Chương 9

“…… Tôi biết rồi……”

“Thế lão đại còn nhớ lời tôi từng nói không?”

Tống Tuân Hoa khẽ kéo lấy cổ tay vừa bị còng của Quan Dung Duẫn, nhẹ nhàng xoa chỗ cổ tay in hằn một vòng đỏ. Động tác của cậu ta rất tự nhiên, chẳng chút giả tạo, như thể việc quan tâm đến người đàn ông này vốn là điều hiển nhiên, là lẽ phải từ trong tim.

Lão đại nhà cậu ta mà – da dẻ vốn mềm mại trắng trẻo thế này, chỉ mới bị còng có vài phút đã đỏ cả lên một vòng. Vậy nếu sau này còn gặp chuyện gì nữa… phải làm sao đây? Cậu ta biết phải làm gì với người này bây giờ? Những oán giận và thù hận chất chứa suốt bốn năm kia…

“Cậu nói rất nhiều chuyện.”

“Lão đại, anh còn nhớ tôi từng nói… thuốc nào cũng có ba phần độc không?”

“Nhớ.”

Quan Dung Duẫn không phải đồ ngốc. Từ đôi chân càng lúc càng đứng không vững cho đến đầu óc choáng váng một cách bất thường, hắn đã sớm đoán ra số thuốc cảm mà tên tài xế phản bội kia đưa cho hắn không hề đơn giản. Hắn lại còn uống đến mấy viên...

“Lão đại à, anh mạnh lắm. Từ trước đến nay tôi đều biết anh là người rất mạnh. Nhưng ở đây có tôi rồi, anh không cần phải gồng lên như thế nữa…”

Tống Tuân Hoa nhẹ nhàng buông tay hắn ra, ánh mắt chuyển sang bàn tay còn lại của Quan Dung Duẫn – bàn tay đang siết chặt lấy lưng ghế như thể đang cố giữ chút lý trí cuối cùng.

Cậu ta biết hắn đang gắng gượng. Thuốc cậu ta hạ vốn dĩ đã mạnh, hơn nữa, cậu ta vốn biết rõ thói quen của người này từ trước - cái kiểu tùy tiện không bao giờ uống thuốc đúng liều lượng. Đến giờ mà còn đứng được, cậu ta cũng phải thừa nhận: Quan Dung Duẫn, bang chủ Thanh Bang, đúng là không phải hạng tầm thường.

“Anh không cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa, bởi vì ở đây… tôi mới là lão đại.”

Tống Tuân Hoa vẫn mỉm cười, vừa nói vừa kéo thân người Quan Dung Duẫn đối diện với mình. Bàn tay phải nắm lại thành quyền, rồi - không chút báo trước - đấm mạnh vào bụng hắn.

“……”

Khoảnh khắc đau đớn và bóng tối đồng thời ập tới, Quan Dung Duẫn chỉ kịp có một suy nghĩ cuối cùng - hối hận.

Không phải hối hận vì đã bước vào bẫy, cũng không hối hận vì những việc đã làm. Điều hắn hối hận nhất là: nếu biết trước sẽ có ngày hôm nay, nếu từng nghĩ đến khả năng Tống Tuân Hoa sẽ trở tay đánh hắn một cú… thì năm xưa, hắn tuyệt đối sẽ không để đám vệ sĩ cấp huấn luyện viên quốc gia trong bang dạy cậu ta quyền cước hay võ thuật gì hết.

“Vệ sĩ bảo vệ anh là vì tiền. Tôi bảo vệ anh… là vì anh cơ mà.”

Mẹ kiếp! Đau muốn chết! Cái câu này rốt cuộc là ai nói ra đầu tiên hả…