Một ngày nhanh chóng trôi qua. Sáng sớm hôm sau, Phương Chính dậy thật sớm, nấu một nồi cơm, ăn quên cả trời đất. Nếu không có sự quyến rũ của Gạo Thần, Phương Chính thực sự không thể dậy sớm như vậy. Nhưng sau khi nếm qua hương vị của nó, cậu nhất định phải ăn đúng giờ, tuyệt không trì hoãn.
Chỉ có điều, Độc Lang vốn trước giờ hay ra ngoài kiếm ăn sớm, nay lại ngồi lì trong bếp không đi. Cơm vừa ra khỏi nồi, nó đã lè lưỡi liếʍ mép, tha thiết nhìn Phương Chính. Nếu cậu không để ý, nó còn vẫy vẫy đầu lưỡi, vẩy nước bọt bay tứ tung… khiến Phương Chính không thể không chia cho nó một miếng mới có thể đuổi được vị tổ tông này đi.
Cơm nước xong xuôi, Phương Chính tiếp tục dọn dẹp Phật đường, thêm dầu đèn, đây là công việc phải làm mỗi ngày. Mắt thấy ngày thứ ba trong nhiệm vụ đã tới, Phương Chính nhìn ra cánh cổng còn trống không, thở dài nói:
- Một tháng mười nén hương, không biết bao giờ mới hoàn thành đây? Đã ngày thứ ba rồi, không biết hôm nay còn ai lên núi không. Mấy người ông Đàm thật là, đến rồi cũng không tiện tay dâng một nén hương, haiz.
Đang lúc Phương Chính mong chờ, đã nghe thấy tiếng người từ ngoài cửa truyền tới, nghe giọng thì là một nam một nữ. Phương Chính lập tức tỉnh táo lại, nghiêng tai lắng nghe.
- Dương Hoa, ông đúng là điên rồi, bệnh viện lớn còn nói không được, thắp hương bái Phật thì có tác dụng gì? Thế kỷ hai mốt rồi mà ông còn mê tín như thế!
- Sao có thể nói vậy được? Thế kỷ hai mốt thì sao, thế kỷ nào mà không có Phật giáo? Chùa miếu không phải vẫn còn đó sao? Đã đến trước cửa miếu rồi, bà nói ít thôi, lỡ Phật Tổ nghe thấy mà trách tội thì hai ta mới thực sự hết hy vọng.
Dương Hoa trách móc.
Người phụ nữ hừ hừ hai tiếng:
- Ý của tôi là, muốn bái cũng phải đi bái chùa lớn, cái miếu Nhất Chỉ này có tác dụng gì chứ? Nhất Chỉ hòa thượng còn có chút đạo hạnh, chứ tiểu hòa thượng Phương Chính kia là tôi nhìn nó lớn lên, quần yếm của nó còn là do tôi vá đấy. Nó ngoài việc ăn cơm nhiều hơn người khác ra thì cũng chẳng có năng lực gì đặc biệt.
Phương Chính nghe vậy, mặt đỏ bừng. Không ngờ lần này lại là anh trai của Dương Bình, Dương Hoa, và vợ ông là Đỗ Mai tới. Hắn có ấn tượng khá sâu với bà Đỗ Mai này, miệng lưỡi có chút sắc sảo nhưng người lại không xấu, tính tình thẳng thắn… Có điều hồi còn bé, hắn không ít lần bị bà đánh đòn. Nghĩ lại giờ gặp Đỗ Mai, Phương Chính bất giác sờ sờ mông, vẫn còn thấy hơi đau…
Vừa đi vừa nói, Dương Hoa đã cùng một người phụ nữ trung niên ăn mặc mộc mạc đi tới. Người phụ nữ vừa nhìn thấy Phương Chính liền cười nói:
- Phương Chính, chú thím tới thăm con đây, xem thím mang gì tới này? Là trứng gà và dưa chua mà con thích ăn nhất đấy.
Phương Chính nghe xong, mắt lập tức sáng lên. Ở cái vùng núi non hẻo lánh này, trứng gà tuyệt đối là xa xỉ phẩm. Dưa chua thì mặc dù chỉ là cải trắng muối, nhưng mùa thu cũng không có nhiều. Qua mùa đông dài dặc, dưa chua này lập tức trở thành món quý, hàng cao cấp!
