Thoắt cái, một tháng đã trôi qua.
Phương Chính vẫn ngồi bất động ở đó, mỉm cười nhìn cô gái áo đỏ nhảy múa tung tăng trước mắt…
Mãi cho đến một ngày.
- Phương Chính, nếu trong giấc mộng của cậu không có tôi, cậu sẽ thấy thoải mái hơn chăng? Có phải tôi đã khiến cậu chán ghét lắm không? Nên cậu mới chẳng bao giờ nói chuyện với tôi một lời?
Cô gái áo đỏ có chút buồn bã ngồi xuống cạnh Phương Chính, tay cầm một cọng cỏ lau, khẽ cọ vào tai chàng trai, muốn trêu cho cậu ngứa ngáy mà thốt ra đôi lời.
Tiếc là, Phương Chính vẫn im lặng như tờ, cứ thế ngồi yên mà ngắm nhìn...
Cô gái áo đỏ cúi đầu nói:
- Phương Chính, tôi phải đi rồi.
Hai mắt Phương Chính khẽ co lại, nhưng cũng không nói gì.
Cô gái áo đỏ nói tiếp:
- Tôi sắp lấy chồng.
Phương Chính không động đậy, nhưng nụ cười trên môi đã cứng lại.
Cô gái áo đỏ bỗng ngẩng đầu, cười nói:
- Tôi lừa cậu đấy! Ha ha… tôi thấy rồi nhé, nụ cười của cậu lúc nãy gượng gạo lắm!
Phương Chính mỉm cười…
Cô gái áo đỏ nhảy dựng lên, vội vàng xoay người sang chỗ khác.
Phương Chính thấy một giọt nước mắt văng ra.
Cô gái áo đỏ nói:
- Phương Chính, sau này… có lẽ tôi sẽ không xuất hiện trong giấc mộng của cậu, hoặc là, cậu sẽ không còn xuất hiện trong giấc mộng của tôi nữa.
Phương Chính nhíu mày.
Cô gái áo đỏ nói:
- Tôi phải đi rồi, trước khi đi, để tôi nhảy cho cậu xem một điệu múa nhé. Đây là điệu múa tôi tự nghĩ ra, chẳng biết có đẹp không nữa, tôi gọi nó là Vũ điệu Hồ Điệp.
Nói rồi, cô gái tung tà váy đỏ, miệng ngân nga giai điệu, uyển chuyển như một cánh bướm lượn giữa biển hoa, khiến trăm hoa phải hổ thẹn mà khép nép, đất trời cũng vì nàng mà rung động. Vẻ đẹp ấy làm người ta chỉ có thể đắm chìm vào nàng mà quên đi vạn vật xung quanh.
Kết thúc điệu múa, cô gái áo đỏ quay đầu lại:
- Phương Chính, tôi không biết vì sao tôi và cậu lại gặp nhau trong mộng, cũng chẳng hiểu tại sao tôi lại thích cậu nữa, có lẽ, đây là định mệnh. Tiếc là, cậu lại là một nhà sư, không thể cưới vợ, cũng chẳng thể ăn món thịt kho tàu tôi nấu… Giấc mộng nào rồi cũng có lúc tàn, cậu thật sự không muốn nói gì với tôi sao?
Phương Chính chắp hai tay trước ngực.
- Haiz…
Cô gái áo đỏ buồn bã quay lưng, bóng hình cô dần nhạt đi rồi tan biến vào trong giấc mộng.
Phương Chính nhìn khung cảnh trống rỗng trong mơ, rồi lại nhìn đĩa thịt kho tàu trước mặt, lặng lẽ gắp một miếng cho vào miệng.
Thịt vừa vào miệng đã tan ra, thơm nức… nhưng cũng thật đắng, hình như cô ấy đã cho hơi nhiều đường thì phải...
Giật mình tỉnh mộng, Phương Chính nhìn tuyết đã phủ trắng bốn bề, lúc này cậu mới nhận ra, mùa đông đã về.
