Chương 2.1: Hệ Thống Bịp Bợm

- [Ting!]

Đúng lúc này, một tiếng vang giòn giã vang lên trong đầu Phương Chính, cậu giật nảy mình, hét lớn:

- Ai?

- [Chúc mừng cậu! Túc chủ, đã thỏa mãn điều kiện khởi động Phật Tổ hệ thống, thành công sở hữu một ngôi miếu. Hiện tại, ngài được hưởng chư thiên thủ hộ, vạn giới gia trì.]

- Cái gì vậy?

Phương Chính cho rằng có người đang đùa dai, nhìn quanh bốn phía mà chẳng thấy ai! Sờ khắp người cũng chỉ có một cái điện thoại di động Nokia cũ mèm, nghe gọi thoải mái, thậm chí dùng để đập quả óc chó cũng được, nhưng ngoài ra thì chẳng dính dáng gì tới đồ công nghệ, càng không thể phát ra âm thanh.

- [Ting! Tôi là Phật Tổ hệ thống, cậu là người được Phật Tổ chọn trúng.]

- Hệ thống? Phật Tổ hệ thống?

Phương Chính đột nhiên ý thức được điều gì đó, kêu lên:

- Bàn tay vàng?

- [Có thể hiểu như vậy.]

- Vậy cậu có thể giúp tôi được cái gì?

Phương Chính nói rồi cười khổ:

- Được rồi, đừng nói nữa, tôi chuẩn bị xuống núi hoàn tục, còn làm Phật Tổ cái gì chứ…

- [Vinh hoa phú quý, nữ nhân!]

- Tôi cảm thấy tôi cần nghĩ lại một chút, thực ra tôi vẫn có tuệ căn, ít nhất lão cha Nhất Chỉ đã nói như vậy.

Phương Chính lập tức đổi giọng.

- [Đều không cung cấp!]

Hệ thống chậm rãi nói.

- Đậu xanh rau muống, cậu đùa tôi à? Không chơi nữa, xuống núi!

Phương Chính cầm hành lý muốn đi.

Thanh âm của hệ thống lại vang lên:

- [Nhưng tôi có thể giúp cậu trở thành Đại Sư được vạn người kính ngưỡng, biến miếu Nhất Chỉ thành ngôi chùa lớn nhất thế giới!]

Cái chân vừa mới nhấc lên của Phương Chính lập tức khựng lại, không phải vì “Đại Sư được vạn người kính ngưỡng”, mà là vì “ngôi chùa lớn nhất”! Thiền sư Nhất Chỉ đã nói không chỉ một lần, hoài bão lớn nhất của lão chính là xây dựng miếu Nhất Chỉ thành một ngôi chùa lớn như chùa Bạch Vân! Mà chùa Bạch Vân cũng chỉ là một ngôi chùa tầm trung, chiếm diện tích hơn trăm mẫu mà thôi, làm sao có thể so với ngôi chùa lớn nhất thiên hạ?

Phương Chính vẫn nghĩ, cậu không nợ bất cứ ai, nhưng cậu không thể không thừa nhận, cậu nợ Thiền sư Nhất Chỉ rất nhiều, lúc Thiền sư Nhất Chỉ ra đi, không cầu xin cậu bất cứ điều gì, chỉ có ánh mắt kia lại như có điều muốn nói, lúc ấy, Phương Chính còn gật đầu…

- Ôi, đại trượng phu, chuyện đã hứa nhất định phải làm được, thôi vậy!

Phương Chính lắc đầu nói:

- Thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí, cậu cần tôi làm gì?

- [Phát dương Phật pháp.]

Hệ thống nói.

Phương Chính:

- Được, tiện đường thôi, không thành vấn đề, làm đi!

- [Ting! Phật Tổ hệ thống xác định thành công, túc chủ cần cần cù đọc kinh, phát dương Phật pháp, phổ độ chúng sinh! Nếu phạm giới luật, đoạn tử tuyệt tôn.]

- Đậu xanh rau muống!

Phương Chính điên cuồng thầm mắng, ngoài miệng lại kêu lên.

- Trước đó sao cậu không nói?

- [Túc chủ cũng không hỏi mà?]

Hệ thống nói.

