Trước khi chiếc xe tiến vào đường hầm dẫn đến bãi đậu xe ngầm của căn biệt thự đơn lập nằm ở vùng ngoại ô, Quan Dung Duẫn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát ngôi nhà trông rõ là không hề rẻ tiền này.
Hắn biết nơi này là đâu, vì đây chẳng phải lần đầu hắn đến căn biệt thự này. Chỉ là lần trước, hắn không có tâm trạng cũng chẳng có hứng thú để thưởng thức ngoại cảnh của nó.
Một căn biệt thự cao bốn năm tầng, tọa lạc giữa một khu vườn trồng đầy những loài cây hắn cũng chẳng gọi nổi tên. Hàng cây cao lớn rậm rạp kia rõ ràng được trồng có chủ đích để che chắn, bảo vệ sự riêng tư cho căn nhà, nhưng lại vô tình khiến cho nơi đây mang một thứ khí tức âm u rờn rợn.
Biệt thự sử dụng vật liệu xây dựng cao cấp, chỉ cần nhìn vẻ bề ngoài uy nghi kia là có thể đoán được bên trong xa hoa đến mức nào. Nhưng Quan Dung Duẫn biết rõ, sống trong ngôi biệt thự đó, tuyệt đối không phải là tận hưởng.
Bởi vì một ngôi nhà lớn đến thế, lại không thể thấy nổi một cánh cửa sổ nào.
Rõ ràng đây không phải là nơi được xây để sống hưởng thụ.
Mà là một nhà giam - một cái l*иg sắt khổng lồ.
Bước vào rồi… liệu có còn đường ra không?
Biểu cảm của Quan Dung Duẫn như thể đang bình thản ngắm phong cảnh bên ngoài, nhưng trong lòng lại đang thầm tính toán khả năng rút lui toàn vẹn của bản thân.
Toàn vẹn e là không thể. Hắn đành đổi sang đánh giá xem liệu mình có thể rời đi với đầy đủ tay chân không.
Dù trong đầu là chuyện sinh tử nghiêm trọng như thế, hắn vẫn giữ vẻ bình thản, không có bất kỳ động thái phản kháng nào, để mặc cho gã tài xế lái xe vào đường hầm tối tăm phía dưới căn biệt thự.
“Bang chủ, mời xuống xe.” Tài xế dừng xe trong gara rộng rãi, bước xuống ghế lái, cung kính mở cửa xe. Ngoài xe đã có sẵn hai người đàn ông mặc đồ đen đứng chờ.
Dù là kẻ phản bội, nhưng nếu chỉ xét vai trò tài xế, thì tên này cũng coi như diễn cho tròn vai, ít nhất là cho đến phút cuối.
Quan Dung Duẫn bước xuống xe với vẻ ung dung thong thả, ánh mắt lướt qua người tài xế kia, không mang theo bất kỳ biểu cảm hay lời nói nào, chỉ lặng lẽ đi theo hai gã áo đen.
Bỏ lại tên tài xế, sắc mặt trắng bệch.
Hắn phản bội bang chủ của mình. Nhưng bang chủ không hỏi gì, cũng không nói gì.
Trong ánh mắt của người đó, không có tức giận, không có oán hận, không có trách cứ, mà cũng chẳng còn chút cảm xúc nào khác.
Ánh nhìn đó, chẳng khác gì bao lần hắn đưa bang chủ về nhà, nhưng lại nhiều hơn một cái liếc mắt.
Rốt cuộc bang chủ đang nghĩ gì? Rốt cuộc bang chủ đã thấy được gì?
Ánh mắt dửng dưng, không lạnh không nóng ấy, lại khiến người phản bội như hắn định sẵn cả đời sẽ bị giày vò bởi sự nghi hoặc và cảm giác tội lỗi, vĩnh viễn không thể giải thoát.
Hai gã áo đen đưa Quan Dung Duẫn vào một căn phòng nhỏ. Phòng không lớn, sàn nhà chỉ là lớp xi măng thô chưa lát, trông vô cùng sơ sài.
Giữa phòng chỉ đặt một chiếc ghế. Chính vì trống trải, căn phòng tuy nhỏ mà lại toát lên vẻ lạnh lẽo hoang vắng.
“Ngài Quan, chúng tôi cần kiểm tra vật dụng trên người ngài. Thất lễ rồi.”
Một tên áo đen lấy ra một chiếc còng tay, khóa một tay của Quan Dung Duẫn vào tay ghế, tên còn lại bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng toàn thân hắn, những nơi có thể giấu vũ khí. Cuối cùng lục ra được một con dao và một khẩu súng mà hắn mang theo, đặt lên mặt ghế.
Hai gã đàn ông kia tuy vẻ mặt lạnh tanh, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, nhưng trong lòng thì căng thẳng đến cực độ.
Người đang đứng trước mặt bọn họ, chính là bang chủ Thanh bang - Quan Dung Duẫn - cái tên lừng lẫy khắp giới hắc đạo... Giờ đây lại đang rơi vào tay bọn họ. Nhìn bề ngoài, người thanh niên mảnh khảnh nho nhã này dường như chẳng có chút uy hϊếp nào, vậy mà trong thâm tâm, họ lại vẫn nảy sinh một nỗi sợ hãi bản năng, giống như đang đứng trước một con hổ được cách ly bằng tấm kính.
Một kẻ khét tiếng như vậy lại không hề phản kháng, để mặc họ khám xét, thậm chí nét mặt cũng không hề hiện lên chút chán ghét nào. Chỉ là ánh mắt kia... như vô tình lướt nhìn bàn tay của tên áo đen đang kiểm tra.
Không biết vì sao, đúng lúc ánh mắt của bang chủ Thanh bang rơi xuống tay mình, tên áo đen bỗng cảm thấy cả người lạnh buốt, sởn cả gai ốc. Theo phản xạ quay đầu nhìn - mới phát hiện con dao và khẩu súng đặt trên ghế đã biến mất tự lúc nào. Còn chưa kịp phản ứng, cánh tay trái đã bị bẻ quặt ra sau, nghe rõ tiếng khớp xương lệch vị trí. Bàn tay phải theo bản năng vung lên hỗ trợ, liền bị cơn đau nhói dữ dội đánh úp - chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì bàn tay phải đã bị con dao đâm xuyên, cắm thẳng vào cánh tay trái.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tên áo đen còn lại hoàn toàn chết sững, choáng váng trước biến cố bất ngờ. Gã nào ngờ được, bang chủ Thanh bang - người vừa mới ngoan ngoãn như thỏ non, lại thành thạo đến thế mấy chiêu trộm cắp và đấu cận chiến kiểu dân du đãng đầu đường xó chợ?
Gã như bị yểm bùa, đứng cứng đơ không dám động đậy, chỉ có thể trợn mắt nhìn người đàn ông trước mặt - kẻ ban nãy còn ngoan hiền phục tùng, giờ đây giơ súng lên, chĩa thẳng vào đầu mình...
Nhưng khẩu súng kia mãi vẫn không nổ.
Tên áo đen run rẩy hồi lâu, mới nhận ra sinh mạng của mình dường như chưa kết thúc ngay lúc đó. Gã không hiểu vì sao, chỉ thấy cánh tay cầm súng của Quan Dung Duẫn chậm rãi buông xuống.
Hắn không cần quay đầu, chỉ cần cảm nhận cỡ nòng của khẩu súng đang kề vào sau đầu, chỉ cần nghe thấy tiếng lên đạn lạnh lùng kia, cũng đã biết đó là khẩu súng gì.