Dường như, chỉ cần cậu ấy gật đầu, thứ thay đổi không chỉ là vận mệnh của riêng cậu ấy, mà là vận mệnh của vô số người!
Áp lực này quá lớn… cũng có quá nhiều thứ Phương Chính không thể buông bỏ.
- Nếu như tôi từ chối thì sao?
Phương Chính không có lập tức đáp ứng, mà tiếp tục hỏi.
Bị hệ thống lừa sợ rồi, Phương Chính mà không hỏi rõ ràng thì tuyệt đối không dám quyết định vội.
[Hết thảy như cũ, cậu tiếp tục đi con đường thành Phật hoàn tục của cậu, làm Chân Thần duy nhất của thế giới này. Nhưng mà Long Nữ, muốn tổ chức đại hôn ở một thế giới khác!]
Phương Chính tay run lên... Phật châu suýt chút nữa không cầm chắc.
Người không phải cỏ cây, ai có thể vô tình? Hai người ở chung được một tháng, Long Nữ thanh xuân động lòng người, hoạt bát đáng yêu, xinh đẹp nho nhã lại pha chút nghịch ngợm, đã khiến Phương Chính có chút rung động.
Trên thực tế, nếu đổi sang hoàn cảnh khác, Phương Chính cũng không dám động lòng, bởi vì có hệ thống bên cạnh, bởi vì cậu ấy luôn phải chú ý đến thân phận của mình.
Nhưng đây là trong mộng, Phương Chính dù từ chối thế nào, thì từ đầu đến cuối vẫn ôm một tia may mắn: trong mộng, không ai biết; trong mộng, không phải thật; trong mộng, có thể không tuân thủ quy củ...
Thế là, Phương Chính vẫn thả lỏng...
- Long Nữ cũng là Phật môn đệ tử, tại sao có thể thành hôn?
Phương Chính hỏi.
[Cô ấy động phàm tâm, liền không còn là Phật môn đệ tử, tự nhiên có thể thành hôn.]
Phương Chính nói:
- Nếu phàm tâm của cô ấy đã chết thì sao?
[Quy y cửa Phật, tự nhiên không thể kết hôn.]
Phương Chính cười nói:
- Hiểu rồi, đám cưới này cô ấy kết không thành.
[Long Nữ theo tôi mà đến, vốn dĩ chức trách là quan sát nhân tính từ một góc độ khác, lại lỡ sa vào lưới tình thích cậu. Cô ấy biết mình có lỗi, cho nên chưa hề hiện thân gặp cậu... Nhưng mà, tình yêu chính là một hạt giống có độc, một khi gieo xuống, dù vùi lấp thế nào, cuối cùng nó đều sẽ nở hoa kết trái, càng dài càng cao, càng sinh sôi càng nhiều... Cuối cùng che kín tâm hồn. Cậu muốn làm một chút chuyện cô ấy không thích, hủy đi hình tượng của mình à? Trong mắt một người yêu cậu, điều đó không sai, cậu nếu là thần, cô ấy chính là thần nữ, cậu nếu là ma, cô ấy chính là ma nữ, cả đời bầu bạn, không rời không bỏ.]
Phương Chính lắc đầu nói:
- Không, bần tăng còn có lựa chọn khác.
[Lựa chọn gì?]
Hệ thống hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Nếu là bần tăng viên tịch thì sao?
Hệ thống: "..."
Hệ thống không nói gì, Phương Chính biết, cậu đã thành công, cười ha hả nói:
- Cũng chỉ đến thế mà thôi! Chuyện vặt!
Nói xong, Phương Chính đứng dậy rời đi.
Mấy ngày sau đó, Phương Chính vẫn không đi đâu cả, mà lợi dụng y thuật lan truyền, cứu người kiếm vô số công đức, sau khi danh chấn toàn cầu thì nhận được cơ hội rút thưởng, đổi một tấm bùa dời núi.
