Phương Chính nhếch miệng, không nói gì, chỉ nhìn về phía Dương Bình.
Dương Bình tức giận nói:
- Phương Chính, cậu nói cho trưởng thôn và bí thư biết đi, có phải mấy hôm trước tôi mới tới đây không, còn tự tay giao công văn của chính phủ cho cậu nữa?
Phương Chính rất muốn nói dối, nhưng nói dối là phạm giới, chỉ có thể gật đầu:
- Đúng vậy ạ.
Lời này vừa nói ra, Vương Hữu Quý và Đàm Cử Quốc đều sững sờ. Vốn tưởng Dương Bình lười biếng, không chịu lên núi, hóa ra cậu ta đã lên thật. Vậy những lời cậu ta nói… chẳng lẽ là sự thật? Hai người nhìn nhau, đều thấy được vẻ nghi ngờ trong mắt đối phương.
Dương Bình lại nói:
- Phương Chính, tôi hỏi cậu, vài ngày trước, cái miếu này có phải còn rất rách nát không?
Phương Chính tiếp tục gật đầu:
- Vâng ạ.
Dương Bình lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía Đàm Cử Quốc và Vương Hữu Quý, như thể muốn nói: "Thấy chưa, tôi đâu có nói dối?"
Vương Hữu Quý nhíu mày:
- Phương Chính, cháu nói thật cho chú biết, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Mấy ngày trước còn rách nát, sao mới qua mấy ngày đã thay đổi thế này? Mấy ngày nay cũng không có đội thi công nào lên đây cả?
Đàm Cử Quốc cũng nói:
- Đúng vậy, Phương Chính, vấn đề này có chút kỳ quái.
Phương Chính suy nghĩ một lúc. Chuyện này chắc chắn không thể giấu được, nhưng hắn cũng không thể nói ra chuyện hệ thống, nói ra nhất định sẽ gây ra vô số phiền phức. Đã vậy, vẻ mặt của Phương Chính bỗng trở nên nghiêm nghị. Cậu đứng dậy, chắp tay trước ngực, làm đủ lễ nghi, cúi người về phía Tây, rồi niệm một câu Phật hiệu:
- A Di Đà Phật…
- Phương Chính, đừng có làm mấy trò úp mở này nữa, nói xem, miếu Nhất Chỉ sao lại thay đổi như vậy? Tiền tu sửa ở đâu ra?
Dương Bình xuất thân là kế toán, tự nhiên biết miếu Nhất Chỉ này nghèo đến mức nào. Ông cũng biết muốn tu sửa miếu cần một khoản tiền không nhỏ, và cũng biết Phương Chính là học sinh nghèo. Nhất Chỉ hòa thượng năm xưa cũng vì để Phương Chính đi học mà khiến cho miếu Nhất Chỉ nghèo đến mức không có cơm ăn. Ngôi miếu này đột nhiên được làm mới, chắc chắn có điều bất thường.
Vương Hữu Quý cũng nói:
- Phương Chính, chuyện này cháu phải nói rõ. Chú không phải người tham lam, nhưng chuyện này thực sự quá kỳ quái. Chú sợ có kẻ nào giở trò xấu.
Đàm Cử Quốc không nói gì, nhưng ánh mắt lại hiện rõ vẻ lo lắng.
Lúc này, Phương Chính mới cười nói:
- Kế toán Dương, chú Vương, ông Đàm, mọi người nghĩ nhiều rồi. Chuyện này còn phải cảm ơn mọi người đấy ạ.
- Cảm ơn chúng tôi?
Ba người ngơ ngác.
Phương Chính nhìn về phía Dương Bình:
- Mấy ngày trước, kế toán Dương mang công văn của chính phủ tới đây, cháu cũng danh chính ngôn thuận trở thành trụ trì của miếu Nhất Chỉ. Đêm đó, cháu nằm mơ thấy Phật Tổ. Phật Tổ nói cháu là thập thế thiện nhân, kiếp này có thể thỏa mãn một nguyện vọng hợp lý của cháu.
