Nhưng Quan Dung Duẫn chưa chưa bao giờ nói, mỗi lần hỏi đều chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng thờ ơ.
Ánh mắt ấy như muốn nói: “Cậu không có tư cách để hỏi.”
Ánh mắt ấy sắc lạnh như lưỡi dao cắt đôi quả dưa hấu—một nhát chẻ ra hai nửa, nước trào ra, là nước dưa hay là máu từ trái tim đang rướm máu của anh?
Phải rồi, anh cho tôi cùng anh vượt gian khổ, cùng nhau gầy dựng cơ đồ, nhưng anh lại không cho tôi bước vào thế giới trong lòng anh, chưa từng dành cho tôi lấy một chút cảm tình riêng biệt, không sẻ chia, không để tâm, chưa bao giờ, anh chưa từng thật sự để tôi vào lòng.
“Nhưng sao tôi vẫn cứ thích anh nhiều đến thế…”
Tống Tuân Hoa nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vừa hận vừa thương, ôm chặt Quan Dung Duẫn đang ngủ say trong vòng tay mình… Và đương nhiên, cái kết là lập tức bị anh siết cổ, ăn một cú chỏ trời giáng ngay vào ngực.
“Đ*M! anh ăn ở nhà tôi, ngủ ở nhà tôi, ôm có một cái mà cũng không được à?!” Tống Tuân Hoa đau đến nhe răng trợn mắt, buông tay ngồi phịch xuống sàn đá lạnh của phòng khách..
Quan Dung Duẫn ngơ ngác ngồi dậy trên ghế sofa, cú đánh vừa rồi là phản xạ tự vệ được rèn luyện qua nhiều năm sống trong áp lực bị ám sát, anh mất một lúc mới tỉnh táo, nhận ra người đang chỉ tay chửi mắng không ngớt kia chính là Tống Tuân Hoa.
“Tôi không ngủ với cậu.” Quan Dung Duẫn mím môi, nhỏ giọng giải thích, không biết phải làm sao cho phải.
“Anh không muốn, chứ tôi thì muốn đến phát điên! Mau lên, ngủ với tôi đi! Ngủ ngàn lần cũng chẳng chán, ngủ với tôi cảm giác cứ như xuân sang tháng ba, hoa nở chim ca, trời đất hòa mình ấy!”
Đôi mắt đào hoa của Tống Tuân Hoa khẽ nhướng lên, môi cười lả lơi như câu hồn đoạt vía, eo uốn mềm mại, chân khép hờ, cơ thể hơi nghiêng dựa má vào tay, dáng vẻ quyến rũ như yêu tinh trong truyền thuyết, mê hoặc đến chết người, nam nữ đều phải xiêu lòng.
“Bây giờ là tháng mười hai, sàn nhà lạnh lắm.” uan Dung Duẫn nhìn lướt một cái, chẳng buồn động tâm, cúi xuống lôi từ dưới bàn ra đôi dép bông mà Tống Tuân Hoa đã mua cho mình.
“Tôi đang bốc cháy đây này, còn anh chính là bó củi khô đang chờ tôi nhóm lửa đấy.”
Tống Tuân Hoa vẫn chưa chịu thôi khıêυ khí©h, ngón tay uốn éo vẽ vòng trong không khí, động tác vừa lộ liễu vừa cợt nhả, thế mà nhìn trên người cậu lại chẳng thấy chút lố bịch—chỉ thấy vừa chói mắt vừa mê hoặc, kiểu quyến rũ trời sinh đến cả trò đùa tục tĩu cũng thành ra đáng yêu chết người.
Quan Dung Duẫn nhìn cậu một cái, không đáp lời, lạnh lùng cầm điều khiển máy lạnh, bấm ngay nút giảm nhiệt, rồi mang dép bông vào, quay người về phòng ngủ.
“...Đệt! Anh không chịu ngủ với tôi, chẳng lẽ tôi lại không thể ngủ với anh chắc?! Rượu mời không uống thì anh sẽ phải uống rượu phạt! Hoa đang nở rộ mà không hái, để đến lúc tàn úa thì đừng trách ai! Quan Dung Duẫn, anh nhớ kỹ cho tôi – đến ngày tôi thật sự ngủ được với anh rồi thì đừng có mà giả vờ oan ức!”
