- Mọi người đừng kích động. Nhìn miếu Nhất Chỉ này xem, có gì khác so với các ngôi chùa lớn khác không?
Dương Bình nhìn một hồi lâu, cũng không thấy được gì, lắc đầu nói:
- Không có gì khác, không phải vẫn là thờ Quan Âm Bồ Tát sao?
Đàm Cử Quốc bỗng mở miệng nói:
- Cậu nhóc này, vốn tưởng ra ngoài học hành sẽ khôn khéo hơn một chút, ai ngờ vẫn cứ cố chấp như lão sư phụ Nhất Chỉ năm xưa. Thật là, cái tốt không học, chỉ học mấy cái cổ hủ…
Đàm Cử Quốc dù đang mắng, nhưng lại là cười mắng, không có chút tức giận nào.
- Chú Đàm, ngài nói vậy là sao?
Dương Bình hỏi.
Đàm Cử Quốc nói:
- Cái miếu này là miếu nhỏ, Vi Đà Hộ Pháp trước cửa chống Hàng Ma Xử xuống đất, chính là để nói cho người ngoài biết, miếu này quá nhỏ, không cung cấp chỗ ăn chỗ ngủ. Đây là quy củ, cậu ta không thể phá vỡ. Năm đó Nhất Chỉ lão hòa thượng cũng vì từ chối không cho ai ngủ lại mà làm mất lòng không ít người.
Vương Hữu Quý nghe vậy, ngữ trọng tâm trường nói:
- Phương Chính, làm người đúng là phải có nguyên tắc, nhưng cũng cần phải biết linh hoạt. Cậu muốn phát triển miếu Nhất Chỉ lên, trong xã hội này không thay đổi thì không được.
Phương Chính chắp tay trước ngực, hành lễ nói:
- A Di Đà Phật, cảm ơn chú Vương đã dạy bảo. Có điều bần tăng đã vào cửa Phật, phải tuân theo quy củ nhà Phật, sao có thể tùy tiện phá luật?
Dương Bình không nhịn được nói:
- Nói nhiều như vậy, tóm lại vẫn là không cho ăn cơm chứ gì? Cậu không cho tôi ăn, vậy tôi cứ ở đây không đi!
Dương Bình thực sự đói meo. Sáng sớm chưa ăn gì đã phải leo núi, giờ lại ngửi được mùi thức ăn ngon như thế, con sâu thèm ăn trong bụng hắn đã sớm làm phản, chiếm lĩnh đại não điều khiển cơ thể.
Vương Hữu Quý cũng trơ mắt nhìn Phương Chính, Đàm Cử Quốc không nói gì, nhưng ý tứ rõ ràng là ông cũng muốn ăn!
Phương Chính cười khổ một tiếng, âm thầm hỏi hệ thống: "Ân tình ngày trước, hôm nay trả thế nào?"
- [Nhân ngày trước, quả hôm nay. Không báo thì không có nhân quả, báo rồi thì đoạn tuyệt nhân quả.]
Phương Chính hiểu ra, khẽ mỉm cười nói:
- Đã như vậy, bữa cơm hôm nay xem như bần tăng trả lại ân tình. Mọi người có thể ăn, nhưng sau này không thể đến tìm ăn nữa, nếu không sẽ thành phá vỡ quy củ. Đương nhiên, nếu sau này miếu Nhất Chỉ mở rộng, có thể tiếp đãi mọi người, lúc đó mọi người còn muốn đến, bần tăng sẽ quét dọn giường chiếu đón tiếp.
- Thế này còn nghe được, đừng nói nhiều nữa, nhanh ăn cơm thôi!
Vương Hữu Quý vui vẻ nhướng mày, cười toe toét.
Phương Chính trở lại bếp, vừa hay cơm đã chín. Mở nắp nồi, hơi trắng bốc lên, mùi cơm theo đó lan tỏa ra. Vốn mùi đã thơm, nay lại càng thêm nồng nàn, như thể có đường trong không khí, ngửi thôi cũng thấy ngọt!
Cả đám người bất giác nuốt nước miếng,đưa cổ vào nhìn, không thể chờ đợi thêm được nữa.
