Lần trước mới chỉ là đầu tháng thôi? Giờ còn chưa qua một tháng, hai người lại tới… Hai người không tin trình độ của chúng tôi đến mức đó sao?

Một bác sĩ trẻ bất đắc dĩ nhìn đôi vợ chồng nông thôn trước mắt.

- Bác sĩ, lần này khác.

Dương Hoa vội nói.

Bác sĩ dở khóc dở cười:

- Lần nào hai người không nói vậy? Tôi nói này, hai người muốn kiểm tra, tôi không ngăn cản, dù sao tiền cũng là của hai người. Tôi ngăn hai người là vì muốn tốt cho hai người, muốn hai người không nên lãng phí tiền, biết không? Cả hai người đều có vấn đề, thực sự không giải quyết được đâu!

Đỗ Mai nói:

- Bác sĩ, lần này thực sự khác.

- Lại dùng thuốc dân gian? Lại có thầy lang nào chữa bệnh cho hai người à?

Bác sĩ bất đắc dĩ nói.

Giọng của vị bác sĩ này không nhỏ, hơn nữa bệnh viện huyện cũng chỉ lớn có vậy, mà bệnh tình của Đỗ Mai và Dương Hoa lại đặc biệt, nên trong viện cũng có không ít người biết họ. Nhìn thấy họ tới, mọi người đều ở bên bàn tán xôn xao.

Một y tá trẻ tuổi kéo y tá trưởng lại, hiếu kỳ hỏi:

- Chị, có chuyện gì vậy? Người ta muốn kiểm tra thì cứ kiểm tra cho người ta thôi?

- Ha ha, Giang Đình, hai người này là người nổi tiếng đấy. Ba tháng tới kiểm tra ba lần, lần trước còn là đầu tháng, giờ lại tới nữa. Kiểm tra thì không sao, cái đáng nói là em nhìn quần áo họ mặc xem, kiếm tiền không dễ, lại đem tiền này đi đổ sông đổ bể, không có ý nghĩa gì. Bác sĩ Tôn cũng là có ý tốt thôi…

Y tá trưởng nói.

- Họ cần gì phải cố chấp như vậy chứ? Không sinh tự nhiên được thì có thể nghĩ tới các biện pháp khác mà?

Tiểu y tá Giang Đình tò mò hỏi.

Y tá trưởng lập tức cười:

- Biện pháp khác? Họ còn nghĩ nhiều hơn em ấy chứ, các loại thuốc dân gian, bí phương tổ truyền quanh đây trăm dặm, đoán chừng họ đều đã thử qua. Cho nên, mỗi lần cảm thấy tốt hơn một chút là lại chạy tới đây kiểm tra. Ai…

Nói tới đây, y tá trưởng thở dài:

- Truyền thống coi trọng nối dõi, mà trong ba tội lớn, thì không có con còn là tội lớn nhất. Hai người này cũng là người đáng thương…

Giang Đình khẽ gật đầu:

- Vậy phải làm sao bây giờ?

- Có thể làm sao được? Người ta khăng khăng muốn làm thì cứ làm thôi. Có điều phải nói trước, đã làm là phải làm cẩn thận, không được sơ suất!

Y tá trưởng nói.

Giang Đình hỏi:

- Nếu, đúng là…

- Không có nếu gì cả, nếu có vấn đề, tôi dám ăn luôn cả cái máy siêu âm.

Y tá trưởng còn chưa nói xong, bác sĩ Tôn đã lên tiếng.

Giang Đình nhìn y tá trưởng, y tá trưởng hừ hừ nói:

- Tôi ăn cùng!

Giang Đình phì cười:

- Em còn khó tưởng tượng ra cảnh chị và bác sĩ Tôn cùng nhau ăn máy siêu âm đấy…

- Thôi được rồi, con bé này, đi làm việc đi. Đừng có ở đây mà tám chuyện.

Y tá trưởng đuổi Giang Đình đi.

Một bên khác, Dương Hoa cũng sốt ruột, kêu lên:

- Bác sĩ, lần này thực sự khác! Anh xem, que thử thai chúng tôi mua, trúng rồi!

- Cái gì?

Bác sĩ Tôn ngạc nhiên, nhìn kết quả trên que thử, nhìn kỹ, rồi lại nhìn cái hộp, nói:

- Mua ở phòng khám tư à?

- Đúng vậy ạ, sao anh biết?

Dương Hoa hỏi.

Bác sĩ Tôn hừ hừ nói:

- Bằng kinh nghiệm lâu năm của tôi, thứ này, giả!

- Vì sao?

- Nếu là thật, không có khả năng hiện hai vạch! Nói một câu không dễ nghe, cái thứ này ba đồng một cái, còn máy móc của chúng tôi tính bằng trăm ngàn, bằng triệu! So giá thôi cũng biết bên nào tiên tiến hơn, đúng không? Cho nên, máy móc đều nói hai người không được, khẳng định là không được. Huống hồ, hai người kiểm tra không chỉ một hai lần, một lần có thể có sai sót, hai lần cũng có thể sao? Ba lần còn nhầm được à? Đây là chuyện không thể xảy ra, nếu máy móc sai, tôi dám đập nó ra ăn! Cho nên, cái que thử thai này, tám chín phần là giả.

Bác sĩ Tôn nói.

- Bác sĩ Tôn, mọi người nói gì vậy? Đập cái gì, ăn cái gì?

Đúng lúc này, một lão nhân mặc áo blouse trắng đi tới.

Bác sĩ Tôn vội vàng nói:

- Ôi, viện trưởng Triệu tới ạ? Việc là thế này…

Bác sĩ Tôn đem chuyện từ đầu tới cuối kể lại một lần.

Viện trưởng Triệu nghe xong cũng bật cười:

- Ba lần đều không được, kết quả của que thử lại thành có?

- Đúng vậy, cái này rõ ràng là hàng giả.

Bác sĩ Tôn nói.

Viện trưởng Triệu gật đầu, nói với vợ chồng Dương Hoa:

- Hai vị, tôi cũng đề nghị hai người không cần kiểm tra. Đương nhiên, nếu hai người khăng khăng muốn làm, tôi cũng không ngăn cản. Nhưng đúng như bác sĩ Tôn nói, nếu hai người thực sự mang thai, chứng tỏ máy móc của chúng tôi có sai sót, tôi đi đầu đập nó, tối nay cùng nhau đem ra làm bữa đêm.

Dương Hoa có chút khó xử:

- Thứ kia không ăn được đâu ạ? Đừng nói giỡn…

Đỗ Mai huých Dương Hoa một cái, nói với viện trưởng Triệu:

- Viện trưởng, tôi nói thật với ngài, sau lần trước trở về, chúng tôi cũng đã tuyệt vọng. Nhưng sau khi tới chùa miếu cầu tự, lúc về vừa "làm" đã thấy có cảm giác, tháng này chưa thấy kỳ kinh tới, dùng que thử liền trúng luôn.