- Cháu nói, cháu muốn để lão sư phụ Nhất Chỉ sống lại. Phật Tổ không cho phép, nói lão sư phụ đã tới Tây Thiên thành Phật, không thể sống lại ở thế gian.
- Cháu nghe xong, biết lão sư phụ đã thành Phật, chắc chắn không thể kéo ngài về chịu khổ nữa. Thế là cháu đổi yêu cầu khác, nhờ Phật Tổ giúp sửa lại cái miếu. Phật Tổ nói cháu cứ về quét dọn chùa chiền, quét sạch sẽ thì miếu sẽ được sửa. Ngày hôm sau cháu liền quét dọn sạch sẽ, không ngờ, Phật Tổ thực sự hiển linh, "đinh đinh đang đang" một hồi, cái miếu này liền biến thành bộ dạng như hiện tại.
Phương Chính nói nửa thật nửa giả, chỉ thay hệ thống bằng Phật Tổ, và lược bỏ một số chi tiết, cũng không tính là nói dối… Ít nhất, hệ thống không trừng phạt hắn, nên hắn cũng an tâm.
Nghe Phương Chính nói vậy, ba người Đàm Cử Quốc đưa mắt nhìn nhau. Nếu nói là tin, họ không tin vào những chuyện mê tín này. Nhưng nếu nói là không tin, thì chỉ trong hai ba ngày lại có biến hóa lớn như vậy, căn bản không phải sức người có thể làm được, lẽ thường không thể giải thích nổi!
Cuối cùng, ba người đành chấp nhận lý do của Phương Chính, dù sao cũng không có lý do nào tốt hơn.
Đàm Cử Quốc nói:
- Phương Chính, chuyện này cháu tự biết là được rồi, không cần nói cho người khác nữa. Nếu có ai hỏi, cháu cứ nói là trong thôn bỏ tiền ra giúp sửa miếu, việc còn lại giao cho chúng tôi giải quyết.
Dương Bình bĩu môi:
- Bí thư Đàm, thế kỷ hai mốt rồi, không thể tin vào quỷ thần, nhưng Phật Tổ thì có thể tin chứ. Mặc dù chúng ta theo chủ nghĩa duy vật, nhưng cũng không phản đối tín ngưỡng của người khác.
- Lộn xộn cái gì.
Vương Hữu Quý trừng mắt liếc Dương Bình, rồi nói lảng sang chuyện khác:
- Phương Chính, trong bếp đang nấu gì mà thơm vậy?
Phương Chính cười nói:
- Đây là…
Phương Chính ngớ người một chút, có vẻ như bây giờ hắn không thể xưng hô tùy tiện được nữa, liền nói:
- Đây là gạo mà bần tăng tự trồng.
- Ha ha… Cậu nhóc này, cũng ra dáng hòa thượng rồi đấy. Cũng phải, giờ cậu là trụ trì, nên như vậy. Vậy, có thể cho tôi một bát cơm, tôi nếm thử một chút được không?
Vương Hữu Quý cười mắng, rồi làm bộ chờ cơm.
Dương Bình vội vàng nói:
- Cả tôi nữa, tôi cũng muốn ăn! À đúng rồi, lấy cho chú Đàm một bát nữa!
Ba người hưng phấn nhìn Phương Chính. Thực sự không còn cách nào khác, mùi cơm này quá thơm, quá quyến rũ, khiến bụng họ kêu gào biểu tình đòi bằng được.
Nhưng Phương Chính lại khẽ lắc đầu:
- Không được ạ.
- Cái gì?
Vương Hữu Quý vội la lên:
- Phương Chính à, chúng tôi là ai cơ chứ? Lúc nhỏ cháu đi học, còn tới nhà chú ăn cơm không ít lần đâu nhé? Giờ một bát cơm cũng không cho chúng tôi được sao?
Dương Bình cũng khó chịu, hừ hừ nói đỡ:
- Tôi không ăn thì cũng thôi, năm đó chú Đàm giúp cậu không ít, ăn một bát cơm của cậu cũng không được à?
Phương Chính suy nghĩ một lát, rồi chỉ vào ngôi miếu: