Triệu Đại Đồng nghe như lọt vào sương mù, nhưng vẫn vỗ tay khen hay:
- Hay, nói thật hay!
- Cậu nghe hiểu à?
Mã Quyên liếc mắt sang.
Triệu Đại Đồng gãi đầu, lúng túng nói:
- Nghe không hiểu, nhưng tôi biết nhất định là đúng.
- Nịnh hót.
Mã Quyên mắng một câu, có điều ánh mắt nhìn Phương Chính đã trở nên lấp lánh.
Phương Vân Tĩnh khẽ gật đầu:
- Hóa ra câu này lại là lời truyền sai, chà, cũng không biết đã lừa bao nhiêu người. Đa tạ Đại Sư chỉ điểm sai lầm.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Thí chủ khách khí.
Hồ Hàn nói:
- Đại Sư, vào chùa còn có quy củ gì không? Tôi nghe nói trong chùa có rất nhiều quy củ.
Phương Chính cười nói:
- Đúng là nhiều, có điều người không biết không có tội, Phật Tổ sẽ không trách tội người không biết.
- Đại Sư, ngài nói một chút xem có những quy củ nào.
Mã Quyên tò mò hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Nhiều lắm, ví như lúc các vị vào phật đường đã phải tuân thủ rất nhiều quy củ. Cửa vào phân làm ba đường, trái, phải và giữa, lẽ ra chỉ có thể đi hai bên trái phải, không thể bước vào cửa giữa, lấy đó làm cung kính. Nếu đi bên trái thì bước chân trái vào trước, nếu đi bên phải thì đưa chân phải vào trước. Vào trong điện, trừ kinh Phật, tượng Phật và vật tế, còn lại không thể mang vào. Không phải lúc nào cũng có thể vào đại điện, chỉ khi tụng kinh, lễ Phật, quét dọn, thêm bánh trái dầu hương mới có thể vào, không thể dùng phật điện làm lối đi, tùy ý đi thẳng. Trước khi vào điện phải tịnh thân, rửa sạch hai tay, lúc vào không được nhìn đông ngó tây. Lúc ra sau có thể chiêm ngưỡng thánh thân, mặc niệm rằng: “Như nhìn thấy Phật, đương nguyện chúng sinh, e rằng chướng mắt, gặp hết thảy Phật.” Trong phật điện, chỉ có thể đi vòng theo chiều kim đồng hồ, lấy đó làm chính đạo. Trong phật điện, không thể nói tục, càng không thể lớn tiếng ồn ào. Trừ lúc nghe phật pháp, chỉ được ngồi ở ngoài, dù là thảo luận phật pháp cũng không được cao giọng cười nói.
- Trong Phật điện, không được duỗi chân, dựa tường, dựa bàn, chống nạnh, càng không thể khạc nhổ bừa bãi. Lúc đứng nên thả lỏng tay hoặc chắp tay để thể hiện sự cung kính.
- Trong đại điện, không được ngáp, nhổ nước bọt, hay xì hơi… Gặp trường hợp bất khả kháng, phải lập tức ra khỏi điện. Khi ngáp thì lấy tay che miệng, còn nếu muốn nhổ nước bọt thì dùng giấy ăn gói lại rồi cất vào túi, đừng làm ảnh hưởng đến người khác.
- Đương nhiên, miếu Nhất Chỉ của bần tăng cũng chẳng có hương khói gì, nên cũng không có chuyện ảnh hưởng tới ai cả.
Nói đến câu cuối, Phương Chính thở dài, đôi mày lộ rõ vẻ u sầu. Hắn chợt nhớ ra, nhiệm vụ mà hệ thống giao cho vẫn chưa hoàn thành. Trong ba mươi ngày phải thắp được mười nén nhang, nghe thì đơn giản nhưng thực ra lại rất khó.
Phương Vân Tĩnh thấy vậy liền hỏi dò:
- Đại Sư, ngài đang sầu não vì chuyện hương khói ạ?
Phương Chính khẽ gật đầu:
- Đúng vậy.
