Độc Lang bị Phương Chính hành hạ, nhưng tuyệt nhiên không nhả ra bất cứ thứ gì.
Phương Chính nhìn cái bát sạch bong, lại sờ sờ bụng, cảm thấy càng đói hơn! Bất đắc dĩ, cậu đành phải lấy thêm gạo cũ, nấu một nồi mới. Chỉ có điều, vừa được ăn cơm nấu từ Gạo Thần, cơm này thực sự khó nuốt. Nhưng vì cái bụng, cậu đành gắp thêm chút rau dại, nhắm mắt ăn cho qua bữa.
Bụng đã no, Phương Chính nhìn lại năm trăm đồng còn lại, hỏi:
- Hệ thống, phí thủ tục và phí vận chuyển tính thế nào?
- [Tính theo giá trị vật phẩm. Nếu chỉ là Gạo Thần, vận chuyển bao nhiêu cũng chỉ thu một trăm đồng phí thủ tục và vận chuyển.]
Hệ thống nói.
Phương Chính lập tức hối hận. Sớm biết sản lượng của Gạo Thần cao như vậy, lại còn ăn ngon đến thế, hắn đã mua hết số tiền đang có. Giờ thì hay rồi, dùng ba trăm đồng mua một hạt giống, lỗ to! Có điều, ngã ở đâu đứng lên ở đó, lần sau sẽ chú ý hơn.
Ăn no xong, Phương Chính lại bắt đầu công việc lau dọn Phật đường, tưới nước cho cây Bồ Đề. Tốc độ sinh trưởng của cây Bồ Đề này cũng rất nhanh, chỉ mới một ngày mà chồi non đã nở rộ, cả cây như được phủ thêm một lớp áo xanh, trông đẹp mắt hơn nhiều.
…
Cùng lúc đó, dưới núi.
Ba người Đàm Cử Quốc xuống núi, trên đường vẫn còn cảm nhận được dư vị. Xuống đến chân núi mới nhớ ra việc chính, không vì cái gì khác, chỉ vì miếng cơm kia, cũng phải mở rộng cái miếu này một chút! Ít nhất cũng phải lên tới cấp miếu trung đẳng, có thể ở lại ăn uống! Ba người đều bị hương vị của Gạo Thần mua chuộc, ăn nhịp với nhau, sau đó liền tách ra.
Giữa trưa, Dương Bình ngồi trên giường nhà mình. Sau khi ăn xong miếng cơm trên núi Nhất Chỉ, gu ẩm thực của hắn lập tức tăng vọt. Hôm nay, hắn cố ý chi tiêu một chút, mua đồ ăn ngon về. Vợ hắn, Lưu Á, lại càng làm hai món hắn thích ăn, còn có thêm một bình rượu ngon.
Có điều, Dương Bình nhìn mấy món trên bàn, trong đầu lại chỉ có hương vị món cơm trên núi Nhất Chỉ. Uống hai ngụm rượu, lại cảm thấy không đúng vị, ăn vài miếng cho xong bữa, rồi thở dài ra ngoài sân hóng mát.
- Lão Dương, hôm nay sao vậy? Cảm sốt à?
Lưu Á có chút bực mình. Dương Bình bình thường ăn như hổ đói, hôm nay lại bỏ bữa?
Dương Bình cười khổ:
- Không cảm sốt gì cả, chỉ là… Ai… Thực không biết nên nói thế nào.
Đúng lúc này, một người đàn ông từ ngoài cửa bước vào. Người này lớn hơn Dương Bình một chút, trông gần bốn mươi, vừa vào cửa đã mang vẻ mặt đau khổ, trên tay cầm một xấp giấy xét nghiệm…
- Anh cả, anh về rồi à? Kết quả thế nào, bác sĩ nói sao?
Dương Bình thấy anh cả Dương Hoa trở về, không than thở nữa, quan tâm hỏi han.
