- Lớn! Lớn! Lớn! To thật!
"Oanh!"
Một tảng đá lớn nổ tung!
Phương Chính kinh ngạc hét lớn:
- Lợi hại, cứng như vậy! Như thép như đồng!
Tăng nhân kia vỗ ra một chưởng rồi thu tay về. Hai tay lần nữa chắp trước ngực, tựa như làm lại một lần, chỉ thấy ông chuyển lực vào bàn tay, cánh tay lại đột nhiên to hơn trước một vòng! Hai tay như sắt thép, đột nhiên đánh ra, lực lượng cường hoành vô cùng!
"Oanh" một tiếng, lại một tảng đá lớn bị vỗ nát bấy!
Sau đó, tăng nhân lặp đi lặp lại động tác này. Qua ba lần, tăng nhân bắt đầu chuyển động tác, một chiêu một thức diễn luyện ra. Biến hóa của “Đại Lực Kim Cương Chưởng” này cũng không nhiều, tinh túy ở chỗ “địch tới ta động, một chưởng đánh tới, nhất lực hàng thập hội!” Bất kể đối phương có bao nhiêu biến hóa, ta dùng một chưởng phá giải, đơn giản mà thô bạo!
Phương Chính xem xong, hình ảnh liền biến mất, sau đó cậu cảm thấy gân cốt toàn thân như bị kiến bò, hai tay căng đau, từng hình ảnh trong đầu hiện lên. Trong nháy mắt, lại như đã qua hai mươi, ba mươi năm, mà trong khoảng thời gian đó, cậu một mực khổ luyện chưởng pháp, mãi cho đến khi lĩnh ngộ tới mức lô hỏa thuần thanh mới kết thúc!
Lúc Phương Chính bò dậy, nhìn thời gian trôi qua, vậy mà mới chỉ có ba giây! Ba giây này, cậu lại cảm thấy như đã qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng! Về phần lĩnh ngộ đối với “Đại Lực Kim Cương Chưởng”, càng đã đạt tới trình độ lô hỏa thuần thanh, thuần thục như đã luyện mấy chục, thậm chí cả trăm năm!
- Khá lắm, hệ thống quả là lợi hại, ba giây đồng hồ đã biến một tên phế thải như tôi thành siêu cấp cao thủ.
Phương Chính tấm tắc khen ngợi, vọt vào phòng tắm, tẩy sạch ô uế trên người đi rồi mới khoan khoái lên giường. Dao và gậy bên cạnh đều bị ném đi. Có “Đại Lực Kim Cương Chưởng” này, chỉ mấy con sói, cậu đã không thèm để ý. Ngược lại có chút mong sói đến, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp mà! Huống chi, còn có thể rút thưởng!
Được rồi, vế sau mới là trọng điểm…
- Hệ thống huynh, tiếp tục rút thưởng đi.
Phương Chính nói.
Bàn quay kia lại hiện ra.
Phương Chính khổ sở:
- Được rồi, đừng có lấy cái thứ này ra nữa. Cậu trực tiếp báo cho tôi kết quả đi, nói tôi rút được cái gì là được.
- [Ting, chúc mừng ngài thu được năng lực đặc thù, Thú Ngữ thuật!]
- Hả, thứ này có tác dụng gì?
Phương Chính ngẩn người, mặc dù cậu hiểu mặt chữ nhưng vẫn cứ hỏi.
- [Thú Ngữ thuật: Sau khi học tập, có thể giao tiếp với thiên địa sinh linh, cậu nghe hiểu chúng, chúng cũng hiểu cậu.]
- …
Phương Chính có chút bó tay, phàn nàn nói:
- Hệ thống huynh, cậu có chút không lương thiện à? Cậu thấy tôi trên núi quá cô đơn nên muốn tôi làm bạn với cầm thú phải không?
Hệ thống không đáp.
- Được rồi, rút đã rút thì dùng thôi.