Lúc này, Phương Chính mới khổ sở nhận ra, hắn chỉ nấu phần cơm cho một người, như vậy thì chia làm sao?
Vương Hữu Quý thấy Phương Chính ngẩn người, thúc giục:
- Phương Chính, sao vậy? Nhanh lên, chú thèm chết đi được!
Phương Chính cười khổ:
- Bần tăng không biết mọi người tới nên chỉ nấu cơm cho một người, giờ sao chia đây?
Ba người Vương Hữu Quý, Dương Bình, và Đàm Cử Quốc cùng trợn trắng mắt, chạy vào xem thử, quả thực trong nồi chưa tới một phần cơm, nhiều lắm cũng chỉ được một bát đầy! Vốn tưởng mỗi người được một bát, Vương Hữu Quý còn định bảo nấu thêm. Nhưng giờ nhìn vào nồi, hơi nước bốc lên để lộ ra những hạt cơm, lời đến miệng lập tức nuốt ngược trở lại, nước bọt không kìm được mà chảy ra:
- Cơm này nấu bằng gạo gì thế? Sao lại thơm như vậy?
Dương Bình cũng tấm tắc:
- Trời ơi, thứ này làm bằng pha lê à?
Đàm Cử Quốc cũng kinh ngạc:
- Tôi cả đời trồng lúa nấu cơm, chưa bao giờ thấy hạt cơm nào đẹp và thơm đến thế! Phương Chính, cháu còn hạt giống của loại gạo này không? Cho chúng tôi một ít được chứ?
Vương Hữu Quý và Dương Bình cùng nhìn về phía Phương Chính.
Phương Chính cười khổ, hắn cũng chỉ có một hạt giống, biết lấy đâu ra thêm cho mấy người? Hắn đành phải lắc đầu:
- Xin lỗi mọi người, bần tăng cũng không có dư. Nói thật, mấy hôm tới bần tăng ăn gì còn chưa biết nữa là. Muốn trồng loại gạo này cần chú ý rất nhiều thứ, sai một li là đi một dặm. Hơn nữa, có vẻ như chỉ có núi Nhất Chỉ mới trồng được loại gạo này, ở nơi khác đều không được.
Ánh mắt Dương Bình sáng lên:
- Phương Chính à, gạo của cậu vừa ngon vừa đẹp, nếu bán đi nhất định sẽ thu được bộn tiền! Có tiền rồi, cậu còn lo chuyện ăn uống sao? Thậm chí còn có thể xây dựng và phát triển miếu Nhất Chỉ. miếu Nhất Chỉ mà xây lớn rồi, lúc đó trưởng thôn với bí thư hô hào một tiếng, người đến dâng hương chắc chắn sẽ rất đông, hương hỏa chẳng phải càng thịnh vượng sao?
Vương Hữu Quý cũng gật đầu:
- Dương Bình không hổ là kế toán, nói hay lắm.
Nhưng Phương Chính lại lắc đầu:
- Bần tăng là người xuất gia, cần nhiều tiền như vậy làm gì? Chùa miếu không quan trọng lớn nhỏ, tâm lớn là được rồi. Còn hạt giống, bần tăng thực sự không có dư.
Dương Bình thấy Phương Chính cố chấp, cũng đành chịu, chỉ có thể đứng nhìn lo lắng suông.
Vẫn là Đàm Cử Quốc hiểu Phương Chính nhất, ông giải vây:
- Thôi được rồi, miếu Nhất Chỉ là của Phương Chính, nó muốn thế nào thì cứ để nó làm, các cậu quyết thay làm gì. Phương Chính à, cơm trong nồi cũng không nhiều, vậy chúng tôi chỉ nếm thử một chút thôi, lấy hương vị là được.
Dương Bình khẽ gật đầu, lòng có chút không vui, thầm nghĩ:
- Ngửi thì thơm, chứ cơm chưa chắc đã ngon! Gạo này nhất định là…
Một bên khác, Phương Chính không biết Dương Bình đang nghĩ gì, cậu chia cơm theo lời Đàm Cử Quốc, mỗi người một phần tư, rồi cả bốn người cùng ăn ngay trong bếp. Mỗi người cũng chỉ được hai ba miếng, có ra ngoài cũng chẳng để làm gì.