Chương 24

Lão đại thật may mắn, cậu suốt ngày ở ngoài lăn lộn, mệt đến thở không nổi mà vẫn nhớ anh phải quay về đây, nhớ đến mức chỉ vài tiếng không gặp đã đau lòng như bốn năm xa cách.

Chắc người đang ngủ say trên ghế xem tivi kia, trong lòng hẳn không còn một chút bận tâm nào đến cậu, người đang vật lộn giữa thế giới xã hội đen đầy máu và bạo lực này.

Ai cũng đã nhìn thấu điều đó, vậy mà lại chẳng cam lòng, vẫn si mê sâu đậm người đàn ông vô tâm vô tình ấy.

Trên khuôn mặt mệt mỏi của Tống Tuân Hoa khẽ nở một nụ cười nhạt đắng, dù nhẹ nhàng nhưng đượm buồn, ánh mắt lười biếng pha chút bất lực khiến Ai Khả nhìn mà không biết nói gì.

Nhưng Tống Tuân Hoa không để ý, vứt chiếc khăn đang cầm đi, đi thẳng lên tầng hai phòng khách, tắt tivi bằng chiếc remote, rồi nhẹ nhàng rón rén đến ngồi xuống bên ghế sofa, chăm chú nhìn khuôn mặt đang say giấc của Quan Dung Duẫn.

Rõ ràng mấy ngày nay ngày nào cũng nghĩ cách cho anh ăn no, thế mà lão đại vẫn gầy gò vậy sao?

Rõ ràng ăn no ngủ kỹ từng ngày, ngủ cả đống giờ, sao khuôn mặt lão đại vẫn mệt mỏi thế này?

Trên gương mặt trắng bệch ấy hiện lên một sắc hồng lạ, hơi thở không đều và nặng nề, Tống Tuân Hoa thở dài, không cần nhiệt kế cũng biết cậu chắc lại sốt rồi.

Cậu tức mình vì đã ra tay nặng, lại tức Quan Dung Duẫn bốn năm qua chẳng biết giữ gìn sức khỏe ra sao.

Ai Khả bảo đây là “Băng đông tam xích, phi nhất nhật chi hàn”, thân thể Quan Dung Duẫn như vậy, không phải chỉ trong vài ngày mà thành.

Tống Tuân Hoa thật sự muốn hét lên hỏi anh: vị trí bang chủ Thanh Bang đáng để ngồi đến vậy sao? Đáng để mất đi cậu, mất đi sức khỏe của mình đến thế sao? Đáng giá đánh đổi nhiều đến thế sao?

Cậu nhẹ nhàng vén tóc phủ trên mặt Quan Dung Duẫn, cuộn mái tóc, ôn tồn gạt sang sau tai. Dù động tác nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến người đang ngủ hơi giật mình, hàng mi lay động nhẹ, có lẽ do bệnh mà sức lực kém, Quan lão đại vốn hay ngủ chập chờn, cảnh giác cũng không tỉnh, vẫn chìm sâu trong mộng.

Vậy rốt cuộc anh ấy đang mơ gì?

Dường như trong mơ có điều gì đó không thể giải quyết, Quan Dung Duẫn nhắm chặt môi, cau mày, như đang chịu đựng điều gì, thậm chí sợ hãi điều gì đó, nét mặt ấy chắc chỉ chực khóc, tuyệt nhiên không còn chút lạnh lùng lãnh đạm thường ngày.

Khuôn mặt ngủ say như vậy, Tống Tuân Hoa không chỉ thấy một lần.

Thời còn ở Thanh Bang, cậu đã chứng kiến không biết bao lần.

Cậu rất muốn biết, người đàn ông mạnh mẽ kiêu hãnh, chinh phục giới giang hồ một cách bá đạo, một câu nói có thể hạ gục cả bang phái, một ánh mắt đủ làm lũ giang hồ ác độc run sợ, người sẵn sàng coi mạng người như cỏ rác, biến máu thành con đường chinh phục, bang chủ Thanh Bang ấy, rốt cuộc còn có điều gì khiến anh sợ hãi, đau thương đến thế?

Tống Tuân Hoa đã muốn biết từ lâu, muốn biết mọi điều về Quan Dung Duẫn, muốn gánh vác lo lắng cho anh, muốn làm mọi thứ cho anh, dù phải tìm thầy phong thủy hay pháp sư để giúp anh giải trừ ác mộng, chỉ cần vì lão đại, cậu sẵn sàng làm tất cả.

Phần giải nghĩa:

Thành ngữ “ 冰冻三尺,非一日之寒”: Băng đông tam xích, phi nhất nhật chi hàn: Băng đóng dày ba thước, không phải một ngày lạnh mà thành. Ý nghĩa: Việc gì cũng có nguyên nhân lâu dài, không phải chỉ trong một ngày hay một thời gian ngắn mà tạo thành.