Chương 12: Gạo Thần

Phương Chính thầm nghĩ, đồng thời vội kiểm tra túi tiền của mình:

- Hình như hệ thống không lấy tiền, chẳng lẽ thấy mình đẹp trai quá nên miễn phí?

Hắn đếm lại, vậy mà chỉ còn năm trăm đồng!

- Hệ thống, cậu trộm tiền của tôi!

Phương Chính cuống lên. Hắn chỉ có chút vốn liếng này, đừng nói một trăm, một đồng cũng là tiền sống còn của hắn! Quýnh quáng, hắn cảm thấy khát nước, liền vớ lấy cốc nước trên bàn, tu một hơi cạn sạch.

- [Ting! Hạt giống Gạo Thần đã được giao, tiền hàng tự động trừ. Ngoài ra, thu phí thủ tục một trăm, phí vận chuyển một trăm.]

"Phụt!"

Ngụm nước vừa uống vào lập tức biến thành mưa phùn. Phương Chính bi phẫn nói:

- Còn có phí thủ tục? Thậm chí cả phí vận chuyển? Sao cậu không nói sớm? Hơn nữa, làm gì có phí nào đắt như thế?!

- [Cậu đi ngân hàng gửi tiền, chuyển khoản không cần phí thủ tục sao? Tôi thu phí thủ tục là sai à? Còn phí vận chuyển, cái nơi khỉ ho cò gáy này của cậu, tôi phải giao hàng từ ngoài tam thiên thế giới, vượt qua không biết bao nhiêu năm ánh sáng, một giây là tới nơi, lại còn đảm bảo hàng chính hãng, già trẻ không lừa dối, đắt sao?]

Hệ thống hỏi dồn.

Phương Chính há hốc mồm, một lần nữa á khẩu. Dựa theo cách tính phí vận chuyển ở Trái Đất, muốn giao hàng xuyên thế giới, có lẽ bán cả Trái Đất đi cũng không đủ trả phí.

- Ha ha… Nói vậy thì tôi còn lời chán.

Phương Chính cười như mếu.

- [Chúc mừng cậu, giờ có thể mở tiệc ăn mừng được rồi đấy.]

- Tôi…

Phương Chính nuốt ngược lời chửi thề vào trong, tránh cho hệ thống lại giáng sấm sét xuống đầu. Có điều, hắn vẫn thầm mắng một câu: "Đồ trời đánh!"

Dù sao cũng không cãi lại được cái hệ thống hiểm độc này, Phương Chính đành cắn răng chịu đựng, ai bảo người ta mạnh hơn mình.

Chỉnh đốn lại tâm trạng, tay cầm hạt Gạo Thần, Phương Chính bước ra hậu viện. Chỉ có một hạt giống, cũng không cần ra ngoài trồng, hắn tìm một cái chậu hoa, chôn hạt giống vào trong, tưới nước, còn lại là thành tâm niệm "A Di Đà Phật" để cầu nguyện.

Làm xong xuôi mọi việc, Phương Chính mới đi đọc kinh. Sau này còn phải làm hòa thượng, nên cần chuyên nghiệp một chút thì hơn. Mặc dù hắn cảm thấy nơi này của mình khó có được kinh Phật thâm sâu gì, nhưng đọc nhiều sách ít nhất cũng đảm bảo sau này không phạm sai lầm lớn…

Bữa trưa, Phương Chính không ăn, chỉ uống chút nước lạnh rồi ngủ một giấc, cũng không thấy đói lắm. Bữa tối, hắn nấu một nồi thập cẩm, thêm chút rau dại hái được lúc chiều và ít dưa muối còn sót lại, cũng coi như một bữa tối thịnh soạn.

Trước khi đi ngủ, hắn lại ra xem Gạo Thần trong chậu hoa. Kết quả, đất vẫn là đất, không có chút biến hóa nào. Phương Chính thầm nghĩ: "Không phải hệ thống lừa mình chứ? Đợi đến mai, nếu còn không thể thu hoạch trong một ngày, mình sẽ trả hàng, còn đánh giá một sao!"

