Vì người yêu mà khổ đợi năm trăm năm mưa gió; vì mẹ, mời người làm cha; vì con, xả thân mà đi; vì người yêu, cầm thương độc hành, nghĩa vô phản cố; vì hữu nghị, đi khắp chân trời góc biển đưa quân công chương; vì người khác sống sót, họ cởi bỏ lớp phòng hộ cuối cùng, nghĩa vô phản cố xông vào biển lửa... Nhiều người như vậy nhiều như lông trâu, cậu dựa vào cái gì nói, thế giới này sẽ chìm vào bể khổ? Coi như là bể khổ, bần tăng cũng tin tưởng vững chắc, họ, sẽ vớt tất cả những người rơi xuống biển ra, nâng lên, đưa ra ngoài!
Nhân sinh là bể khổ, có tình yêu có thể làm thuyền, có thể độ chúng sinh.
Nói xong, Phương Chính đi về phía trước một bước.
Hệ thống nói:
[Cậu mà chết, Long Nữ tất nhiên sẽ đau lòng.]
Phương Chính cười nói:
- Đau lòng tốt hơn là tâm chết, không phải sao?
Phương Chính lại bước về phía trước một bước...
Hệ thống nói:
[Cậu, thật sự yêu cô ấy à?]
Phương Chính nghĩ đến hình ảnh hai người chung sống một tháng kia, sau đó mỉm cười nói:
- Bần tăng không biết, chúng tôi ở chung rất vui vẻ... Cô ấy là cô gái duy nhất trong đời bần tăng thổ lộ với bần tăng. Cũng là cô gái duy nhất chịu nấu cơm cho bần tăng... Cô ấy mang đến cho bần tăng rất nhiều niềm vui chưa từng trải qua, cũng bù đắp một vài khuyết điểm trong lòng bần tăng. Cho nên, bần tăng dù không biết có yêu cô ấy hay không, chí ít bần tăng biết, bần tăng nợ cô ấy, không thể để cô ấy vì bần tăng mà chôn vùi bản thân. Vì vậy, bước này, bần tăng bất kể yêu hay không yêu, đều phải bước ra.
[Cha mẹ cậu đâu? Cậu không muốn đi thăm họ nữa sao?]
Hệ thống hỏi.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Tôi đã đi thăm họ rồi... Giống như chiếc xe hỏng kia, nhìn từ xa, yêu thương họ, họ cũng nhớ tôi, thế là đủ rồi. Về phần năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, khiến họ từ bỏ tôi, điều đó không còn quan trọng nữa. Tôi tin tưởng, một cặp cha mẹ lúc nào cũng mang theo ảnh chụp của tôi trên cổ, nhất định có nỗi khổ tâm khi từ bỏ con mình. Nếu đã là nỗi khổ tâm, hà cớ gì phải đào sâu thêm?
[Thế nhưng họ không quay về tìm cậu.]
Hệ thống nói.
Phương Chính nói:
- Có quan trọng không?
Hệ thống im lặng...
Phương Chính nói:
- Nói nhiều vô ích, cảm ơn cậu đã bầu bạn suốt thời gian qua, cậu giúp tôi độ rất nhiều người, nhưng cũng vô hình trung độ cả tôi. Ngày xưa tôi chỉ là một thằng nhóc quậy phá, hiện tại tôi, lại là chân thân, là Đại Sư... Tôi trưởng thành, chính tôi còn không tin. Tôi cũng chưa bao giờ tin, có ngày tôi sẽ vì người khác mà đi chết... Bất quá, tôi thích sự trưởng thành này của mình. Cảm ơn...
Nói xong, Phương Chính dùng sức nhảy lên, lao mình xuống ngọn núi cao...
Phương Chính hơi ngẩng đầu nhìn về phương xa, chắp tay trước ngực, mỉm cười nói:
- A Di Đà Phật, sư phụ, đồ nhi không làm người mất mặt.
Ba ngày sau...
Bên trong chùa Nhất Chỉ.
- Sư phụ, thầy thật sự nhảy núi à?
- Ừm.
- Vì sao không ngã chết?
- Tai họa sống ngàn năm mà!
- Ăn no rồi, vận động thôi!
- Ăn cơm đi ngủ đánh Cá Mặn!
---
Địa Tiên Giới, Nam Hải.
- Bồ Tát, con cứ như vậy mà không có mị lực sao? Khổ luyện diễn kỹ nhiều năm, ngay cả một thằng nhóc quậy phá cũng không mê hoặc nổi...
Long Nữ mặt mày đau khổ ngồi dưới đất, nhìn Quan Âm Bồ Tát trước mắt.
Bồ Tát cười nói:
- Sao con biết con không mê hoặc được cậu ta?
Long Nữ tức giận nói:
- Con trở về mới phát hiện, trên người con lại có một mẩu giấy!
Vừa nói, Long Nữ vừa móc ra, đặt trước mặt Bồ Tát, sau đó lẩm bẩm:
- Không thể mở miệng, mở miệng dễ cười ra tiếng, diễn kỹ quá kém! Bần tăng diễn cho cô xem một màn cấp bậc tượng vàng Oscar đây!
Quan Âm Bồ Tát: "..."
Long Nữ tức giận nói:
- Cho nên! Tên lừa trọc kia sau đó nào là nhảy núi, nào là lộn xộn cái gì, đều là diễn! Càng quá đáng hơn là, cậu ta lại dám lừa qua cả hệ thống tìm kiếm Phật tử do Tiếp Dẫn Phật phát minh, cứ như vậy vượt qua khảo nghiệm cuối cùng, thành Chân Phật của thế giới kia! Tức chết con rồi...
Quan Âm Bồ Tát cười nói:
- Con chắc chắn đó là diễn sao?
Long Nữ ngạc nhiên...
Quan Âm Bồ Tát cười nói:
- Vạn vật thế gian, vốn là thật thật giả giả, giả giả thật thật, nhân sinh như mộng, mộng như nhân sinh, con có thể dùng mộng để mê hoặc nhân sinh của cậu ta, vì sao cậu ta không thể dùng nhân sinh của mình để dệt cho con một giấc mộng? Có lẽ, ngày nào đó, con tỉnh mộng, tất cả đây cũng chỉ là một giấc mộng...
Long Nữ im lặng, rất lâu sau, đứng dậy hành lễ nói:
- Đệ tử thụ giáo, vậy Thiện Tài khi nào trở về?
Quan Âm Bồ Tát nói:
- Phương Chính đã thành Phật, Thiện Tài thích đi theo cậu ta, thì cứ để cậu ta đi, nếu trở về, hai đứa lại cãi nhau mỗi ngày, vi sư nhìn cũng phiền.
Long Nữ: "..."
Long Nữ nói:
- Vậy Cá Mặn thì sao? Lão lưu manh kia dù sao cũng là được Phật Tổ khai trí tuệ, không thể nào cứ ở mãi bên đó chứ?
Quan Âm Bồ Tát nói:
- Con không biết đâu, lúc tiễn gã đi, Phật Tổ đã vui vẻ biết bao nhiêu...
Long Nữ:
- ...Xem ra Phật Tổ không có ý định đón nó về lại rồi...
Quan Âm Bồ Tát:
- Ừm...
--- (Hoàn quyển 1.)