Phương Chính vác chùa Nhất Chỉ, từ Nam đi tới Đông Bắc, một lần nữa đặt ngọn núi Nhất Chỉ xuống cạnh thôn Nhất Chỉ.
Sau đó Phương Chính dùng mấy ngày thời gian, đem tất cả những gì mình học được, đều khắc lên bia đá, phía trên có pháp môn điêu khắc, có y học, còn có kỹ xảo cơ quan. Mỗi dạng kỹ thuật, Phương Chính dùng mười tám tấm bia đá!
Đêm đó, Phương Chính gọi tất cả đệ tử qua.
Không ai biết Phương Chính đã nói gì, chỉ nghe thấy tiếng khóc vang lên trong chùa Nhất Chỉ...
Ngày thứ ba, khi mọi người lại tiến vào chùa Nhất Chỉ, thì không còn thấy Phương Chính đâu.
Hầu Tử càng thêm trầm ổn, Hồng Hài Nhi bớt đi vẻ nghịch ngợm ngày xưa, Con Sóc trốn trên cây không ra, Cá Mặn cũng không còn ở dưới gốc bồ đề thu tiền...
Chùa Nhất Chỉ, phảng phất chỉ trong một đêm đã tràn ngập bi thương...
Ngày hôm đó, Phương Chính tìm được cha mẹ của cậu, cậu vốn tưởng rằng mình có thể dũng cảm bước lên, nhận lại cha mẹ.
Nhưng khi cậu thật sự nhìn thấy cha mẹ, cậu phát hiện, cậu cũng giống như chiếc xe hỏng, đứng ở bên kia đường, không bước nổi bước thứ hai, nhìn thấy mọi người vẫn ổn, trong lòng cậu thấy ấm áp...
Phương Chính nhìn thấy dây chuyền trên cổ cha mẹ, một cái treo chữ "Phương", một cái treo chữ "Chính", nhìn chất lượng, dường như đã nhiều năm rồi.
Lúc này Phương Chính mới biết, hóa ra tên của cậu, không phải do Nhất Chỉ Thiền Sư đặt.
... Thiệt thòi là cậu vẫn luôn cảm thấy Nhất Chỉ Thiền Sư đặt tên rất có trình độ, hóa ra toàn bị lừa.
Trên dãy Thông Thiên Sơn, Phương Chính đã buông xuống hết thảy pháp bảo dời núi bảo luân, đứng trên đỉnh núi, chắp tay trước ngực, hướng về phương Tây.
[Cậu thật sự không suy nghĩ lại một chút à? Cậu nếu không chết, bình yên tu hành, ngày khác tất nhiên có thể thành Phật.]
Hệ thống nói.
Phương Chính lại khẽ mỉm cười nói:
- Phật nếu không có tình, thì khác gì ma? Phật nếu không có tình, thành Phật để làm gì? Phật nếu không có tình, không thành cũng chẳng sao!
Hệ thống lập tức nói:
[Cậu chẳng qua chỉ vì thành Phật hoàn tục mà thôi, hiện tại quên hết tất cả để hoàn tục, cả hai thì có bao nhiêu khác biệt?]
Phương Chính nói:
- Khác biệt lớn chứ, bần tăng nếu thành Phật, sẽ độ tận thiên hạ cực khổ! Bần tăng nếu buông xuôi, thì thiên hạ sẽ khổ.
Hệ thống lại nói:
[Thành Phật có thể độ người trong thiên hạ, cậu mà chết, người trong thiên hạ chìm vào bể khổ, ai tới cứu?]
Phương Chính nói:
- Bần tăng chí ít cho họ một khởi đầu tốt đẹp, tôi tin tưởng vững chắc, lòng người vốn thiện, chỉ là hồng trần che mắt, khiến người ta chỉ nhìn thấy bóng tối mà thôi. Nhưng hồng trần dù dày, thế gian không phải vẫn tràn ngập tình yêu sao? Đoạn đường này đi tới, cậu thấy còn thiếu à?