Triệu Đại Đồng có chút sợ hãi, nhưng vẫn lớn gan nói:
- Dã thú có bản năng sợ lửa, tôi không tin nó có thể vượt qua bản năng!
- Nhưng ăn thịt cũng là bản năng của nó…
Hồ Hàn đột nhiên nói.
- Con mẹ nó, ngậm miệng! Còn chê tôi không đủ sợ sao? Cho tôi chút lý do để dũng cảm cũng không được à?
Triệu Đại Đồng sắp khóc tới nơi, dù cậu cao to nhưng trên tay chỉ có một cây gậy, cậu cũng không phải Võ Tòng, căn bản không cho rằng mình có thể thắng được con sói này! Có thể kiên trì một chút đã là không tệ rồi.
Ngay trong khoảnh khắc Triệu Đại Đồng thất thần, con Độc Lang đột nhiên tăng tốc, xông tới!
- Cẩn thận!
Phương Vân Tĩnh nhắc nhở, Mã Quyên hét lên!
Triệu Đại Đồng bản năng vung bó đuốc về phía trước, kết quả thấy bóng sói trước mắt nhoáng lên một cái, trong nháy mắt chuẩn bị đập vào thì nó đã lách qua Triệu Đại Đồng, nhào về phía Phương Vân Tĩnh và Mã Quyên! Mã Quyên bản năng trốn sau lưng Phương Vân Tĩnh, gương mặt xinh đẹp của Phương Vân Tĩnh cũng bị dọa tới mặt cắt không còn giọt máu, hoàn toàn quên mất phải né tránh.
Mắt thấy Độc Lang đã tới gần, Phương Vân Tĩnh nhắm nghiền hai mắt, thầm nghĩ:
- Nhắm mắt mà chết, chắc sẽ không đau…
Nhưng mà…
Cảnh tượng cắn xé trong tưởng tượng không xảy ra, ngược lại, có cảm giác như có hơi thở nóng ẩm nào đó thổi vào cổ, trong hơi ẩm tựa như còn có mùi hôi thối, ngửi cũng muốn nôn. Đúng lúc này, một tiếng phật hiệu nhu hòa vang lên:
- A Di Đà Phật, nghiệt súc, trước cổng chùa miếu cũng dám đả thương người, không sợ sau khi chết bị Hàng Long ném vào trong nồi lẩu sao?
Vế trước “A Di Đà Phật” khiến người nghe vô cùng thoải mái, tâm cảnh bình hòa, không còn vẻ sợ hãi. Nhưng câu kế tiếp liền biến vị, nghe thế nào cũng cảm thấy không giống lời của một hòa thượng đứng đắn.
Phương Vân Tĩnh bản năng mở to hai mắt nhìn, chỉ thấy một con sói to như con bê bị một người tóm vào sống lưng, xách lên không trung, cái miệng của nó chỉ kém chút nữa là đã cắn vào cổ cô! Đây chính là con Độc Lang kia!
Mà người nắm lấy sống lưng Độc Lang chính là vị trụ trì của miếu Nhất Chỉ, da dẻ trắng nõn, dáng vẻ văn nhược trẻ tuổi! Một con sói hung hãn bị một người trẻ tuổi văn nhược nhấc trong tay, hình ảnh này vốn không hài hòa, nhưng cảnh tượng trước mắt không chỉ không hề khó coi mà ngược lại còn vô cùng tự nhiên, cũng hết sức đẹp.
Không sai, là đẹp!
Bên trên là trời sao, trong trời sao có mặt trăng, ánh trăng choàng lên người hòa thượng, tựa như tắm trong phật quang, thần thánh, trang nghiêm, túc mục. Con sói kia càng hung ác, càng làm nổi bật khí chất bất phàm của vị hòa thượng.
Phương Chính thực ra không nghĩ nhiều như vậy, con sói trong tay cũng không yên phận, nó uốn éo người, muốn quay lại cắn cho cậu một miếng. Phương Chính nâng tay trái lên, tát một cái!
"Bốp!"
