Chương 14: Mùi Thơm Lạ

Ba người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã tới đỉnh núi. Ngẩng đầu lên, cả ba cùng sững sờ.

- Dương Bình, đây là cái miếu Nhất Chỉ tường đổ ngói vỡ mà cậu nói đấy à? Nếu cái này là tường đổ ngói vỡ, vậy nhà cậu còn không bằng cái chuồng heo!

Không đợi trưởng thôn lên tiếng, Đàm Cử Quốc đã bực tức nói.

- Bí thư Đàm, cái này… Lúc… Lúc tôi đến, nơi này… Ôi, thực sự không thể hiểu nổi.

Dương Bình nhìn ngôi miếu mới tinh trước mắt, hắn cũng biết bây giờ có nói gì cũng vô ích, sự thật thắng mọi lời hùng biện.

Vương Hữu Quý nói:

- Chú Đàm, chú đừng trách Dương Bình. Cháu đoán là lần trước cậu ta lười, không chịu lên núi, chỉ bảo người ta xuống lấy công văn thôi. Cháu nhớ một năm trước lúc cháu đến, miếu Nhất Chỉ này đúng là rách nát thật. Một năm qua, cũng không thấy ai chuyển gạch lên núi sửa chữa, cái miếu này sao lại thay đổi được chứ?

Đàm Cử Quốc nhíu mày, lắc đầu nói:

- Không biết nữa, đi vào hỏi xem sao.

Vương Hữu Quý và Dương Bình không có ý kiến, cùng đi theo.

Trên đường, Vương Hữu Quý lại nói:

- Chú Đàm, Nhất Chỉ hòa thượng đã mất, ở đây chắc chỉ còn tiểu hòa thượng Phương Chính thôi nhỉ? Cháu nhớ năm nào nó còn học tiểu học trong thôn, sau này còn là do chú đưa đi học trung học với cấp ba đúng không?

Ánh mắt Đàm Cử Quốc khẽ hiện lên vẻ hồi tưởng, ông khẽ gật đầu:

- Đúng vậy, lúc đó nó mới bé tí, bây giờ đã một mình gánh vác cả một ngôi chùa, ha ha. Thời gian trôi nhanh thật…

Trong lúc nói chuyện, ba người đã tới trước cổng chính của miếu Nhất Chỉ. Ngẩng đầu nhìn tấm biển mạ vàng, ba người bất giác nảy sinh lòng tôn kính, tâm trạng nóng nảy cũng dịu lại, chỉ còn lại sự bình tĩnh. Cảm nhận được bầu không khí trang nghiêm, cả ba không tự chủ được mà hạ thấp giọng nói. Ở phương bắc, nhất là vùng nông thôn hẻo lánh, người trong làng gọi nhau thường phải hét to, nên giọng nói cũng tương đối lớn. Lâu dần thành thói quen, khó mà thay đổi. Nhưng giờ khắc này, ba người bất tri bất giác đã nói nhỏ lại, đến khi họ nhận ra, ai nấy đều khẽ kinh ngạc.

Lúc này, cửa miếu Nhất Chỉ đã mở, ba người tự nhiên bước vào trong. Vừa vào cửa, họ liền nhìn thấy cây Bồ Đề. Thấy cây Bồ Đề già cỗi lại nảy mầm trong gió lạnh mùa thu, cả ba lập tức cảm thấy kỳ lạ.

- Chú Đàm, lần trước cháu tới đây, cái cây này đã khô gần chết rồi, sao giờ lại nảy mầm? Cái này…

Dương Bình run rẩy nói.

- Nhìn cái tướng của cậu kìa! Đây là chùa miếu, không phải quỷ môn quan, có thì cũng là do Phật Tổ hiển linh, chứ không phải yêu ma quỷ quái, cậu sợ cái quái gì!

Đàm Cử Quốc khiển trách.

Dương Bình lấy lại tinh thần, cười khổ nói:

- Cháu chỉ thấy lạ thôi.

- Lạ cái gì, lần trước cậu tới cũng là chuyện của mấy năm trước rồi, có thay đổi thì có gì kỳ quái?

Vương Hữu Quý hừ hừ nói.

