Chương 16: Hối Hận Muộn Màng

Có điều Dương Bình lại không ăn ngay, hắn hỏi:

- Phương Chính, chỉ có cơm thôi à? Thức ăn đâu?

Phương Chính chỉ vào đĩa rau dại trên bếp:

- Ở đây, muốn ăn không?

Dương Bình liếc qua, chán ghét lắc đầu:

- Thôi, ăn cơm không cũng được, ngửi thì thơm, không biết ăn thế nào… Ủa, Bí thư, Trưởng thôn, hai người sao vậy? Nuốt không trôi à?

Dương Bình còn chưa nói xong thì đã thấy Đàm Cử Quốc ăn một miếng rồi liều mạng ngậm trong miệng, mặt đỏ bừng, nước mắt tuôn ra. Vương Hữu Quý cũng không khá hơn, tướng ăn kia thực sự như người đói mười năm vậy. Nghe Dương Bình hỏi, cả hai đều không thèm để ý đến hắn.

Phương Chính sợ hai người bị nghẹn, liền hỏi:

- Có uống chút nước không ạ?

Cả hai người cùng lắc đầu, còn liếc Phương Chính một cái khiến cậu chẳng hiểu ra sao. Có điều nhìn gương mặt đỏ bừng của hai người, Phương Chính thực sự có chút lo lắng, họ sống chết không chịu uống nước, cậu cũng đành chịu.

Dương Bình hoài nghi nhìn bát cơm của mình. Dưới ánh mặt trời, những hạt cơm trông như được làm từ pha lê, lấp lánh ánh sáng trong suốt, tựa như được khoác lên một vầng hào quang, đẹp vô cùng.

Dương Bình đang thưởng thức thì nghe Vương Hữu Quý nói:

- Này… Dương, cậu không ăn thì cho tôi, đừng có nhìn nữa.

Đàm Cử Quốc cũng nói:

- Cho tôi đi.

Dương Bình thấy ánh mắt của hai người như sói đói, vội vàng ăn, sợ chậm một chút là bị cướp mất.

Vừa ăn một miếng cơm, mắt Dương Bình liền sáng bừng lên! Hạt cơm căng mọng, vỏ ngoài bóng loáng, cắn một miếng, lớp vỏ mềm mại vỡ ra, tỏa ra một mùi thơm nồng đậm, trong thơm có ngọt, cảm giác như thứ trong miệng không phải là cơm, mà là hạnh phúc! Sau đó, Dương Bình không nhịn được mà và liền mấy miếng lớn, ăn sạch chén cơm trong nháy mắt! Ăn xong lại khổ sở phát hiện, hắn cũng bị nghẹn!

- Uống chút nước chứ?

Phương Chính cầm nước tới.

Dương Bình liếc Phương Chính một cái rồi liều mạng lắc đầu.

Phương Chính có chút khó chịu, ba người này làm sao vậy? Nghẹn đến mức này rồi mà vẫn không chịu uống nước?

Đúng lúc này, Phương Chính thấy cả ba người đồng thời nhìn về phía mình, chính xác hơn là nhìn vào bát cơm trong tay cậu! Phương Chính lập tức có cảm giác như bị sói đói nhìn chằm chằm, vội lắc đầu nói:

- Không được, phần này của tôi, tôi còn chưa ăn.

Nói xong, cậu lập tức cầm đũa gắp chút rau, chuẩn bị xong liền bắt đầu ăn cơm. Một miếng cơm vừa gắp lên, còn chưa đưa vào miệng, đã nghe thấy ba tiếng "ực", tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ mồn một. Phương Chính ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cả ba người đều mang vẻ mặt hối hận, biểu cảm như cha chết!

Phương Chính hỏi:

- Mọi người sao vậy ạ?

Dương Bình giọng như sắp khóc:

- Tôi không nhìn nổi nữa, Trưởng thôn, Bí thư, tôi có việc đi trước đây. Không nhìn được, không chịu nổi.

Nói xong, Dương Bình liền bỏ đi. Vương Hữu Quý và Đàm Cử Quốc nhìn nhau rồi cũng lập tức cáo từ. Có điều trước khi đi, Đàm Cử Quốc nói đầy ẩn ý:

- Phương Chính à, loại gạo này, sau này còn nữa không?

