Chương 5

Căn nguyên khiến anh bị gán với bốn chữ ấy, phải lần ngược trở lại từ người mẹ đã qua đời trước khi anh kịp chào đời. Bà là tiểu thϊếp thứ ba của bang chủ đời trước. Khi mang thai tám tháng, bà không may bị kẻ địch bắt cóc làm con tin. Một người phụ nữ đáng thương như vậy, đã gánh trên vai bi kịch từ lúc con mình còn chưa thành hình trọn vẹn.

Kết quả là, vị lão đại Hắc bang ấy - cũng chính là cha của Quan Dung Duẫn, đã bỏ rơi mẹ anh.

Là người đứng đầu một tổ chức xã hội đen, ông ta còn có những chuyện quan trọng hơn chuyện tình cảm nhi nữ phải lo toan. Về điểm này, Quan Dung Duẫn tôn trọng quyết định của cha mình.

Đáng thương thay, thân thể của người thϊếp ba bị đạn bắn thủng năm sáu lỗ, khi được đưa trở về trong bang vẫn còn gắng gượng giữ lấy một hơi thở cuối cùng. Thế nhưng, trong quá trình mổ bụng lấy thai nhi ra, bà đã trút hơi thở cuối cùng…

Dù gì đi nữa, rốt cuộc cũng giữ lại được mạng sống của đứa con bà để lại.

Có điều, đứa trẻ sinh non ấy tuy giãy giụa sống sót, rồi cũng lớn lên từng chút một, nhưng từ nhỏ đến lớn thân thể vốn đã đầy bệnh tật. Cảm cúm, sốt nhẹ là chuyện xảy ra như cơm bữa. Hệ hô hấp yếu, tiêu hóa cũng không tốt… Nhưng chưa hết, Quan Dung Duẫn còn là một kẻ “thần kinh có vấn đề”. Nói chính xác thì hệ thần kinh của anh quá mẫn cảm, khác với người thường, mức chịu đựng kí©h thí©ɧ từ bên ngoài đặc biệt thấp. Không chịu được lạnh, cũng không chịu được nóng. Không chịu được tiếng ồn, không ăn được những món quá chua, quá ngọt, quá đắng hay quá cay. Thậm chí, mức độ chịu đau cũng đặc biệt kém.

Quan Dung Duẫn là kiểu người chỉ cần tiêm một mũi cũng thấy đau khủng khϊếp. Bởi vậy, trừ phi liên quan đến tính mạng, bằng không anh tuyệt đối không để cho bác sĩ riêng trong bang đến gần mình dù chỉ nửa bước.

Thể trạng vốn đã yếu kém, lại thêm việc lớn lên trong hoàn cảnh chẳng được ai chăm sóc tử tế.

Trên anh còn có bốn người anh trai, hai bà vợ lớn và một bà vợ nhỏ. Người cha vốn không thiếu vợ con ấy rất nhanh đã quên đi người thϊếp ba từng bị đem ra làm vật hy sinh. Đối với đứa con yếu ớt này, nhìn thế nào cũng không giống sẽ có tiền đồ, ông ta đương nhiên chẳng mảy may quan tâm.

Quan Dung Duẫn gần như lớn lên trong tay đám thuộc hạ thô lỗ trong bang, những kẻ mỗi ngày chỉ biết bàn chuyện gϊếŧ người, đốt nhà, chơi súng, múa dao. Người này đẩy sang, kẻ kia kéo lại, lôi anh lớn lên một cách qua loa.

Thế nhưng, chẳng ai ngờ rằng hoàn cảnh trưởng thành ấy lại rèn giũa nên một đứa trẻ yếu đuối, bị cả bang xem thường, cuối cùng lại hiểu rõ hơn bất kỳ ai các quy tắc sinh tồn trong giới giang hồ. So với những người anh được bồi dưỡng bài bản, anh càng kiên cường và mạnh mẽ leo lên từng bậc một.

Với xuất phát điểm yếu kém như thế, có thể vươn lên vị trí cao nhất trong một tổ chức nơi người ăn thịt người như vậy, những đắng cay mà Quan Dung Duẫn từng nếm trải, chẳng thể nói hết trong một hai câu.

Hắn buộc phải mạnh mẽ.

Hắn buộc phải trở thành lão đại.

Bởi nếu không leo lên đủ cao, thì chỉ có thể chịu đau. Nếu không leo lên đủ cao, thì chỉ có thể làm kẻ liều mạng vì người khác.

Nếu không leo đủ cao, với cái mạng yếu ớt này, sớm muộn gì cũng sẽ bị mài mòn đến cạn kiệt. Ngay cả bản thân còn chẳng bảo vệ được, huống chi là bảo vệ những thứ ngoài bản thân, những thứ quan trọng hơn cả chính mình...