Độc Lang bị tát, khẽ gầm nhẹ, khóe miệng ứa máu!
Phương Chính khiển trách:
- Nghiệt súc, còn dám hung hăng?
Nói xong, không đợi Độc Lang kịp phản ứng, lại “bốp bốp bốp”, ba cái tát nữa giáng xuống! Phương Chính đã luyện thành “Đại Lực Kim Cương Chưởng”, lực lượng cực lớn, mặt Độc Lang bị đánh sưng như đầu heo.
- Ôi… ôi…
Độc Lang phát ra tiếng gào thét như chó bị đánh, bộ dạng hung ác vừa rồi đã biến mất, đối mặt với Phương Chính lại toát lên vẻ sợ hãi. Phương Chính nói, nó nghe hiểu được, thế là nó ô ô kêu rên với cậu.
Phương Chính cũng nghe hiểu, con Độc Lang này đói gần chết, không có lựa chọn nào khác mới tấn công người bên đống lửa. Nếu không, bình thường sói sẽ không đến gần lửa.
- Thôi, nể tình mi vi phạm lần đầu, cũng không gây ra thương vong thực tế, ta có đức hiếu sinh, sau này mi ở lại miếu Nhất Chỉ với ta tu hành đi. Nếu sau này tu hành có thành tựu, mi cũng có thể bỏ đi thân xác này, thành tựu quả vị.
Phương Chính đàng hoàng nói, chỉ có điều, lời này chính cậu cũng không tin. Mặc dù hệ thống thần kỳ, nhưng thế giới này thực sự có Phật sao? Thực sự có thể thành Phật sao? Chính cậu có thể thành Phật hay không còn không biết, làm sao có thể cam đoan một con sói thành Phật?
Nói xong, Phương Chính tiện tay ném Độc Lang xuống đất. Dọa cho Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên, Hồ Hàn và Triệu Đại Đồng vội vàng trốn về phía sau.
Phương Vân Tĩnh nhắc nhở:
- Đại Sư, cẩn thận!
Mã Quyên cũng nói:
- Đại Sư, sao ngài lại thả con sói này xuống? Nó là sói mà, không nghe hiểu tiếng người đâu!
Hồ Hàn và Triệu Đại Đồng cùng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với Mã Quyên.
Phương Chính chắp tay với bốn người, niệm phật hiệu:
- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, không cần lo lắng. Sói này có linh tính, bần tăng đã thả nó, nó tự biết tốt xấu.
Nói xong, cũng mặc kệ mấy người có tin không, cậu quay người khiển trách Độc Lang:
- Nghiệt chướng, còn không quỳ lạy xin lỗi các vị thí chủ?
Mấy người nghe thấy, khẽ lắc đầu, lòng càng thêm im lặng. Hồ Hàn thầm nói:
- Một con sói hoang mà có thể nghe hiểu tiếng người sao? Nếu nó có thể, tôi quỳ lạy đi xuống núi…
Lời vừa dứt, đã thấy bốn chân của Độc Lang mềm nhũn, thực sự quỳ xuống, khẽ gật đầu với bốn người, tựa như đang quỳ lạy. Thấy cảnh này, bốn người như gặp quỷ, hai mắt nhìn nhau, ánh mắt nhìn Phương Chính càng thêm trang nghiêm, tôn kính.
Bốn người không hẹn mà cùng chắp tay hành lễ với Phương Chính:
- Đại Sư thực sự là thần nhân! Đa tạ ân cứu giúp của Đại Sư!
Phương Chính khẽ lắc đầu:
- A Di Đà Phật, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, đây là việc bần tăng nên làm. Các vị thí chủ, con Độc Lang này đói gần chết nên mới tấn công các vị. Nếu có đồ ăn, có thể cho nó một phần được không?
Phương Chính cũng bất đắc dĩ, lương thực của cậu không nhiều, nếu còn cho con sói này ăn, đoán chừng mai cậu phải uống gió tây bắc, cho nên dứt khoát đẩy việc cho bốn người.