Phương Chính nói xong, tựa như cảm nhận được một dòng thanh lưu chảy qua đầu, sau đó trong đầu nhiều thêm một thứ gì đó, không nghiên cứu thấu đáo được nhưng lại tồn tại một cách chân thực. Cảm giác thanh mát không rõ là gì kia nhanh chóng biến mất. Phương Chính như ngộ ra điều gì đó nhưng không nói rõ được, có điều cậu biết, cậu có thể dùng thứ vừa rồi.
Rút thưởng xong, Phương Chính mới đắc ý chuẩn bị đi ngủ, đồng thời yên lặng cầu nguyện:
- Sói con sói con, mày cũng yên tâm ngủ đi…
Sau đó, Phương Chính phát hiện, cậu không ngủ được!
- Chà, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, tham lam là nguyên tội. Mẹ nó chứ, thế mà tôi lại trông mong sói tới để cứu người lấy chỗ tốt. Lương tâm quá thối nát…
Phương Chính ngồi dậy, thấp giọng tự mắng một câu.
- Thôi, tôi cũng không phải người xấu, được rồi, ra xem một chút.
Phương Chính nói xong, khoác tăng bào rồi đi ra ngoài.
Trăng lên giữa trời, ngoài miếu có mấy cái lều vải đã dựng xong, ở giữa có một đống lửa, mấy người trẻ tuổi cùng ngồi quanh trò chuyện, nói lại chuyện đã xảy ra hôm nay. Nhất là Triệu Đại Đồng, nói say sưa đến mức nước bọt bắn ra ba mét, ai ở gần mà không mặc áo mưa chắc sẽ bị xối cho cảm lạnh.
Triệu Đại Đồng đang nói thì Mã Quyên bỗng lên tiếng:
- Dừng lại, bên kia có thứ gì đó!
Triệu Đại Đồng quay đầu nhìn lại, dưới ánh trăng, đúng là có thứ gì đó đang tới gần! Cỏ dại rất cao, không nhìn thấy cụ thể là gì, chỉ thấy cỏ rung nhẹ, phát ra âm thanh “xào xạc”.
Mã Quyên nắm chặt cánh tay Phương Vân Tĩnh, thấp giọng nói:
- Vân Tĩnh, liệu có phải là quỷ không? Hay là sói?
- Không… không thể nào…
Phương Vân Tĩnh cố gắng trấn tĩnh nhưng giọng nói lại lắp bắp.
Triệu Đại Đồng sờ cây gậy đã sớm chuẩn bị bên người, đưa một đầu vào lửa đốt, tạo thành một bó đuốc:
- Đừng sợ, có sói cũng không sao. Sói sợ lửa, chúng ta có lửa, chúng sẽ không dám tới.
"Grừ…"
Một tiếng gầm nhẹ từ trong bụi cỏ truyền ra, một cái miệng dài thò ra, răng nanh, mắt xanh, lông xám, là một con sói! Trên mặt con sói này còn có vết sẹo, con mắt hẹp dài, cái đuôi buông thõng, bốn chân có tiết tấu giẫm lên cỏ, miệng gầm nhẹ, tựa như ra hiệu rằng nó có thể nhào qua gϊếŧ người bất cứ lúc nào!
- Cẩn thận, đây là Độc Lang, loại sói này còn đáng sợ hơn cả đàn sói!
Hồ Hàn kinh ngạc kêu lên.
Mã Quyên nói:
- Độc Lang? Một con sói sao lại đáng sợ hơn đàn sói?
Phương Vân Tĩnh chỉnh lại kính mắt, nói:
- Sói là động vật sống theo bầy đàn, nếu gặp Độc Lang, chứng tỏ nó đã bị đuổi ra khỏi bầy. Mà sói bị đuổi ra ngoài chỉ có một khả năng: nó từng là Lang Vương, sau khi chiến bại trong tay tân vương, nó đã rời khỏi đàn sói. Thể chất và trí tuệ của loại sói này còn hung hãn hơn sói bình thường. Quan trọng nhất là vì mạng sống, nó sẽ liều mạng! Ngọn lửa này chưa chắc dọa được nó.
Mã Quyên thực sự có chút sợ, núp sau lưng Phương Vân Tĩnh.