- Chà, sinh viên bây giờ đúng là lắm tiền! Dâng hương cũng dùng loại cao cấp, một nén hai trăm đồng! Khoan đã, hình như mình quên mất điều gì đó.
Phương Chính vừa cảm thán vừa đi qua, rồi vội nhìn về phía đại điện, cuối cùng vỗ trán một cái:
- Hệ thống huynh, tôi nhớ trước đây trong đại điện có một hòm công đức mà? Cậu mang nó đi đâu rồi?
- [Quá vướng bụi trần, đã vứt bỏ. Nếu thí chủ muốn, có thể mua một hòm công đức của hệ thống.]
Hệ thống đáp.
- Tổ cha cậu, đó là tiền cơm của tôi đó! Cậu lại ném đi, tôi lấy gì để đựng tiền? Không có tiền, cậu muốn tôi ăn đất à?
Phương Chính phát cáu. Hương khói vốn đã chẳng có, vất vả lắm mới có vài người đến, vậy mà lại không có hòm công đức, ai mà còn muốn bỏ tiền nữa? Dù sao, không phải ai cũng có phẩm chất tốt như bốn cô cậu sinh viên vừa rồi.
- [miếu Nhất Chỉ có đất có ruộng, có thể tự trồng đồ ăn.]
Hệ thống nói tỉnh bơ.
Phương Chính:
- Thần linh ơi, cậu điên rồi à? Giờ là mùa thu, cậu bảo tôi trồng hoa màu? Hoa màu chưa mọc lên, tôi đã thành một đống xương trắng rồi! Hơn nữa, kể cả có trồng được, cũng không có tiền mua hạt giống!
"Xoẹt!"
Một tia chớp bỗng nhiên xuất hiện, đánh xuống ngay trước mặt Phương Chính.
- [Chửi rủa hệ thống sẽ bị sét đánh. Mỗi ngày có ba lần cảnh cáo, quá ba lần sẽ đánh thẳng vào người.]
Hệ thống nói.
Phương Chính giơ một ngón giữa lên trời.
"Xoẹt!"
Lại một tia sét nữa bổ xuống, tiếng sấm rền vang làm tai Phương Chính ong ong, mắt cũng hơi hoa.
- [Hành động mang tính xúc phạm, tương đương với chửi bậy. Ngoài ra, uy lực của sấm sét sẽ ngày càng lớn.]
Hệ thống nhắc nhở lần nữa.
Phương Chính nuốt cục tức vào bụng:
- Coi như cậu lợi hại. Chúng ta quay lại chủ đề ăn uống đi. Không có hạt giống, tôi trồng bằng niềm tin à?
Hệ thống nói:
- [Thí chủ có thể mua hạt giống từ hệ thống, bốn mùa đều trồng được, một ngày là có thu hoạch, sản lượng lớn, chất lượng tốt, lại không có tạp chất, ăn vào giúp tăng cường thể chất, tuyệt đối không có vấn đề gì. Còn về tiền mua hạt giống, thứ trong tay cậu không phải là tiền sao?]
Phương Chính cúi đầu nhìn tám trăm đồng trong tay, vội vàng cất kỹ rồi nói:
- Đừng có mơ động vào số này, tôi tự xuống núi mua!
- [Nhắc nhở thân thiện, là trụ trì một miếu, cậu không thể rời khỏi miếu quá xa. Phạm vi hoạt động sẽ được mở rộng theo cấp bậc của miếu Nhất Chỉ. Trước mắt, cậu không thể rời khỏi núi Nhất Chỉ.]
Hệ thống chậm rãi nói.
- Không thể rời đi? Ý là sao? Nếu tôi bị bắt cóc thì sao? Có phải lúc đó cậu sẽ lập tức rời khỏi tôi không?
Phương Chính dò hỏi, lòng có chút kích động. Nếu thực sự có thể thoát khỏi hệ thống này, hắn sẽ xuống núi ngay! Đời này hắn không có nguyện vọng gì lớn lao, chỉ muốn hoàn tục, cưới vợ sinh con, sống một cuộc đời an ổn!
- [Cậu có thể thử một chút.]
Hệ thống nói.
- Thử thì thử!