“...”
May mà trong nhà chỉ còn mỗi Ai Khả, chứ nếu có thêm người khác, với cái kiểu phát ngôn “rải đường” của Tống lão đại thì e rằng không những không dọa được ai bỏ chạy, mà còn khiến thiên hạ ùn ùn kéo đến xin gia nhập hậu cung mất thôi.
Sau một tràng tru tréo, Tống Tuân Hoa mặt mày trắng bệch, lồm cồm bò dậy, tắt máy lạnh.
Tháng mười hai mà còn mở máy lạnh, lạnh chết người, nhưng lạnh cỡ nào cũng không lạnh bằng chỗ vừa bị Quan Dung Duẫn ngồi lên.
Lấy thuốc hạ sốt từ Ai Khả, Tống Tuân Hoa lặng lẽ bước vào phòng ngủ vốn từng là của mình, giờ đã nhường cho anh.
“Anh, uống thuốc đi.”
Cậu tiện tay nhặt lại đôi dép bị đá văng khắp nơi, xếp gọn dưới giường, sợ anh nửa đêm dậy lại quên đi dép mà lạnh chân.
“Anh?” Cậu gọi thêm lần nữa, dè dặt hỏi, sợ anh chưa tỉnh hẳn lại tung chưởng như ban nãy.
“Tôi muốn ngủ.”
“Uống thuốc rồi ngủ, anh bị cảm mãi chưa khỏi, lỡ mà thành mãn tính thì sao? Dậy đi, uống xong ngủ tiếp. Nếu anh mà sốt đến đần người ra, thì tôi sẽ ngủ với anh mỗi ngày đấy, lúc ấy anh còn cười ngốc nổi không?”
Vì chắc chắn anh tỉnh rồi sẽ không đánh cậu nữa, nên Tống Tuân Hoa chẳng ngại ngần, cầm tay kéo Quan Dung Duẫn từ trong chăn ngồi dậy.
Anh chìa tay ra, mặt vẫn lạnh tanh, tâm trạng rõ ràng rất không tốt.
Tống Tuân Hoa nhìn dáng vẻ mệt mỏi mà vẫn cuốn hút ấy, không kìm được, nắm lấy tay anh, tay còn lại đút viên thuốc vào miệng anh.
Không biết có phải Ai Khả cố ý không, viên thuốc đó… đắng kinh khủng khϊếp.
Quan Dung Duẫn cau mày vì vị đắng quá nồng, còn chưa kịp nuốt xong thì Tống Tuân Hoa đã ngậm một ngụm nước, cúi đầu hôn anh, truyền nước sang. Hơi ấm lẫn trong dòng nước, chiếc lưỡi mềm nhẹ nhàng lướt qua, thoảng hương trà củ sen, mùi thơm ngọt thanh còn lưu lại trên môi. Cái nắm tay dịu dàng ấy khiến người ta không muốn rời xa… không muốn buông tay, chỉ sợ một khi buông ra rồi, sẽ hối hận cả đời.
Nhưng nếu không buông… e là cũng tiếc nuối cả đời.
Quan Dung Duẫn đẩy cậu ra, đưa tay lên lau miệng, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ bỗng tối sầm.
Lại là ánh nhìn ấy, lạnh lùng đến thắt tim.
“Anh không thích tôi đến thế sao…?” Giọng Tống Tuân Hoa khàn đặc, nghẹn lại như nuốt lệ vào tim.
“...”
Quan Dung Duẫn tránh ánh mắt cậu, chỉ khẽ lắc đầu, chẳng rõ là phủ nhận hay là không muốn trả lời. Một lúc sau, anh thấp giọng: “Tôi buồn nôn.”
“Anh…”
Tống Tuân Hoa còn chưa kịp phản ứng, Quan Dung Duẫn đã lao ra khỏi giường chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, ngay cả bữa tối cũng nôn ra sạch.
Mặt Tống Tuân Hoa tối sầm, đau lòng không chịu nổi. Vì nụ hôn đó, mà anh… đến mức phải nôn ra thế này ư?
Chắc là… anh thật sự, một chút cũng không thích mình.