Phương Chính cũng không hiểu lắm:

- Cái này phải xem hương hỏa thế nào ạ. Hương hỏa thịnh vượng, bần tăng cũng có động lực trồng nhiều một chút. Không có hương hỏa, bần tăng cũng không có lý do gì để trồng nhiều, một mình ăn cũng không hết.

Vương Hữu Quý lập tức nói:

- Cậu cứ tăng sản lượng đi, chúng tôi về sẽ giúp cậu tuyên truyền. Chuyện khác không dám nói, chứ ít nhất người trong thôn sẽ lên dâng hương. Hơn nữa, tôi nghe nói nhà nước đang ủng hộ xây dựng chùa chiền, nếu xin được dự án, miếu Nhất Chỉ này cũng có thể mở rộng thêm.

Phương Chính vội đứng dậy, chắp tay trước ngực hành lễ:

- Cảm ơn chú Vương.

Vương Hữu Quý cười nói:

- Đừng cảm ơn tôi, tôi cũng chỉ vì miếng cơm kia của cậu thôi.

Phương Chính cười cười, cũng không coi là thật. Việc xây dựng chùa miếu không phải chuyện nhỏ, sao có thể vì một miếng ăn mà quyết định được?

Tiễn Vương Hữu Quý và Đàm Cử Quốc đi, miếu Nhất Chỉ lại một lần nữa trở nên yên tĩnh. Phương Chính cũng có thể yên tâm ăn cơm, kết quả vừa cầm bát lên, lại thấy một đôi mắt sáng như sao đang nhìn mình chằm chằm! Hắn lập tức ăn không vô, cúi đầu nhìn xuống, là Độc Lang.

Không biết Độc Lang về từ lúc nào. Lúc Phương Chính tiễn mấy người Đàm Cử Quốc đi cũng không thấy nó đâu. Giờ gã này đột nhiên xuất hiện, quả thực dọa Phương Chính giật mình.

- Cậu muốn làm gì?

Phương Chính hỏi.

Độc Lang kêu "gừ gừ" hai tiếng.

Phương Chính tức giận:

- Đừng có mơ! Đây là đồ ăn của bần tăng! Chỉ còn một miếng như này mà cậu còn muốn chia à? Cậu muốn để bần tăng chết đói luôn phải không?

Độc Lang ủy khuất kêu lên, nài nỉ Phương Chính chia cho nó một miếng. Cái mũi của sói thính hơn người nhiều, đồ ăn ngon hay không nó chỉ cần ngửi là biết ngay! Cơm trong bát của Phương Chính là thứ mà nó cảm thấy thơm nhất, chắc chắn còn ngon hơn cả con gà béo kia!

Phương Chính nhìn bộ dạng đáng thương của Độc Lang, dậm chân một cái, hạ quyết tâm cho nó một miếng. Độc Lang nuốt chửng miếng cơm trên đất, sau đó nằm bệt ra, lè lưỡi, hai mắt mở to, bộ dạng hạnh phúc như một con Husky ăn no!

Phương Chính có chút bực mình, không phải chỉ là một miếng cơm thôi sao? Lại có thể khiến một con sói biến thành Husky? Trong này không có chất gây nghiện đấy chứ?

Vừa lẩm bẩm, cậu vừa đưa một miếng cơm lên miệng. Cơm vừa vào miệng, Phương Chính lập tức khóc không ra nước mắt! Cậu ôm lấy Độc Lang, đấm thùm thụp:

- Cậu nhả ra cho tôi, nhả ra! Nhả ra mau! Mỹ thực của tôi lại bị cậu chà đạp rồi…

Đúng vậy, hương vị của món cơm này thực sự quá ngon. Không có bất kỳ hương vị thừa thãi nào, chỉ có vị cơm thuần túy, nhưng chính cái vị ngọt dịu thuần túy này lại khiến người ta không kìm được, càng ăn càng nghiện! Giờ phút này, Phương Chính mới hiểu vì sao mấy người Đàm Cử Quốc thà bị nghẹn chứ không ai muốn uống nước. Uống nước sẽ làm mất đi hương vị! Có điều, cuối cùng ba người cũng chảy nước miếng, đẩy mỹ thực vào miệng, khó trách Dương Bình lại như muốn khóc mà rời đi…