Buổi tối, sau khi dùng bữa, Phương Chính tiếp tục ngồi xếp bằng trầm tư...
Trong cơn mơ màng…
"Bốp!"
Bả vai Phương Chính bị ai đó vỗ một cái.
Phương Chính thở dài, biết là mình lại mơ rồi!
Phương Chính không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói:
- Thí chủ, cô là ai? Tại sao cứ phải khổ sở bám lấy bần tăng làm gì?
- Ai bám lấy cậu chứ? Cha tôi nói, người đầu tiên tôi nhìn thấy, nhất định phải cưới tôi! Cậu không cưới tôi, thì ai cưới tôi đây? Đây là quy tắc!
Cô gái đi vòng ra trước mặt Phương Chính, nói.
Phương Chính cạn lời...
Phương Chính hỏi:
- Cha cô là ai? Bần tăng có thể đi nói chuyện với ông ấy.
Cô gái áo đỏ buông tay:
- Tôi cũng không biết ông ấy đi đâu nữa, lâu lắm rồi không có tin tức gì. Phương Chính, cậu không thích tôi sao?
Phương Chính cười khổ:
- Bần tăng có nỗi khổ riêng, không thể nào hoàn tục được, thí chủ cứ dây dưa với bần tăng, e là tìm nhầm người rồi.
- Cậu có nỗi khổ riêng? Tôi cũng có nỗi khổ riêng… Thôi được rồi, không nói chuyện buồn nữa. Này hòa thượng, cậu thích ăn gì?
Cô gái áo đỏ hỏi.
Phương Chính phát hiện, cô gái này “nhảy số” cực nhanh, cứ dăm ba câu là lại đổi chủ đề...
Mặc kệ Phương Chính có để tâm hay không, cô ấy vẫn cứ ngồi bên cạnh liến thoắng, vừa nói vừa múa tay múa chân, trông đặc biệt hăng hái.
Lúc đầu Phương Chính cũng chẳng để ý, nhưng sau đó, cậu nhận ra mình không thể tỉnh lại được...
Hơn nữa, đằng nào cậu cũng sắp hoàn tục, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi… Vả lại đây chỉ là một giấc mơ, trong mơ cậu cũng không định động chạm gì đến người ta, chỉ tâm sự một chút thì có sao đâu nhỉ?
Thế là, Phương Chính lên tiếng:
- Lúc nãy không phải cô hỏi tôi thích ăn gì sao?
- Đúng vậy, cậu thích ăn gì?
Cô gái áo đỏ hỏi.
Phương Chính nói:
- Nói thật nhé, tôi thích ăn thịt kho tàu!
- Thịt kho tàu? Không phải cậu là hòa thượng sao? Ha ha… quả nhiên không phải hòa thượng thật rồi!
Cô gái cười nói.
Phương Chính nói:
- Thật ra, tôi chưa từng ăn thịt kho tàu, từ nhỏ đã đi tu, căn bản không biết mùi thịt là gì. Chỉ là hồi bé, có ngửi được mùi thịt kho từ nhà bác trưởng thôn, cái mùi đó… thơm ơi là thơm…
Nghĩ đến món thịt kho tàu, Phương Chính không nhịn được mà nuốt nước miếng ừng ực.
- Chà… cậu có muốn nếm thử không?
Cô gái đột nhiên hỏi.
Phương Chính ngạc nhiên:
- Nếm thử ư?
Cô gái nói:
- Tay nghề của tôi đỉnh lắm đấy, tôi có thể làm cho cậu ăn! Cậu cũng nói rồi, đây là mơ, trong mơ ăn thịt thì có sao đâu? Cũng đâu phải là thật sự sát sinh ăn thịt.
Phương Chính ngập ngừng:
- Cái này…
Cô gái nói:
- Rất nhiều hòa thượng còn ăn tam tịnh nhục cơ mà, thịt trong mơ có khi còn “tịnh” hơn cả tam tịnh nhục ấy chứ, ăn một miếng thì có sao đâu?
Phương Chính thật sự động lòng rồi...
Cô gái nói tiếp:
- Vậy để tôi làm nhé…
Nói xong, cô gái quay người đi, cũng chẳng biết lấy đồ làm bếp ở đâu ra, cứ thế bắt tay vào làm...
Chẻ củi, nhóm lửa, thái thịt… từng cử chỉ, hành động đều bớt đi vẻ lanh lợi của thiếu nữ, mà thêm vào đó là nét dịu dàng, đảm đang của một người phụ nữ gia đình, cho thấy cô ấy là một người rất giỏi quán xuyến việc nhà.
Phương Chính ngồi yên, không động đậy, lặng lẽ dõi theo...
Cô gái nhanh chóng bày xong một bàn ăn, đặt trước mặt Phương Chính, cười nói:
- Nếm thử đi, đây là tay nghề độc môn đó.
Phương Chính khẽ mỉm cười:
- Bần tăng thực sự chưa từng ăn thịt, dù là trong mộng, nhưng…
Không đợi Phương Chính nói xong, cô gái bỗng nhíu mày, khóe miệng cong lên:
- Đến giờ rồi.
Sau đó, mọi thứ trước mặt Phương Chính biến mất. Chàng chậm rãi mở mắt ra, quả nhiên lại là một giấc mơ.
Chỉ là Phương Chính vẫn nói tiếp:
- Nhưng bần tăng cũng sẽ không ăn. Đời người như mộng, mộng cũng như đời người, nếu không thể tỉnh ngộ trong mơ, thì làm sao có thể phổ độ chúng sinh ngoài đời thực? Miếng thịt này, không thể ăn được…
Nói xong, Phương Chính lấy ra một quyển kinh Phật, lặng lẽ đọc.
Có lẽ vì đã nghĩ thông, mấy ngày tiếp theo, cô gái ấy đều xuất hiện trong giấc mơ của Phương Chính, nhẹ nhàng bay lượn như bươm bướm, vây quanh gốc tùng già nơi chàng đang ngồi bất động, bay tới bay lui, kể chuyện, hát ca…
Cả thế giới vì cô gái áo đỏ này mà trở nên rực rỡ sắc màu…
Phương Chính lặng lẽ ngồi một bên, mỉm cười dõi theo… tựa như trong mắt chàng, chỉ có duy nhất cô gái này, không còn gì khác.
- Phương Chính, cậu nói xem là cậu đang nằm mơ, hay là tôi đang nằm mơ?
- Phương Chính, sao cậu không nói gì hết vậy?
- Được rồi, không nói thì thôi, để tôi tự nói. Tôi luôn cảm thấy là mình đang mơ, còn cậu là ông thầy chùa trong giấc mơ của tôi… Tôi có thể thấy cậu, sờ được quả đầu trọc của cậu, nhưng cậu lại định sẵn không thuộc về tôi.
- Phương Chính, cậu có thích tôi không?
- Không nói gì là thích rồi nhé.
- Phương Chính, cậu nhìn trời xanh chưa kìa… Cậu không thể nói một câu nào sao? Cứ nhìn tôi cười mãi thế, bộ tôi đáng cười lắm à?
- Phương Chính, cậu xem này, tôi bắt được con sâu béo ú này, cậu xem, có đáng yêu không?
- Phương Chính… Cậu bị câm à?
- Phương Chính, tôi mới học được y thuật chữa câm điếc đấy, cậu có muốn thử một chút không? Chọc lét cậu này!
…