Phương Chính trợn mắt, đoạn tử tuyệt tôn? Cái này không phải là liệt dương vĩnh viễn sao? Cậu còn muốn lấy vợ sinh con mà! Chiêu này quá độc ác!

- Bây giờ có thể đổi ý không?

Phương Chính yếu ớt hỏi.

- [Có thể!]

Hệ thống đáp gọn gàng.

- Vậy thì tốt, tôi đổi ý.

Phương Chính nói.

- [Sau khi túc chủ chết, hệ thống sẽ tự động rời đi.]

Hệ thống chậm rãi nói.

- Tôi... con mẹ nhà cậu!

Phương Chính không nhịn được mắng một câu.

"Răng rắc!"

Một tia chớp bổ xuống trước mặt Phương Chính, mặt đất cháy đen, hai chân cậu tê dại.

- [Thân là người được Phật Tổ chọn trúng, phải cẩn trọng từ lời nói đến việc làm, không được tùy ý nói tục.]

- Thầm mắng được không?

Phương Chính hỏi.

- […]

Phương Chính cười hì hì:

- Trong lòng là được rồi…

- [Hệ thống đã khởi động, nhiệm vụ thứ nhất, trong vòng một ngày, quét dọn sạch sẽ toàn bộ miếu Nhất Chỉ! Hoàn thành, thưởng một tấm biển được gia trì Phật pháp!]

- Hả, tấm biển này có tác dụng gì?

Phương Chính tò mò, một tấm biển thôi mà, còn cần hệ thống ban thưởng sao? Hiện tại cậu cũng có một cái mà!

- [Phật pháp gia trì, tăng độ trang nghiêm của miếu Nhất Chỉ.]

- Còn gì nữa không?

- [Không!]

- Thôi được…

Phương Chính bĩu môi, xem thường cõng hành lý về phòng, đã không đi được thì đành an tâm làm hòa thượng vậy. Sau đó, Phương Chính cầm chổi lông gà, bắt đầu quét dọn miếu Nhất Chỉ. Miếu Nhất Chỉ này cũng không bừa bãi bẩn thỉu, chỉ là sau khi Thiền sư Nhất Chỉ qua đời, đã có nhiều bụi bặm rơi xuống mà không được lau dọn.

Bận rộn đến giữa trưa, rồi mãi đến khi mặt trời gần lặn, Phương Chính mới quét dọn sạch sẽ, lau mồ hôi trên mặt, nói:

- Hệ thống, làm xong rồi!

- [Ting! Quét dọn rất sạch sẽ, hoàn mỹ! Phật pháp gia trì bảng hiệu miếu Nhất Chỉ!]

"Ông" một tiếng, một vệt kim quang bắn tới tấm biển, chỉ thấy kim quang lóe lên, tựa như hoàng kim!

Phương Chính không nhịn được thầm nghĩ:

- Nếu là vàng thật, lấy xuống bán cũng được không ít tiền nhỉ?

- [Biển của chùa miếu là bộ mặt của chùa miếu, không thể buôn bán.]

Hệ thống không chút khách khí nhắc nhở.

Phương Chính nhếch miệng nói:

- Tôi chỉ nghĩ thôi cũng không được à? Thật là, cậu không trả tiền, còn không cho tôi nghĩ sao? Quản trời quản đất, cậu còn quản cả giấc mơ của tôi à?

Hệ thống trực tiếp lờ Phương Chính đi.

Kim quang kéo dài chừng mười phút rồi lập tức biến mất. Tấm biển miếu Nhất Chỉ vẫn là tấm biển cũ nát hằn dấu vết thời gian, hoàn toàn không có bất cứ thay đổi nào, nhưng vừa nhìn vào đã khiến người ta cảm thấy khác trước. Chỉ nhìn thôi, Phương Chính cũng thầm nảy lòng tôn kính, tâm cảnh bình hòa! Phiền muộn trong lòng nháy mắt được gột rửa, cảm giác này thực sự vô cùng dễ chịu!

- Ha ha, đúng là thần kỳ!

Phương Chính không nhịn được cảm thán.

- [Ting! Xét thấy nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành hoàn mỹ, hệ thống ban thưởng một lần sửa lại miếu Nhất Chỉ, miễn phí một lần rút thưởng!]

Phương Chính còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một vệt kim quang từ trên trời giáng xuống, tựa như Phật Đà cầm búa sắt trên tay bay xuống!