- Đại Sư, ngài lợi hại như thế, có thể đoán được sinh tử họa phúc của người khác, còn thuần hóa được cả thú dữ, rõ ràng là một vị cao tăng có bản lĩnh. Sao ngài phải sợ không có hương khói chứ? Đợi chúng tôi về, sẽ giúp ngài quảng bá chuyện này, đến lúc đó, đảm bảo hương khói nghi ngút!
Mã Quyên nhanh nhảu nói. Triệu Đại Đồng và Hồ Hàn cũng nhao nhao gật đầu, sau đó cả nhóm bắt đầu bàn tán sôi nổi về cách tuyên truyền, nào là đăng bài, viết cảm nhận, lập đoàn du lịch…
Phương Chính nghe mà đầu óc quay cuồng, cũng không quá để tâm. Mấy cô cậu sinh viên thì làm được gì chứ? Hồi hắn đi học, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện trốn học…
Trong lúc trò chuyện, mấy người lại hỏi thêm một vài vấn đề về Phật pháp, Phương Chính biết gì trả lời nấy. Nếu không trả lời được, hắn chỉ dứt khoát mỉm cười, để đối phương tự mình suy ngẫm.
- Haiz, đúng là kiến thức khi cần mới thấy ít. Mấy câu đơn giản thì có thể dùng những gì đã nghe, đã học để đối phó, nhưng phức tạp quá thì lại không thể nói bừa. Xem ra làm Đại Sư cũng không dễ như mình tưởng, phải đọc thêm nhiều sách để bổ sung kiến thức thôi.
Phương Chính nhìn mấy người đã ngủ say, thầm cảm thán.
Một đêm trôi qua bình an. Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Phương Chính đã tự giác trở về chùa. Nơi này chỉ có một mình hắn, công việc hàng ngày không ít, nào là quét dọn, thắp hương… rồi còn phải nấu ăn, quả thực bận tối mắt tối mũi.
Bữa sáng là một bát cháo loãng với một đĩa dưa muối. Dù đạm bạc, nhưng với tình cảnh nghèo rớt mồng tơi của Phương Chính hiện tại, cũng chẳng thể làm gì khác. Về phần Độc Lang, Phương Chính để nó tự ra ngoài kiếm ăn, chứ giờ hắn còn không nuôi nổi cái miệng của mình. Sói trước nay vốn là loài có dạ dày không đáy… Có điều, Phương Chính cũng đã dặn dò Độc Lang, không được phép tấn công người, cũng không được xuống núi trộm cắp, chỉ có thể săn mồi trên núi.
Húp liền ba bát cháo, Phương Chính cảm thấy có chút xa xỉ. Bụng đã lưng lửng, hắn định ra ngoài lễ Phật thì bỗng ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc! Hắn lớn lên ở đây, mùi hương này quá đỗi thân quen! Rõ ràng là mùi nhang đã được đốt!
- Đây không phải nhang thường, là nhang cao cấp!
Phương Chính lập tức đoán ra, rồi reo lên:
- Nhang cao cấp? Mình còn không nỡ dùng, lẽ nào có khách hành hương tới? Có hương khói rồi?
Phương Chính hưng phấn chạy tới đại điện, quả nhiên thấy bốn cây nhang cao cấp đang cắm trong lư hương, từng làn khói mỏng manh lượn lờ bay lên. Hắn thề, đây là làn khói đẹp nhất mà hắn từng thấy.
Có điều, trong điện lại không có khách hành hương nào. Phương Chính nhìn ngang ngó dọc, xác định không có ai, rồi đột nhiên như nghĩ tới điều gì đó, hắn cười nói:
- Quả là ở hiền gặp lành, chắc là mấy cô cậu sinh viên Phương Vân Tĩnh đã thắp.
Nói xong, Phương Chính đi vào trong Phật đường, chuẩn bị lau dọn thì kinh ngạc phát hiện, trước lư hương có tiền! Phương Chính vội vàng nhặt lên, đúng là tiền thật, tròn trĩnh tám trăm đồng!