Nói xong, Phương Chính liền lao ra ngoài, một mạch chạy thẳng xuống chân núi. Nhìn tấm bia đá khắc chữ "núi Nhất Chỉ" đã bị mưa gió bào mòn, bước chân của hắn đột nhiên dừng lại. Dù không biết ý của hệ thống khi nói "thử một chút" là gì, nhưng hắn vẫn cảm thấy hơi lo lắng. Sự không biết chính là thứ đáng sợ nhất.
Suy nghĩ hồi lâu, Phương Chính chửi thầm một câu:
- Coi như cậu lợi hại!
Sau đó, hắn tiu nghỉu leo lên núi.
Ngồi trước cửa miếu, Phương Chính thở dài:
- Hệ thống à, đời này tôi thực sự chỉ có thể làm hòa thượng thôi sao?
- [Tế Công có thể ăn thịt uống rượu, nếu cậu có thể đạt tới trình độ nhất định, tự nhiên cũng có thể. Hoan Hỉ Phật có thể cưới vợ sinh con, cậu cũng có thể.]
Hệ thống trả lời một cách mập mờ.
Nhưng Phương Chính chẳng hề nao núng, hắn hừ hừ nói:
- Đừng có chém gió, Hoan Hỉ Phật vẫn còn độc thân nhé? Nhiều nhất cũng chỉ là "giao lưu thể xác" với phụ nữ thôi, chứ không phải cưới vợ sinh con. Cậu chỉ cần nói cho tôi biết, đời này tôi có thể hoàn tục hay không!
Hệ thống im lặng một lúc rồi nói:
- [Nếu cậu thành Phật, bất cứ lúc nào cũng có thể hoàn tục.]
- Thành Phật… Thôi được, coi như đây là một mục tiêu nhỏ vậy, mặc dù có hơi xa vời…
Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, không nghĩ ngợi thêm nữa. Việc hắn cần quan tâm bây giờ là chuyện ăn uống, vại gạo đã thấy đáy, dưa muối cũng chẳng còn nhiều…
- Hệ thống, coi như cậu cao tay, hạt giống bán thế nào?
Phương Chính thở dài. Không thể xuống núi, có tiền cũng không tiêu được, chỉ có thể mua đồ của hệ thống thôi.
- [Bởi vì cậu chưa làm nhiệm vụ mở khóa chức năng, nên bây giờ chỉ có thể mua hạt giống Gạo Thần qua tôi, một hạt một trăm đồng.]
Hệ thống nói.
- Cái gì… Một hạt một trăm đồng? Sao cậu không đi cướp luôn đi?
Phương Chính muốn phát điên.
- [Gạo Thần có sản lượng lớn, sinh trưởng nhanh.]
Hệ thống nói tỉnh bơ.
- Sinh trưởng nhanh thì có tác dụng gì? Một hạt giống mọc được bao nhiêu? Một bữa cơm còn chẳng đủ no!
Phương Chính gào lên.
- [Gạo Thần không phải gạo thường, đây là thức ăn của Phật đồ dưới Tu Di sơn. Một hạt giống có thể cho ra một cân gạo! Tinh khiết không bụi trần, óng ánh như ngọc, ăn xong không sinh ra bất kỳ cặn bã nào, toàn bộ đều được cơ thể hấp thu. Người ăn Gạo Thần cũng nhờ đó mà thu được năng lượng. Gạo như vậy, một hạt giống một trăm đồng, đắt sao?]
Hệ thống hỏi lại.
Phương Chính cứng họng, ngượng ngùng nói:
- Nếu đúng như thế thật thì không đắt. Mua một hạt thử trước xem sao. À đúng rồi, cậu nói không có cặn bã, có phải ý là ăn Gạo Thần không cần đi vệ sinh không?
- [Đúng!]
- Đỉnh thật!
Phương Chính giơ ngón tay cái lên. Hắn nghĩ đi nghĩ lại, đúng là không còn cách nào khác, đành thử trước rồi tính.
Kết quả, hắn vừa dứt lời, trong tay đã có thêm một hạt gạo dài khoảng một centimet, óng ánh, căng mẩy. Hạt gạo không có vỏ trấu, trông chẳng giống một hạt giống tử tế chút nào. Hạt giống gì mà lại "trần như nhộng" thế này?