Dương Hoa thở dài một tiếng:
- Ai… Bác sĩ nói, anh và chị dâu chú đều có bệnh, cả hai bên đều có vấn đề, đừng mong có con được. Ai, Tiểu Bình à, uống với anh mấy chén đi, anh thực sự đau khổ quá. Nhìn nhà khác đều có con có cháu, anh đến cả một quả trứng cũng không có…
Dương Bình nghe xong, lập tức dẹp tan con sâu thèm ăn trong bụng. So với bi kịch của anh cả, vấn đề ăn uống thực sự chẳng là gì. Cậu kéo Dương Hoa vào nhà:
- Anh cả đến đúng lúc lắm, chúng em cũng vừa mới dọn cơm, cùng ăn đi. Lưu Á, em đi làm thịt con gà, nấu thêm mấy món nữa.
- Được rồi.
Lưu Á vào sau vườn bắt gà, nhất thời gà bay chó sủa.
Dương Bình đưa Dương Hoa vào nhà, ngồi quanh bàn, uống chút rượu, nhắm chút đồ ăn, trò chuyện giải sầu.
Qua ba tuần rượu, Dương Bình đã có chút ngà ngà, miệng cũng không giữ được nữa:
- Anh cả, chuyện này cũng đừng quá gấp gáp, sốt ruột cũng vô dụng thôi. Trên đời này không có gì không giải quyết được, khoa học không xong thì mình tìm phương thuốc dân gian.
- Có thuốc gì mà chưa dùng qua. Các loại thuốc nam thuốc bắc chúng ta đều uống không ít, trừ tiêu chảy ra thì chẳng có gì tuột ra ngoài cả.
Dương Hoa phàn nàn.
Dương Bình nói:
- Thuốc dân gian cũng không được, vậy thì cầu thần bái Phật! Trước kia chẳng phải đều làm thế sao? Không chừng, ông trời thương tình cho một đứa nhỏ.
- Bái Phật? Ngôi miếu gần nhất cũng phải đi mất cả ngày trời. Thân thể chị dâu chú gần đây không được tốt, sợ là không đi nổi.
Dương Hoa nói.
Dương Bình cười cười:
- Cần gì đi đâu xa? Không phải trên núi Nhất Chỉ của chúng ta có một cái miếu Nhất Chỉ sao?
- Cái miếu hoang sắp sập đến nơi kia á? Ngay cả Nhất Chỉ hòa thượng cũng đã viên tịch, còn có thể phù hộ chúng ta sao? Thôi quên đi… Lúc nào có thời gian, chúng ta tới chùa Bạch Vân một chuyến.
Dương Hoa nói.
Cái gọi là ăn cơm của người ta thì phải nói giúp người ta. Trước đó Dương Bình và hai người Đàm Cử Quốc còn bàn tính xem làm thế nào để kéo hương hỏa cho miếu Nhất Chỉ. Giờ Dương Hoa muốn bái Phật, còn hắn lại muốn kéo người, đúng là nhất cử lưỡng tiện, lập tức nói:
- Anh cả, anh không biết đấy thôi! Lúc trước em chỉ nói bừa, anh đừng tin, em vốn chưa lên núi Nhất Chỉ. Có điều hôm nay thì đi thật, bí thư với trưởng thôn cũng đi cùng. Nào ngờ, người trong thôn đã sớm gọi người lên tu sửa miếu Nhất Chỉ rồi, giờ đẹp lắm! Hơn nữa, cậu nhóc Phương Chính kia cũng đã kế thừa y bát của Nhất Chỉ hòa thượng. Nhất là cơm chay của cậu ta… Thôi không nói đến cơm nữa, nói nhiều lại không được ăn. Ai…
Dương Hoa hoài nghi:
- Thật sao? miếu Nhất Chỉ trùng tu rồi à? Là người trong thôn bỏ tiền sao?
- Ai bỏ tiền thì em không biết, nhưng đã trùng tu rồi. Chắc là có người giàu nào đó lên núi quyên góp…
Dương Bình vội đổi chủ đề, tiếp tục khen ngợi miếu Nhất Chỉ. Giờ phút này, Dương Hoa cũng không còn hy vọng nào khác, đành coi ngựa chết thành ngựa sống mà nghe theo. Cơm nước xong xuôi, ông liền về nhà bàn bạc với vợ.