Có điều Phương Chính vẫn giữ đúng lễ nghi, chắp tay trước ngực:
- Đa tạ thí chủ.
"Bốp!"
Cái đầu trọc của Phương Chính lập tức bị Đỗ Mai gõ cho một cái:
- Thí chủ cái gì? Thằng nhóc thối nhà con lại còn dùng cái giọng điệu hòa thượng với thím à? Bất kể con bây giờ là gì, con vẫn là thằng nhóc năm đó mà thím nhìn lớn lên. Mà này, con mới về núi có mấy ngày mà sao đã gầy thế này? Đến, ăn hai quả trứng gà bồi bổ trước đi, gà mái mới đẻ buổi sáng, thím vừa mới luộc xong đấy…
Phương Chính nghe Đỗ Mai lải nhải, không hề tức giận mà ngược lại cảm thấy ấm áp, lòng thầm cảm thán: "Có người quan tâm, thật tốt…"
Chờ Đỗ Mai nói xong, Phương Chính mới nói:
- Thí chủ, bần tăng đã xuất gia, không thể ăn trứng gà, đồ ăn mặn.
- Đúng đấy, đã sớm nói rồi, Phương Chính đã là hòa thượng. Hòa thượng sao có thể ăn trứng gà?
Dương Hoa nói, rồi lại kéo tay Phương Chính phàn nàn:
- Cậu không biết đâu, lúc nói lên núi thăm cậu, bà xã tôi suýt nữa thì gϊếŧ con gà mái nấu canh cho cậu đấy. May mà tôi ngăn lại, nếu không lại lãng phí.
Phương Chính cười khổ. Đỗ Mai tốt với hắn là thật lòng, nhưng Dương Hoa cũng đúng là có chút keo kiệt. Nhưng Dương Hoa nói cũng không sai, dù có hầm gà, hắn cũng không ăn được, chẳng phải là lãng phí sao? Gà mái ở nông thôn là để đẻ trứng, không phải để ăn thịt.
Đỗ Mai đẩy Dương Hoa ra, trừng mắt một cái:
- Lải nhải cái gì, ông làm sao thế? Sao nói nhảm nhiều như đàn bà vậy? Phương Chính, thực sự không ăn à, trứng gà ngon lắm đấy?
Phương Chính cười khổ, hắn cũng không phải đứa trẻ ba tuổi mà còn bị dụ dỗ kiểu này. Cuối cùng, cậu vẫn từ chối. Đỗ Mai lập tức không vui, nói:
- Tân tân khổ khổ chuẩn bị cho con, thế mà thằng nhóc nhà con không thèm, thực sự là… Tức chết đi được!
Phương Chính thấy thế, vội nói:
- Trứng gà con không ăn, nhưng dưa muối thì con nhận! Đây là đồ tốt đấy ạ, đã lâu không được ăn, cái này để cho cháu.
Lúc này Đỗ Mai mới vui vẻ trở lại.
Phương Chính nhận lấy dưa chua, hỏi:
- Thím, hôm nay hai người lên núi có việc gì sao?
Phương Chính đại khái cũng đoán được, chỉ là, đối với độ linh nghiệm của miếu Nhất Chỉ, hắn cũng không chắc.
Đỗ Mai nói:
- Ai, đừng nói nữa, nhiều năm không có con, thực sự khiến thím phiền muộn muốn chết. Đi bệnh viện cũng không được, uống thuốc dân gian cũng không xong. Hôm qua không biết chú Dương của con bị ai xui khiến, lại đòi lên núi cầu Phật. Con nói xem, bệnh viện còn không chữa được, cầu Phật thì có tác dụng gì? Hơn nữa, dù có muốn cầu Phật, cũng phải đến chùa miếu lớn một chút mới có tác dụng chứ. Cái miếu nhỏ này của con, trên không có ba mảnh ngói, dưới không có ba thước gạch, có thể linh nghiệm sao? Chùa lớn có Đại Sư, người ta có bản lĩnh, chứ thằng nhóc con thế nào, thím còn không biết sao? Con mặc quần thím còn biết trên mông con có mấy cái nốt ruồi…