“Dừng lại ở tiệm thuốc phía trước, mua thuốc cảm.” Quan Dung Duẫn hạ tấm kính ngăn giữa hàng ghế trước và sau, nói với gã tài xế ngốc nghếch kia.
“Dạ vâng, bang chủ! Ngài muốn loại... loại nào ạ...?”
“... Mỗi loại một hộp.” Quan lão đại bực bội đáp. Bản thân hắn làm nghề buôn thuốc độc, chứ có phải bán thuốc cảm đâu, hỏi hắn làm gì, chẳng lẽ lại bắt hắn hỏi lại gã à?
Quả nhiên đầu óc không linh hoạt, chỉ hợp đi cọ toilet.
Tại sao bên cạnh hắn, lại chẳng có ai thông minh lanh lợi và thấu hiểu lòng người như người đó chứ?
Một lúc lâu sau, gã tài xế - vốn sắp bị phái đi cọ nhà vệ sinh - cuối cùng cũng ôm một túi thuốc to đùng quay trở lại. Tuy không lanh lợi, nhưng được cái biết nghe lời. Gã thật sự đã mua mỗi loại thuốc cảm có trong tiệm một hộp mang về...
Quan Dung Duẫn chẳng thèm liếc mắt, tiện tay rút đại một hộp ra, bóc rồi uống luôn.
Một viên, hai viên, ba viên... Thêm viên nữa cũng được. Dù sao mấy viên tròn tròn này không mùi không vị, chẳng đắng chẳng khó uống.
So với thứ canh gớm ghiếc mà người đó nấu, mấy viên thuốc này vừa đơn giản vừa tiện lợi, hoàn toàn không khó chịu chút nào.
Uống thuốc xong, hắn lại co người dựa vào cửa xe, nhắm mắt định nghỉ một lát, nhưng đầu óc lại không đúng lúc mà bật ra một câu...
Thuốc nào chẳng ba phần độc.
“Thuốc nào chẳng ba phần độc.”
Người đàn ông đó, vừa nói câu ấy, vừa ném hết đống thuốc của hắn vào thùng rác, không thèm hỏi qua ý kiến của vị lão đại này lấy một tiếng.
Rồi, một người đàn ông đẹp trai rực rỡ như thế, lại đích thân ra chợ mua một con gà, một con cá, một con hải sâm, cùng một đống nguyên liệu kỳ quái. Nghe nói cả túi hành gừng tỏi to đùng kia đều là do các bà các cô ngoài chợ cho không.
Sau đó, chẳng biết đào đâu ra một cái nồi điện nhìn xấu hết biết...
Thứ đồ đó, Quan lão đại tuyệt đối sẽ không dùng, càng không biết đi đâu mà mua được.
Huống chi, hắn vốn không có khái niệm nấu ăn.
Thế là mấy ngày liền, trên bàn ăn của Quan lão đại, đều xuất hiện một nồi canh nhìn chẳng ra gì.
Nói thật lòng, cả đời này Quan Dung Duẫn chưa từng uống qua thứ gì kinh tởm như vậy. Trong canh còn nổi lềnh bềnh một con cá, con mắt cá chết mở trừng trừng nhìn hắn. Ánh mắt đó như đang oán trách, như mang theo nỗi uất hận vì bị sát hại, bị phản bội...
Thế nhưng, khi người đó, với đôi mắt đẹp đến nao long, nhìn hắn bằng ánh mắt xót xa như thế, khiến người ta cảm thấy nếu không uống thứ canh kinh khủng ấy, có khi sẽ phụ lòng ai đó, thậm chí chuốc lấy báo ứng...
Lúc xe xóc lên một ổ gà to tướng, suy nghĩ của Quan Dung Duẫn cũng bị va bật trở lại. Hắn ấn đầu đang đau nhức mà mở mắt ra, thoáng nghĩ có nên bắn chết tên ngốc này tại chỗ luôn không...
Khung cảnh ngoài cửa xe có phần xa lạ.
Đây không phải con đường quen thuộc dẫn về nơi hắn sống.
“...”
Thì ra, tên ngốc này cũng không đến nỗi quá ngu.
Khóe môi Quan Dung Duẫn khẽ nhếch lên, trong lòng nghĩ, e là chẳng còn cơ hội để phái gã này đi cọ toilet nữa rồi.
Hắn lại một lần nữa nhắm mắt, tiếp tục nghỉ ngơi.
Thứ nên đến, rồi sẽ đến.