Phương Chính chậm rãi đứng dậy, phủi đi lớp tuyết trên người, thở dài nói:
- Không phải bần tăng không nói, mà là bần tăng không thể mở lời. Một khi đã mở lời, làm sao nỡ để cô đi? Nhưng cô không thể không đi, và bần tăng cũng không thể không buông tay. Bần tăng độ cho vô số người, trải nghiệm hết nỗi khổ và niềm vui của chúng sinh, trong vạn ngàn cực khổ chỉ thiếu duy nhất một chữ tình. Cô đến là để thử thách bần tăng sao, hỡi Long nữ? Mọi thứ vốn đã là hư ảo, bần tăng sao có thể giữ cô ở lại?
Phương Chính vừa nói, vừa nhìn vào Phật đường, ngẩng đầu nhìn pho tượng thần áo đỏ đặt cạnh tượng Quan Âm Bồ Tát rồi mỉm cười.
Nhưng tượng thần lại không nhúc nhích, tựa như chưa bao giờ có linh tính.
Phương Chính cũng sốt ruột, hỏi:
- Hệ thống, chuyện này là sao? Lén lút qua ải à?
[Ting! Cô ấy còn đến sớm hơn cả Tịnh Tâm.]
Phương Chính ngạc nhiên:
- Cái gì cơ?
[Long Nữ đối với cậu là thật lòng, không phải diễn kịch đâu.]
Phương Chính khẽ run lên…
[Giữa trời đất này, đa số kiếp nạn đều có thể dùng một chữ “dũng” để vượt qua, nhưng riêng chữ “tình” thì dũng cảm cũng chẳng thể nào độ nổi. Cô ấy thích cậu, cậu có thích cô ấy không? Nếu cậu muốn, chuyện này hoàn toàn có thể thành sự thật.]
- Thật sao?
Phương Chính động lòng.
[Đương nhiên rồi!]
Phương Chính cười nói:
- Hệ thống à, tôi hiểu cậu mà, đừng có nói một nửa thế chứ, nói luôn đi, cái giá phải trả là gì?
[Cái giá chính là, những người cậu từng giúp đỡ đều sẽ trở lại trạng thái như trước khi gặp cậu. Tôi cũng sẽ rời đi, chùa Nhất Chỉ sẽ lại là miếu Nhất Chỉ, tất cả mọi thứ đều như chưa từng xảy ra... Cậu có thể vứt bỏ Công văn bổ nhiệm của chính phủ, thoải mái xuống núi, cưới vợ sinh con, sống một đời an nhàn.]
Phương Chính nghe vậy, lòng khẽ lạnh buốt, cậu ấy đã sớm không còn là thiếu niên ngây thơ của ngày trước nữa rồi. Trên vai cậu ấy không chỉ gánh vác nguyện vọng của Thiền sư Nhất Chỉ, mà còn là tương lai của vô số người!
Nếu không có hệ thống, Manh Manh sẽ bị lừa bán, Tống Nhị Cẩu vẫn còn đang tác oai tác quái trong làng, thôn Nhất Chỉ vẫn nghèo đói như xưa… Lũ trẻ trong núi ở Tây Nam vẫn không có nước uống, ông lão kia cũng sẽ ngã chết ở thang trời; bến sông Tùng Hoa sẽ bị phá hủy; cô gái chơi đàn cũng sẽ nhảy sông tự vẫn… Vô số bệnh nhân sẽ lại một lần nữa bị đẩy xuống vực sâu…
Thậm chí, những người bạn bên cạnh cậu ấy, Độc Lang sẽ trở thành một con sói chết đói, có lẽ nó sẽ tấn công người rồi bị đánh chết…
Hầu Tử vẫn trộm cắp qua ngày ở chùa Bạch Vân…
Con Sóc sống trong rừng, có lẽ cũng sẽ có một số phận khác.
Hồng Hài Nhi sẽ không đến, Cá Mặn cũng sẽ không xuất hiện, chiếc xe nát cũng không thức tỉnh, chỉ có thể chờ đợi bị nung chảy đúc lại…