Dương Bình mặt mày đắng ngắt. Bất kể Đàm Cử Quốc và Vương Hữu Quý có tin hay không, chính hắn là người rõ nhất. Mấy ngày trước hắn mới tới đây, những gì nhìn thấy đều đúng như những gì hắn đã nói: tường đổ, ngói vỡ, cây già khô héo. Mới qua mấy ngày mà đã xảy ra biến hóa như vậy, thực sự quá quái dị, khiến người ta sợ hãi.

- Hử? Mùi gì thơm vậy?

Đúng lúc này, Đàm Cử Quốc đột nhiên hít mạnh hai cái rồi nói.

- Thơm quá! Hình như là mùi cơm, nhưng lại không giống lắm, thơm hơn cơm nhà chúng ta nhiều… Chỉ ngửi thôi cũng thấy bụng réo rồi.

Vương Hữu Quý xoa xoa bụng nói.

- Có vẻ như từ hậu viện bay ra, đi xem thử xem.

Dương Bình ngửi thấy mùi thơm, những suy nghĩ lung tung trong đầu cũng biến mất, hắn chỉ về phía cửa hậu viện nói.

- Đi, đi xem một chút.

Đàm Cử Quốc gật đầu, ba người lập tức nối đuôi nhau đi vào. Về phần chưa có sự đồng ý của chủ nhà mà đã xông vào, họ thực sự không hề nghĩ tới. Người thân quen ở đây vốn là vậy, đến nhà ai, chỉ cần không phải trộm cắp, đều quang minh chính đại mà vào. Chỉ có điều, thường thì họ sẽ không vào thẳng nhà, mà sẽ gọi to hai tiếng để báo hiệu cho chủ nhà biết là mình đã đến.

Ba người bước vào hậu viện, mùi cơm càng thêm nồng nàn, thơm nức mũi, khiến người ta chảy nước miếng, bất giác liếʍ môi, khẽ hé miệng, như thể đang chuẩn bị ăn. Nếu không phải cái bụng vẫn đang réo vang phản đối, có lẽ cả ba người cũng không nhận ra mình còn đói, còn tưởng rằng đã ăn cơm rồi.

Phương Chính đang ở trong góc bếp, ba người vừa tới, qua khung cửa sổ vừa vặn nhìn thấy cậu đang bận rộn.

- Phương Chính! Phương Chính!

Dương Bình gọi.

Lúc này, Phương Chính đang nhúng ít rau dại vào nước chấm, chuẩn bị bày ra đĩa. Chợt nghe bên ngoài có tiếng gọi, cậu ngẩng đầu lên, kinh ngạc nói:

- Kế toán Dương? Chú Vương, ông Đàm? Sao mọi người lại tới đây?

- Cái gì mà sao lại tới đây? Cậu ở đây làm ra động tĩnh lớn như vậy, chúng tôi sao có thể không đến xem chứ?

Vương Hữu Quý cười ha hả nói.

Phương Chính bước ra khỏi phòng bếp, muốn tìm vài cái ghế cho mọi người ngồi, nhưng lại buồn bực phát hiện ra, trong nhà vốn không có gì để ngồi.

Vương Hữu Quý cười mắng:

- Thôi, đừng tìm nữa. Cái miếu nhỏ này của cậu vốn chẳng có gì để tiếp đãi chúng tôi, cũng không cần tìm ghế làm gì. Đều là người một nhà cả, chúng tôi cũng không phiền phức như người thành phố, ngồi bệt xuống đất cũng được.

Nói xong, Vương Hữu Quý đặt mông ngồi xuống đất. Đàm Cử Quốc cũng ngồi theo, Dương Bình dù có chút không vui, nhưng cũng tìm một tảng đá gần đó ngồi xuống.

Phương Chính thấy vậy, cũng ngồi xuống đất, xoa xoa cái đầu trọc, biết rõ mà vẫn cố hỏi:

- Động tĩnh gì lớn ạ?

- Cậu nhóc này, khá lắm! Một năm không lên núi, cậu lại tu sửa được miếu Nhất Chỉ, không tệ!

Vương Hữu Quý cười ha hả nói.