Nói thì nói vậy, nhưng Phương Chính cũng hiểu, hệ thống độc quyền mua bán, lấy đâu ra đánh giá với khiếu nại, nghĩ vậy chỉ để tự an ủi mình mà thôi.

Mang theo tâm trạng hoài nghi, Phương Chính trở về phòng, lên giường đi ngủ.

Ban đêm, một vệt ánh trăng chiếu rọi lên chậu hoa. Mặt đất lập tức có động tĩnh, lớp đất từ từ nhô lên, rồi một mầm non vươn ra, lắc lư không ngừng sinh trưởng. Vài phút sau, nó đã cao hơn một mét, và xem chừng còn tiếp tục mọc cao hơn nữa!

Sáng hôm sau, Phương Chính bị tiếng gà gáy đánh thức. Hắn mơ màng ra xem, vừa mở cửa phòng đã thấy Độc Lang đang nằm ngoài sân, dưới móng vuốt là một con gà mái. Con gà không ngừng giãy giụa muốn chạy, nhưng mỗi lần mới chạy được vài mét lại bị Độc Lang vồ về, rõ ràng là nó đang vờn gà…

Phương Chính thấy cảnh này, cạn lời, liền đi qua tát cho Độc Lang một cái:

- Sáng sớm đã chơi gà… Ái chà… Thật là tà ác, A Di Đà Phật.

Phương Chính vội niệm một câu Phật hiệu, sau đó nói:

- Cậu có thể ăn gà, nhưng không được tra tấn nó, biết không?

Độc Lang kêu "gừ gừ" hai tiếng.

Phương Chính ngạc nhiên:

- Cậu nói, con gà này bắt cho tôi à?

Độc Lang liên tục gật đầu, như thể đang nói: "Đúng vậy, bắt cho ngài đó, mau ăn đi, ngon lắm."

Phương Chính nhìn con gà mái béo ú, lại sờ sờ đầu trọc của mình, lòng đắng ngắt. Dù hắn có một trăm năm mươi cái ý nghĩ muốn ăn mặn, cũng chỉ có thể nhịn. Mắng người còn bị sét đánh, nếu trực tiếp ăn mặn, trời mới biết hệ thống sẽ phạt hắn thế nào, có khi ném thẳng xuống vạc dầu cũng nên.

Nghĩ thôi Phương Chính cũng thấy rùng mình, lập tức nghiêm mặt nói:

- A Di Đà Phật. Độc Lang, cậu ăn gà là thiên tính. Hơn nữa cậu không tin Phật, không phải Phật đồ, nên có thể ăn thịt. Còn tôi là hòa thượng, hòa thượng không thể sát sinh, không thể ăn thịt. Con gà này, nếu cậu ăn thì ăn, không ăn thì thả nó đi.

Độc Lang nghe vậy ngẩn người, sau đó ngoạm con gà định đi.

Phương Chính nhìn thân hình béo mập của con gà mái, trông không giống gà rừng chút nào, hắn vỗ trán, gọi lại:

- Đợi một chút! Con gà này cậu bắt ở đâu thế? Trên núi Nhất Chỉ làm gì có gà…

Độc Lang vừa thả con gà ra, nó còn chưa kịp lên tiếng thì gà mái đã quang quác kêu loạn. Phương Chính nghe cũng hiểu được.

Gà mái nói:

- Đại Sư cứu mạng! Tôi là gà nhà lành dưới núi! Có chủ đàng hoàng! Là con sói cặn bã này, thừa dịp lão nương không để ý, lẻn vào chuồng bắt tôi đi! Cứu mạng! Tôi không muốn chết đâu! Cục ta cục tác!

Phương Chính bó tay, nhìn con gà mái lắm mồm như vậy, hắn nghĩ bụng, nếu mình không phải hòa thượng, chắc đã muốn làm thịt nó ngay lập tức rồi. Hắn bắt đầu hoài nghi mục đích của hệ thống khi cho mình năng lực này, chắc chắn không có ý tốt.

- Được rồi, đừng kêu nữa. Sáng sớm tinh mơ, cô kêu to như vậy, người không biết còn tưởng tôi làm gì cô đấy.